Hoàng Minh
Chính, một biểu tượng
Friday,
February 15, 2008
Ngô Nhân Dụng
Cảnh công an chạy
đôn chạy đáo lo ngăn chặn nhiều người đến dự đám tang cụ Hoàng Minh
Chính chứng tỏ cụ là một người lúc sống đă làm cho cộng sản sợ, mà khi
chết vẫn làm cho họ lo. Cụ Hoàng Minh Chính vẫn khiêm tốn không muốn ai
đề cao vai tṛ “anh cả của phong dân chủ” như mọi người vẫn gọi cụ. Cá
nhân Hoàng Minh Chính không đáng kể. Nhưng Hoàng Minh Chính đă trở thành
một biểu tượng. Và đó là lư do đảng Cộng Sản Việt
Nam
sợ.
Đảng Cộng Sản Việt
Nam đă t́m mọi cách ngăn cản người
muốn đến dự đám tang, với những hành động lỗ măng và tàn bạo. Họ đặt
công an ch́m nổi đứng canh từ cửa nhà, từ góc phố cốt đe dọa cho người
ta đổi ư. Họ theo dơi và cản trở những người từ các nơi xa về Hà Nội dự
đám tang. Trước hôm tang lễ một ngày mọi người c̣n không biết Ḥa Thượng
Thích Không Tánh đang ở đâu, trên con đường từ Huế ra Hà Nội để cầu siêu
cho cụ Hoàng Minh Chính, người đă nhận pháp danh Chân Tâm do ḥa thượng
ban cho. Ngoài việc ngăn cản những người đă tranh đấu cho dân chủ tự do
vẫn bị công an theo sơi sát bên hàng ngày, nhiều nhân viên cao cấp trong
Bộ Công An c̣n đến từng nhà những người có uy tín ở Hà Nội để hỏi thăm
người đó có định dự đám tang của cụ Hoàng Minh Chính hay không!
Hoàng Minh Chính đă
trở thành một biểu tượng. Ông là một đảng viên cộng sản đă từng tin theo
chủ nghĩa Mác Xít từ khi chưa 20 tuổi, v́ tin tưởng nên gia nhập đảng
Cộng Sản, tham gia kháng chiến, lập những chiến công nổi tiếng một thời
như trận đánh phi trường Gia Lâm của Pháp. Cụ theo đảng Cộng Sản v́ nghĩ
đó là con đường duy nhất dẫn tới độc lập, tự do, hạnh phúc cho dân tộc
Việt Nam. Nhưng sau cùng cụ Hoàng Minh
Chính dù đă từng là viện trưởng Viện Triết Học Mác Lê-nin, đă t́m thấy
sự thật, thấy rơ sau khi đă đưa đất nước vào t́nh trạng nghèo khổ nhất
trong vùng Đông Nam Á, đảng Cộng Sản đă chạy theo tư bản để hiện nguyên
h́nh một nhóm tham quan ô lại chỉ lo bảo vệ quyền hành.
Hoàng Minh Chính là tiêu biểu cho những
đảng viên Cộng Sản phản tỉnh, tích cực vận động cho tự do dân chủ để xóa
đi một chế độ độc tài đảng trị mà ḿnh có thời đă góp sức dựng lên. Có
hàng trăm ngàn người, có thể hàng triệu đảng viên Cộng Sản cũng suy nghĩ
như cụ Hoàng Minh Chính, cũng muốn đưa dân tộc thoát khỏi gông cùm
chuyên chế, nhưng họ chưa thể nói lên sự thật. Chính v́ thế, đảng Cộng
Sản Việt Nam không muốn đám tang Hoàng Minh Chính trở thành một điểm tụ
họp, không những quy tụ các nhà tranh đấu đ̣i dân chủ mà c̣n thu hút cả
những đảng viên Cộng Sản lớn tuổi muốn tới chia sẻ với nhau những tâm sự
vào lúc cuối .
Tại sao đảng Cộng Sản sợ một người đă chết
như vậy? V́ họ sợ sự thật.
Sự thật, là những người như thuộc thế hệ
Hoàng Minh Chính đă tỉnh ngộ, nh́n thấy con đường theo đảng Cộng Sản là
sai lầm. Hàng trăm ngàn đảng viên Cộng Sản muốn bày tỏ ư nghĩ đó, bằng
những hành động như cụ Hoàng Minh Chính, nhưng chưa có cơ hội. Đảng Cộng
Sản sợ nhất là những người thuộc thế hệ Hoàng Minh Chính, và thuộc thế
hệ trẻ hơn, sẽ truyền đạt nỗi thất vọng sâu xa và niềm ân hận của họ cho
thế hệ các thanh niên biết, và sinh ḷng muốn t́m hiểu rơ hơn. Lớp trẻ
ngày nay lớn lên sau khi cuộc chiến tranh lạnh đă chấm dứt, đối với họ
những vấn đề ư thức hệ không có nghĩa lư ǵ cả. Họ không thể hiểu được
tấm ḷng hăng hái của thế hệ Hoàng Minh Chính khi đi theo Cộng Sản, do
đó họ cũng không hiểu được tâm trạng bi thương năo nề của thế hệ đó khi
biết ḿnh đă bị lừa bịp khuông pḥ một lũ tham ô! Có một khoảng cách về
truyền thông giữa lớp tuổi ông bà nội thời 1940 và thế hệ các cháu 20,
30 tuổi bây giờ. Đảng Cộng Sản không muốn khoảng cách đó được lấp đi,
nối liền lại.
Những mạng lưới tin điện tử bùng nổ trong
mấy năm qua đă cho thấy người dân Việt, nhất là các thanh niên, sinh
viên, không c̣n sợ cường quyền như thế hệ cha anh của họ nữa. Nếu không
có những mạng tin và blog qua hệ thống Yahoo 360 th́ chắc không ai huy
động được những đám đông hàng trăm người biểu t́nh trước ṭa đại sứ và
lănh sự Trung Quốc đ̣i trả lại các ḥn đảo ở Hoàng Sa.
Các thanh niên, trí thức trong nước mang
nhiều nỗi bất b́nh với chính quyền cộng sản, nhưng họ cũng chỉ nh́n thấy
những tệ nạn tham nhũng, họ chán cảnh một chính quyền hèn nhát nhượng
đất cho ngoại bang. Họ vẫn chấp nhận sự có mặt của một đảng và một guồng
máy cai trị do thế hệ trước để lại, không dám nghĩ đến nhu cầu thay đổi.
Họ không thấy cần nh́n xa về quá khứ để biết thế hệ cha mẹ, ông bà của
họ đă bị đảng Cộng Sản lừa gạt ra sao cho nên mới có thảm cảnh ngày nay.
Nếu những người trẻ tuổi khám phá ra tâm sự của những người như Hoàng
Minh Chính, Phạm Quế Dương, Lê Hồng Hà, cho tới lớp trẻ hơn như Hoàng
Tiến, Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc, Trần Khải Thanh Thủy, vân vân, th́ chính
các thanh niên chủ trương các mạng lưới, các blog sẽ đặt câu hỏi về vai
tṛ của đảng Cộng Sản trong lịch sử, họ sẽ t́m hiểu, và từ đó những tội
lỗi của đảng Cộng Sản sẽ bị phơi bày. Đó là một lư do đảng Cộng Sản Việt
Nam t́m cách ngăn chặn để đám tang cụ Hoàng Minh Chính càng ít người dự
càng tốt, để không được ai chú ư tới.
Nhưng không thế lực nào ngăn chặn được
những tin tức và ư kiến lan truyền trong thời đại này. Một tờ báo trên
mạng ở Việt Nam dám viết thẳng những lời bàn của ông Nguyễn Đ́nh Đầu,
nói rằng: “Người dân Sài G̣n có ư thức về dân chủ sớm hơn so với cả
nước.”
Có thể coi đó là một ư kiến b́nh thường về
biến chuyển chính trị trong xă hội nước ta. Nhưng phải nh́n sâu những
biện giải đằng sau ư kiến đó mới thấy đây là một lời lên án chế độ Cộng
Sản. Ông Nguyễn Đ́nh Đầu giải thích lư do tại sao dân Sài G̣n có ư thức
dân chủ sớm, ông nói, “Người Pháp dành cho Nam Bộ quy chế như một nước
dân chủ.” Có ai tin được điều đó hay không? Nếu Nam Bộ thời Pháp thuộc
sống như một nước dân chủ th́ tại sao có Nguyễn An Ninh, có Tạ Thu Thâu,
tại sao dân miền Nam lai nổi lên thành Nam Kỳ khởi nghĩa?
Người đọc có thể đoán ra một điều ông
Nguyễn Đ́nh Đầu không dám nói thẳng, là nhờ chế độ Việt Nam Cộng Ḥa có
tính chất dân chủ được áp dụng ở miền Nam trong 20 năm, cho nên tinh
thần tự do dân chủ mới c̣n sót lại cho đến ngày nay. Và đó là một cách
ngấm ngầm lên án chế độ độc tài chuyên chế đă áp dụng ở miền Bắc Việt
Nam từ 1954 cho tới bây giờ. Cuộc sống người dân miền Bắc vĩ tuyến 17
chuyển từ thời Pháp thuộc sang thời cộng sản, chưa bao giờ được nếm mùi
tự do dân chủ, cho nên ư thức dân chủ không thể cao bằng dân Sài G̣n.
Để so sánh hai chế độ Cộng Ḥa và Cộng
Sản, ông Nguyễn Đ́nh Đầu c̣n nói thẳng về t́nh trạng con người Sài G̣n
sống trong chế độ “xă hội chủ nghĩa” hiện nay: Họ thiếu ư thức tôn trọng
của công, thường xuyên vi phạm luật giao thông và phá hoại vệ sinh công
cộng. Ông nói, “Trước đây giao thông ở Sài G̣n trật tự, người dân đi
đứng có văn hóa, con trẻ lễ phép, đi thưa về tŕnh. Bây giờ những thói
quen đó đă bị mất.”
Ai làm cho dân Sài G̣n mất những phong tục
thuần nhă? Ông Nguyễn Đ́nh Đầu, cũng như cụ Hoàng Minh Chính, biết câu
trả lời: Chỉ v́ chế độ Cộng Sản do Hồ Chí Minh đem từ bên Nga bên Tàu về
áp dụng, đă hủy hoại phong hóa dân tộc. Ngay từ năm 1975 người miền Bắc
vào Nam đă nhận thấy trong chế độ Việt Nam Cộng Ḥa trẻ em lễ phép hơn,
thầy giáo cô giáo có đạo đức mô phạm hơn, công chức ít ăn hối lộ v́ sợ
luật pháp hơn, người bán hàng nói dối ít hơn, con người đối xử với nhau
có t́nh có nghĩa hơn. Nhưng cũng ngay từ năm 1975, nhiều người từ Hà Nội
vào Sài G̣n đă cảnh cáo: Thế nào rồi Sài G̣n cũng đuổi kịp Hà Nội - trên
con đường đi xuống!
Nói như vậy không có nghĩa là ở miền Bắc
mọi phong hóa, đạo lư cổ truyền đă hoàn toàn bị chủ nghĩa cộng sản tiêu
diệt. Có những tấm gương trong đời sống các cụ Hoàng Minh Chính, Phạm
Quế Dương, Lê Hồng Hà, chẳng hạn. Họ vẫn sống như các nhà Nho thủa
trước, sống ngay thẳng và trong sạch suốt đời, tới khi nhắm mắt vẫn
không ngừng tranh đấu cho đất nước được tốt đẹp hơn.
Bây giờ, ư thức tự do dân chủ sẽ là ngọn
lửa thổi lên tinh thần tranh đấu của người dân trong nước. Trong ngày
tang lễ cụ Hoàng Minh Chính, xin bày tỏ ḷng kính trọng những người như
cụ, đă t́m về với lẽ phải và về với nhân dân, không bám lấy quyền lợi mà
đảng ban phát, thẳng thắn từ bỏ quá khứ cộng sản của ḿnh để đ̣i tự do
dân chủ cho tất cả mọi người Việt Nam. Cầu nguyện hương linh cụ từ nay
được thanh thản b́nh an. Cụ đă sống suốt đời với một tấm ḷng yêu nước,
và cho đến cuối đời vẫn tranh đấu cho đồng bào được sống hạnh phúc hơn
trong một xă hội tự do dân chủ. Mong các bạn trẻ ở nước ta sẽ t́m hiểu
để lấy cuộc đời cụ làm một tấm gương noi theo. Được như vậy th́ cụ sẽ
tạo nên một biểu tượng cho tương lai tươi sáng của dân tộc Việt Nam.