HOÀNG SA – TRƯỜNG SA
VIỆT CỘNG TRIỀU CỐNG TRUNG CỘNG
Hoàng Đạo Thế Kiệt
SỰ KIỆN
Vụ tranh chấp chủ quyền về hai quần đảo
Trường Sa và Hoàng Sa của Việt-Nam đă xảy ra từ lâu và vẫn kéo dài cho
măi đến gần đây. Nội vụ chỉ bùng lên khi quốc hội Trung Cộng, vào ngày
2-12-07 vừa qua, đă bất ngờ ban hành luật thành lập huyện Tam Sa để công
khai, chính thức xáp nhập hai quần đảo nói trên vào lănh thổ Trung Quốc,
mặc dầu trước đó các bên đă thỏa thuận sẽ thương thảo để giải quyết vụ
tranh chấp bằng đường lối ôn ḥa.
V́ quá bẽ mặt trước hành động trắng trợn của
Trung Cộng, Việt Cộng, như thường lệ, buộc ḷng phải lên tiếng phản đối
và xác nhận chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo này.
Nhưng đồng bào trong nước, nhất là giới
thanh niên, sinh viên, học sinh, không chấp nhận sự phản đối quá yếu ớt
và chiếu lệ của nhà nước Cộng sản nên đă cùng nhau tổ chức biểu t́nh
chống Trung Cộng. Hai tuần lễ liền họ đă biểu t́nh trước các ṭa Đại sứ
và Lănh sự Trung cộng ở Hà-Nội và Saigon. Khắp nơi trên thế giới người
Việt hải ngoại cũng biểu t́nh phản đối, nhắm cả vào Việt Cộng lẫn Trung
Cộng.
Nhưng sau lúc đầu nới tay cho dân chúng biểu
t́nh, và sau khi bị Trung Cộng phàn nàn, Việt Cộng đă phải ra lệnh cấm
biểu t́nh, lấy cớ là sợ phương hại đến bang giao giữa hai nước. Bởi đó
khi người dân tiếp tục biểu t́nh sang đến tuần thứ hai Việt Cộng đă cho
công an cảnh sát thẳng tay đàn áp, bất kể ḷng dân đang sôi sục căm hờn
trước kẻ thù truyền kiếp bắc phưong.
Ư NGHĨA VIỆC LÀM CỦA TRUNG CỘNG
Nhiều người đă bàn luận về lư do khiến Trung
Cộng đột nhiên làm việc này. Mấy lư do quan trọng nhất được đưa ra là:
1. Phần lớn 2 quần đảo Hoàng-Sa và
Trường-Sa đă nằm trong tay Trung Cộng từ lâu bây giờ chúng chỉ hợp
thức hoá cho xong thôi
2. Trung Cộng ngày càng cần nhiều năng
lượng để phát triển kinh tế, mà vùng 2 quần đảo này được coi là nơi
có rất nhiều dự trữ về dầu khí nên chúng muốn chiếm luôn.
3. Trung Cộng muốn diễu vơ dương oai
với các nước trong vùng, bất chấp trước đây đă có sự thỏa thuận giữa
các bên là sẽ giải quyết cuộc tranh chấp một cách ôn ḥa
4. Trung cộng muốn thăm ḍ xem phản ứng
của dân Việt-Nam, chứ không phải của VC, và của các nước trong vùng,
nhất là những nước đang tranh chấp về 2 quần đảo này, và đặc biệt là
của Mỹ, ra sao?
5. V́ 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa
có vị thế chiến lược, có thể đe dọa con đường hằng hải quốc tế rất
quan trọng, nối liền vùng biển Bắc Hải với Đông Nam Á, nên Trung
Cộng muốn chiếm để khi hữu sự sẽ có ưu thế quân sự.
6. Và trên hết cả là, Trung Cộng đă cảm
thấy đủ mạnh để làm việc này mà không sợ phản ứng của ai, kể cả Mỹ,
nên chúng cứ làm.
Không ai biết chắc ư đồ thật sự của Bắc
Kinh trong hành động này là ǵ. Nhưng có điều chắc chắn là chúng đă phải
tính toán rất kỹ trước khi quyết định như vậy, và những lư do nêu trên
chắc cũng không xa sự thực bao nhiêu.
PHẢN ỨNG CỦA VIỆT CỘNG
Trước hành động quá ngang ngược của Trung
Cộng tất nhiên Việt cộng phải phản ứng. Nhưng cũng như thường lệ, chỉ
phản ứng rất yếu ớt, chiếu lệ, rồi thôi. Người ta thấy lần nào Trung
Cộng có hành động vi phạm chủ quyền của Việt-Nam, nhà cầm quyền Việt
cộng cũng chỉ lập lại một câu phản đối giống y hệt nhau là, Việt-Nam xác
nhận chủ quyền của ḿnh trên 2 quần đảo đó, và có đầy đủ tài liệu lịch
sử để chứng minh điều này.
Để đáp lại, Trung Cộng cũng lại đưa ra luận
điệu tương tự, bảo 2 quần đảo này là của chúng, và đây là điều không thể
bàn căi được.
Rồi đâu cũng lại vào đấy, phản đối xong,
câu chuyện lại ch́m đi, và Trung cộng đă làm được điều chúng muốn.
T́m hiểu tại sao Việt Cộng lại có thái độ
quá nhu nhược như vậy, người ta thấy nhà cầm quyền Hà-Nội ở vào cái thế
tiến thoái lưỡng nan, v́ mấy lư do chính sau đây:
1. Năm 1958 chính Thủ tướng Phạm Văn
Đồng của Việt Cộng đă nhân danh chính phủ Hồ Chí Minh chính thức gửi
Công hàm công nhận chủ quyền của Trung cộng trên 2 quần đảo Hoàng Sa
và Trường Sa nên nay không thể mạnh miệng chống lại được.
2. Khi c̣n chiến tranh xâm lược miền
Nam, Việt Cộng đă phải xin Trung cộng yểm trợ rất nhiều, từ lương
thực đến vũ khí, và nhất là mời cả hàng mấy trăm ngàn quân sang trấn
giữ Bắc Việt, đặc biệt là vùng biên giới, nên sau chiến tranh không
đuổi chúng về được.
3. Sau khi thế giới Cộng sản bị xụp đổ,
Việt Cộng chỉ c̣n biết nương tựa vào Trung Cộng để bám giữ chính
quyền nên phải nhượng bộ chúng đủ điều, kể cả cắt đất cắt biển của
Tổ quốc để dâng hiến cho Trung Cộng. Chính Việt Cộng đă lén lút kư 2
Hiệp ước biên giới và biển vào các năm 1999 và 2000 để nhường ải Nam
Quan, thác Bản Giốc và gần 1000 cây số vuông đất cùng khoảng 10,000
hải lư vuông biển cho kẻ thù phương Bắc.
Bởi các lư do đó bạo quyền Việt Cộng há
miệng mắc quai, không thể làm ǵ khác hơn là chỉ phản đối cho có lệ rồi
để thời gian làm cho nội vụ ch́m đi.
Nhưng chắc chắn lần này nội vụ không thể
ch́m được, v́ người dân đă biết được khá rơ ràng cái tội bán nước của
bọn Việt Cộng. Không những đă không bảo vệ được Tổ quốc, chúng c̣n dám
cắt đất cắt biển của nước ta, khác ǵ cắt da cắt thịt của dân ta, đem
dâng cho kẻ thù. Đây là tội lỗi tầy trời, vô tiền khoáng hậu của bọn
phản quốc Việt Cộng.
TIỂU XẢO CỦA TRUNG CỘNG VÀ VIỆT CỘNG
Ai cũng thấy Trung Cộng quá khinh thường
Việt Cộng nên mới xử sự một cách đểu cáng trắng trợn như thế, khiến Việt
Cộng bị lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan. Không phản ứng không được, mà
phản ứng mạnh cũng không được. Nên đành phải làm lưng chừng, bằng cách
một mặt lên tiếng phản đối nhưng chỉ phản đối nhẹ nhàng cho qua thôi
chứ không phản ứng mạnh mẽ để đ̣i giải quyết vấn đề, một mặt để cho
người dân “tự phát” đứng lên biểu t́nh phản đối.
Nhưng dù vậy Việt Cộng cũng không thể để cho
người dân được tự do biểu t́nh, một phần v́ bị Trung Cộng lên tiếng
chống đối, một phần v́ sợ người dân thừa gió bẻ măng sẽ xốc tới chống
lại bạo quyền, hỏi tội bán nước, nên chúng phải dùng tiểu xảo để giải
quyết nội vụ:
- Cho biểu t́nh để mở nắp x́ hơi an toàn
để giữ sự uất hận của người dân không vượt quá mức có thể kiểm soát
được
- Chuyển sự căm thù của người dân vào
Trung Cộng thay v́ vào chính thủ phạm là chúng
- Mượn tay người dân để báo cho Trung
Cộng biết là, v́ Trung Cộng làm quá nên dân Việt-Nam đă đứng lên
chống lại, bất lợi cho cả hai nước.
- Phô trương những h́nh ảnh dân biểu
t́nh mặc áo đỏ, cầm cờ đỏ, để hàm ư cho thấy dân chúng vẫn một ḷng
ủng hộ Việt Cộng.
- Lợi dụng ngay các cuộc biểu t́nh vào
việc thi hành nghị quyết 36, bằng cách hô hào người Việt hải ngoại
đoàn kết với người Việt trong nước để chống Trung Cộng. Sự nham hiểm
của chúng là hô hào cờ đỏ cờ vàng cùng đi biểu t́nh với nhau, để cho
cờ đỏ chính thức được người Việt tự do công nhận tại hải ngoại.
Đối với Trung Cộng th́ chúng cho cấp dưới ở
địa phương tung tin là không làm ǵ có vụ lập huyện Tam Sa v́ tỉnh Hải
Nam không hề nhận được lệnh nào về việc này cả. Đây chỉ cái tiểu xảo của
chúng mà thôi. Quốc hội đă chính thức quyết định th́ phải thi hành, trừ
khi chính quốc hội lại quyết định hủy bỏ điều đó. Nhưng có một điều chắc
chắn là khi làm như vậy Trung Cộng đă phải tính toán rất kỹ về lợi hại
của nó, nên không bao giờ chúng chịu lui bước chỉ v́ những cuộc biểu
t́nh lưng chừng mà người dân Việt-Nam trong nước được phép làm. Chúng
tung tin hỏa mù này chỉ để gây nghi hoặc về sự có hay không cái quyết
định của Quốc hội Trung Cộng, hầu làm giảm phần nào dư luận bất lợi cho
chúng. Nhưng trên thực tế th́ sẽ không có ǵ thay đổi. Hai quần đảo
Trường Sa và Hoàng Sa đều sẽ bị xáp nhập vào Trung Hoa, một cách đỡ ồn
ào hơn, trừ khi có một biến cố thật lớn lao đặc biệt khác.
BẢN TUYÊN BỐ CHUNG CỦA MỘT SỐ ĐOÀN THỂ
Chính v́ nh́n thấy rất rơ vấn đề như trên,
một số đoàn thể người Việt tỵ nạn Cộng sản tại hải ngoại đă không bị mắc
mưu Việt Cộng. Thay v́ coi Trung Cộng là chính phạm trong vụ Hoàng-sa và
Trường-sa, bản Tuyên Bố Chung ngày 12-12-2007 của các Đoàn thể này đă
vạch rơ nguyên do đưa đến vụ Trung Cộng chiếm 2 quần đảo, và tố cáo đích
danh chính phạm là nhà nước Việt Cộng.
Đối với dân tộc Việt-Nam th́ bất kể trong
t́nh huống nào, bất kể kẻ nào, nhất là bọn bá quyền Trung Hoa, hễ chiếm
đất chiếm biển của ta th́ ta phải chống lại. Không bao giờ dân tộc
Việt-Nam chấp nhận bất cứ sự mất mát nào về đất nước của Tổ quốc. Đó là
điều tất yếu.
Nhưng c̣n tất yếu hơn nữa là, nếu kẻ nào đem
đất nước của Tổ Tiên đi dâng hiến hoặc mua bán đổi chác th́ chúng ta
phải chống quyết liệt hơn nữa, phải trị tội chúng trước nhất, v́ chính
chúng mới là thủ phạm. Chính Việt Cộng đă cắt đất cắt biển của ta để
dâng cho Trung-Cộng, nước anh em xă hội chủ nghĩa đầy tin tưởng của
chúng. Và Trung Cộng đă nói cho cả thế giới biết là chúng không chiếm
đất, chiếm biển của Việt-Nam mà chính Việt Cộng đă chính thức công nhận
chủ quyền của chúng trên các phần đất và biển này. Các bằng cớ hiện
Trung Cộng có đầy đủ trong tay và nhân dân Việt-Nam đă trông thấy phần
nào.
Đây là điều ô nhục vô tiền khoáng hậu trong
lịch sử dân tộc, một tội lỗi không ǵ rửa sạch được của bọn bạo quyền
Việt Cộng. Xưa kia đă có bao nhiêu triều đại phải triều cống Trung Hoa
nhưng chưa bao giờ có việc cắt đất cắt biển như thế để dâng cho giặc, mà
ngày nay giữa thời đại văn minh này bọn cầm quyền Việt Cộng lại dám cả
gan làm việc tày trời nhu thế.
Nhưng dù Trung Cộng có nói ǵ và có bằng cớ
ǵ chăng nữa, th́ dân tộc Việt-Nam cũng không chấp nhận mất chủ quyền về
hai quần đảo nói trên. Bởi việc cắt đất cắt biển nhượng cho chúng là một
hành vi bất hợp pháp, do một chính quyền bất hợp pháp (không do dân bầu
một cách dân chủ) thực hiện. Ngoài ra Việt-Nam c̣n có đầy đủ các dữ liệu
lịch sử để hỗ trợ cho lập trường minh chính này.
V́ vậy việc vạch trần tội bán nước của Việt
cộng mới là cốt lơi của vấn đề. Nếu không vạch ra, nếu không quyết liệt
chống lại bọn bán nước và buộc chúng phải t́m mọi cách lấy lại những ǵ
đă mất th́ chẳng khác ǵ dung dưỡng, chấp nhận cho một chính quyền trộm
cướp, mà là cướp những ǵ thiêng liêng nhất của một dân tộc để đem bán
cho kẻ thù.
Ngược ngạo hơn nữa là cho đến giờ này Việt
Cộng vẫn cố che dấu, lấp liếm tội ác của ḿnh, không chịu cho nhân dân
biết rơ sự thật về những ǵ chúng đă kư với Trung Cộng. Không những thế,
bọn chúng c̣n táng tận lương tâm, một đằng th́ sợ sệt vuốt ve Trung
Cộng, một đằng lại cấm cản người dân, thẳng tay đàn áp những người biểu
t́nh, dù họ đă phải mặc áo đỏ cầm cờ đỏ để tỏ ư ủng hộ chính quyền. Tệ
hơn nữa là, ngay trong lúc mọi người dân yêu nước khắp nơi đang sôi sục
chống Tàu th́ bọn Việt Cộng lại đang tâm lợi dụng, lái sang một mục tiêu
khác là thực thi nghị quyết 36 tại hải ngoại, kéo người Việt tỵ nạn vào
ṿng tay kiềm chế của chúng. Thật rơ ràng chúng là kẻ nội thù của cả dân
tộc ta, dù là người ở trong nước hay ở ngoài nước.
Một điểm quan trọng nữa mà bản Tuyên Bố
Chung đă nêu lên là trách nhiệm của “Quân đội Nhân dân”, và hô hào họ
phải đứng lên để bảo vệ đất nước thay v́ bảo vệ đảng Việt Cộng. Đây là
điều vô cùng thiết yếu, bởi bao lâu bạo quyền Việt Cộng c̣n đứng vững
chính là nhờ nắm chặt được quân đội. Bây giờ phải làm cho họ thấy rơ là
Tổ Quốc đang bị nội thù bán cho ngoại xâm nên họ phải đứng lên bảo vệ
đất nước, để mai sau khỏi bị lịch sử kết tội là những kẻ nhắm mắt a ṭng
với kẻ bán nước cầu vinh.
Và sau nữa cũng chính bản Tuyên Bố Chung đă
kêu gọi Quốc tế hăy có thái độ về vấn đề này. Lư do là hành động của
Trung Cộng đă là một tiền lệ xấu, ít nhiều làm phương hại đến nền ḥa
b́nh trong vùng. Chính Trung Cộng đă hứa với các nước liên hệ đến cuộc
tranh chấp là sẽ giải quyết nội vụ bằng đường lối thương thảo ôn hoà,
rồi cũng chính Trung Cộng lại tự ư giải quyết vấn đề theo sự áp đặt của
riêng ḿnh.
Đối với dân tộc Việt-Nam th́ chỉ có sự can
thiệp của Quốc tế may ra mới có hy vọng chuyển đổi được t́nh h́nh, v́
Việt Cộng không thể làm ǵ khác được khi chính chúng đă cộng nhận bằng
văn kiện chính thức những ǵ Trung Cộng đ̣i là đúng. Điều chúng đang làm
là cố rửa mặt phần nào, cố kiềm chế cho nội vụ đừng nổ to hơn, và đợi
thời gian xóa nhoà nội vụ.
Rất mừng là càng ngày càng có nhiều cá nhân
và Đoàn thể có ư thức về vấn đề này đă nỗ lực cảnh giác người Việt hải
ngoại đừng v́ quá sốt sắng chống Tàu mà bị mắc mưu Việt Cộng. Họ đă vạch
rơ cho mọi người thấy đâu là mục tiêu chính, đâu là mục tiêu phụ, phải
chống kẻ nào trước kẻ nào sau. Đặc biệt là không bao giờ để bọn Cộng sản
nằm vùng và tay sai của chúng dụ vào cái bẫy: đoàn kết để chống kẻ thù
chung. Đấy chính là cách kéo người Việt tự do hải ngoại vào đứng chung
với bọn Cộng sản nằm vùng, nói cách khác, là lợi dụng ḷng yêu nước
chống Tàu cuả ta để dẫn người Việt tự do hải ngoại vào con đường hợp tác
trong ngoài để phục vụ bạo quyền Việt Cộng –đúng như mục tiêu mà nghị
quyết 36 của chúng đă định.
Ở điểm này người viết muốn nói thêm rằng,
sau bao nhiêu sự cảnh giác mà nếu vẫn c̣n có những kẻ cứ cố t́nh kêu gọi
đồng hương đi biểu t́nh để chống Trung Cộng thôi, hoặc để chống Trung
Cộng trước rồi mới chống Việt Cộng sau, th́ ta có thể hiểu được ư đồ
thực sự của họ là ǵ. Có người đă nói trắng ra rằng chống thế là sai. Nó
bảo nó không chiếm mà Việt Cộng dâng th́ sao lại chống chúng? Về mà hỏi
Việt Cộng. C̣n đi biểu t́nh chống Việt Cộng ở các ṭa Lănh sự hay Đại sứ
Trung Cộng th́ lại càng vô nghĩa nữa, có chống cũng như không. Việt Cộng
đâu ở đó mà chống?
Phải làm như một số nơi đă làm là, đến ngay
các toà Đại sứ hay Lănh sự Việt Cộng mà chống, mà hỏi tội chúng. Sau đó
hăy đến các cơ sở của Trung Cộng tuyên bố những ǵ Việt Cộng kư với
Trung Cộng là vô giá trị, dân tộc Việt-Nam không bao giờ công nhận, v́
Việt Cộng là một chính quyền bất hợp pháp, không do dân bầu. Như thế mới
đúng chính nghĩa và làm Trung Cộng câm miệng.
ĐOÀN KẾT ĐỂ CHỐNG VIỆt
CỘNG
Âm mưu dùng vụ Hoàng-Sa Trường-Sa để thực
thi nghị quyết 36 của Việt Cộng đă lộ rơ qua 2 khẩu hiệu đang được bọn
nằm vùng và tay sai ra sức cổ vơ: “Đoàn kết để chống ngoại xâm” và
“Chống ngoại xâm th́ cờ vàng hay đỏ không c̣n là vấn đề”.
-
Trước hết là luận điệu đoàn kết để chống ngoại xâm. Đây là điều hoàn
toàn ngụy biện, xảo trá, v́ lẽ :
1.Trung Cộng đă chứng tỏ là chính Việt
Cộng đă công nhận chủ quyền của chúng trên 2 quần đảo Hoàng-Sa và
Trường-Sa từ mấy thập niên trước rồi, chứ chúng không hề xâm lăng.
2. Làm sao có thể chống Trung Cộng thật
sự được khi nhà cầm quyền Việt Cộng không những đă không chống mà
c̣n đồng
lơa với Trung Cộng
3. Tại sao trong nước Việt Cộng cấm dân
biểu t́nh chống Trung Cộng mà bọn Việt Cộng nằm vùng lại hô hào
chống? Phải chăng hô hào chống Tàu là v́ một lư do thầm kín nào khác
?
4. Tại sao hô hào chống kẻ nhận hối lộ
mà không chống kẻ dâng hối lộ? Phải chăng có sự đồng lơa để đẩy mũi
dùi chống đối vào Trung Cộng thay v́ vào chính phạm, là Việt Cộng ?
5. Tại sao đi biểu t́nh chống Trung Cộng
lại phải mặc áo đỏ, cầm cờ đỏ, trong khi các cái đó chính là biểu
hiện của ngụy bạo quyền, và là kẻ đă cắt đất cắt biển dâng cho Trung
Cộng ?
6. Không cần ai kêu gọi th́ người Việt
tỵ nạn ở hải ngoại cũng vẫn biểu t́nh chống bọn bá quyền Trung-Hoa,
du sinh hay bọn nằm vùng cứ việc tham gia, sao lại đ̣i phải mặc áo
đỏ cầm cờ đỏ mới tham gia? Thực sự họ muốn ǵ ?
7. Xưa nay Việt Cộng vẫn là kẻ thù của
dân tộc Việt-Nam, bây giờ chúng lại phạm tội tày trời với đất nước,
tại sao du sinh và bọn nằm vùng không chịu đoàn kết với người Việt
chống Cộng mà lại hô hào họ đứng vào với những người mặc áo đỏ cầm
cờ đỏ của bạo quyền Việt Cộng ?
-
Tiếp đến là luận điệu “chống ngoại xâm th́ cờ vàng cờ đỏ không thành vấn
đề”. Đây cũng lại là một ngụy biện, theo cách nói lấy được của bọn Cộng
sản và tay sai.
Thứ nhất là, như trên đă nói, Việt Cộng
dâng đất và biển cho Trung Cộng chứ không phải chúng xâm chiếm. Nếu
chúng đánh chiếm Hoàng-Sa năm 1974 cũng chỉ v́ Việt Cộng đă dâng cho
chúng, qua Công hàm mà Thủ tướng Việt Cộng Phạm văn Đồng đă nhân
danh chính phủ Hồ Chí Minh kư. Chính v́ thế khi xẩy ra trận Trung
Cộng đánh chiếm Hoàng-Sa năm 1974, Việt Cộng đă im lặng tán thành.
Như thế bảo chúng xâm lăng là sai. Chỉ có thể không chấp nhận việc
chúng làm mà thôi.
Thứ hai là, cờ Vàng tượng trưng cho Tự
do Dân chủ của VNCH nói riêng, dân tộc Việt-Nam nói chung, c̣n cờ đỏ
tượng trưng cho ngụy bạo quyền Việt Cộng, bọn Việt gian bán nước,
nên hai lá cờ đó không bao giờ có thể đứng chung, cũng như người
Việt Quốc gia chân chính không bao giờ có thể bỏ được lá cờ Vàng.
Chỉ những kẻ phản bội, vô liêm xỉ mới bảo màu cờ không thành vấn đề.
Thứ ba là, trong cuộc đấu tranh
Quốc/Cộng hiện nay, người yêu nước và có ư thức đương nhiên phải
hiểu rằng Việt Cộng đă và đang t́m mọi cách để một mặt xoá ngọn cờ
Vàng của người Quốc gia, một mặt đưa ngọn cờ đỏ của chúng ra công
khai tại hải ngoại. Việc lợi dụng vụ Hoàng-Sa Trường-Sa để vận động
cho ư đồ này đă quá rơ nên nếu nói hay ǵ hàm ư tán đồng và cổ vơ
cho mục tiêu đó của chúng là tiếp tay chúng, phản bội lại chính
nghĩa tự do.
Nhưng dù Việt Cộng có dùng trăm phương ngh́n
kế cũng không phỉnh lừa được đại khối người Việt quốc gia hải ngoại. Các
âm mưu của chúng đang bị lộ dần. Chỉ có bọn thời cơ mới bán rẻ lương tâm
chạy theo chân chúng. Hậu quả của biến cố lịch sử Hoàng-Sa và Trường-Sa
sẽ là sự vùng dậy của nhân dân trong nước để hỏi tội bạo quyền.
Tại hải ngoại rất nhiều đoàn thể cũng như cá
nhân đă lên tiếng kêu gọi tập thể người Việt tỵ nạn đoàn kết lại để tiếp
tay với đồng bào quốc nội trong công cuộc đấu tranh bảo vệ Tổ quốc. Càng
ngày càng đông đồng hương thấy rơ bộ mặt gian ác của Việt Cộng, nhất tội
trạng đem bán đất nước của Tổ Tiên. Đây là tội Trời không dung Đất không
tha. Bài học ngàn đời mà người Việt Tự do hải ngoại cần phải tâm niệm
vẫn là: đoàn kết sống, chia rẽ chết. Vụ Việt Weekly, vụ Madison Nguyễn,
vụ VTV-4 bên Úc, vụ Trần Trường...đă cho thấy rơ bọn Việt Cộng chỉ chùn
bước, chịu thua cuộc, khi thấy thật đông đảo đồng hương quyết tâm chống
chúng. Đoàn kết là sức mạnh chính của chúng ta, v́ vậy Việt Cộng vẫn ra
sức gây chia rẽ giữa chúng ta. Nếu chúng ta không biểu dương được cho
chúng thấy rằng tuyệt đại đa số người Việt hải ngoại vẫn chống Cộng th́
đương nhiên chúng sẽ coi thường ta.
Xin đừng nghe những luận điệu cho rằng không
cần đoàn kết, cứ mạnh ai nấy chống cũng được. Cốt nhiều nơi cùng chống
là tốt. Có nhiều nơi chống th́ cũng tốt thật, nhưng mà Việt Cộng nó vẫn
coi là thiểu số và khinh thường. Đấy là trường hợp biểu t́nh chống tiếp
vận đài Việt Cộng ở bên Úc. Vài ngàn người chống nó bảo là thiểu số. Dăm
bảy ngàn người nó vẫn chê. Măi đến khi lên trên 10,000 người, người Úc
mới chịu nhận là đa số và Việt Cộng mới chịu thua. Cũng vậy, một cuộc
biểu diễn của Việt Cộng có trên 1,000 người đến dự trong khi chỉ có trên
150 người đến chống, hiển nhiên chẳng làm chúng mảy may bận tâm.
Đă đến lúc các đảng phái, đoàn thể quốc gia,
đoàn kết lại với nhau, theo một mẫu số chung chống Cộng sản độc tài bán
nước. Dù muốn dù không người Việt Quốc gia cũng phải giữ vững lằn ranh
Quốc/Cộng nếu không muốn bị thua. Những tổ chức có cùng một lập trường
Quốc gia chân chính cần đứng về một phía của lằn ranh chính nghĩa hầu có
khả năng chống lại một cách hữu hiệu sự đánh phá của Việt Cộng và bè lũ
tay sai cũng như bọn thời cơ đón gió trở cờ.
Sự cảnh giác về mối nguy của nghị quyết 36
đă vang lên từ mấy năm nay, nhưng v́ quá tự do và phân hóa, chúng ta gần
như đă để trống sân chơi cho Việt Cộng hoành hành. Ngay trước mắt chúng
ta, ngay cả khi tội bán nước đă rành rành trước nhân dân và cả thế giới
mà chúng vẫn c̣n lợi dụng để tấn công ta, cố t́nh gây chia rẽ chúng ta,
để cố nắm lấy các cộng đồng hải ngoại. Cuộc biểu t́nh áo đỏ cờ đỏ ở
Paris và cuộc biểu t́nh không màu sắc ở Luân đôn là những dấu hiệu báo
nguy. Các cuộc vận động của một số cơ sở truyền thông cho các luận điệu
đoàn kết để chống Trung Cộng, và chống ngoại xâm không cần phân biệt màu
cờ hay không cần phải có cờ...cũng là những dấu hiệu báo nguy. Phải hiểu
đó là do bọn Việt Cộng và tay sai làm để thử thách chúng ta. Nếu chúng
ta không đối phó bằng một thái độ thật dứt khoát th́ chúng sẽ lấn tới,
và một ngày không xa chúng sẽ tung ra những đ̣n nguy hiểm hơn nữa để mở
rộng chiến dịch nhuộm đỏ hải ngoại.
Riêng trong quốc nội, tuy bị bưng bít thiếu
thông tin, song mỗi ngày dân chúng mỗi được biết nhiều hơn về nhà nước
cộng sản, do đó đă có thái độ tích cực hơn. Đă có những cuộc biểu t́nh
yêu nước, bề ngoài là để chống Trung Cộng, nhưng khi người dân vỡ lẽ ra
là chính Việt Cộng đă dâng đất hiển biển cho Trung Cộng th́ đương nhiên
mũi căm thù sẽ phải quay về chúng, là chính phạm. Đó là điều tất yếu
trước sau sẽ phải đến. Tuy hiện giờ c̣n bị ḱm kẹp, nhưng tức nước th́
phải vỡ bờ. Tội ác đối với dân chúng và tội lỗi đối với quốc gia dân tộc
của Việt Cộng đă ngày càng nhiều, càng chồng chất, nhất là tôi bán nước
cho Trung Cộng hiện nay nên điều không thể tránh được là sự vùng dậy của
toàn dân để quét sạch bạo tàn, tạo điều kiện xây dựng lại quê hương.
Hoàng Đạo Thế Kiệt
3-1-2008
|