Home Cương Lĩnh Điều Lệ Lịch Sử Tổng Hội Bức Tường Chính Việt

Ngụy quyền Hà Nội

Phát Thanh TH Thời Sự VN Giáng Sinh 07 Trường Sa... VanThu Bản Tin Tổng Hội


Trường Sa ...2006 Trường Sa ...2007 Trường Sa  12-2007 Trường Sa 12-2007b Trường Sa 12-2007 c Trường Sa 1-2008 a Trường Sa 1-2008 b. Trường Sa 1-2008 c Trường Sa 1-2008 d. Trường Sa 1-2008 e Công hàm bán nước Tài liệu Hoàng Sa Giới trẻ biết biểu t́nh Tổ Quốc lâm nguy Hai ngọn cờ Thử thách mới Tại sao phải ... Trung Cộng ra lệnh CĐHN biểu t́nh Không chấp nhận GHPGVNTN tuyên cáo Tuyên cáo KH Stockton Hùng văn trong Việt sử Ngụy quyền Hà Nội Việt cộng triều cống.. Đài Loan và Trường Sa

 

NGỤY QUYỀN HÀ NỘI ĐĂ LỘ NGUYÊN H̀NH BÁN NƯỚC

CHO GIẶC TÀU SAU VỤ HOÀNG SA &TRƯỜNG SA

Mường Giang

Trong gịng Việt sử cận đại, ta thấy có rất nhiều mốc thời gian quan trọng, nhưng phần lớn đều dính tới Đảng CSVN.

 Đầu tiên là năm 1930, đánh dấu ngày đảng được mẹ Liên xô sinh ra và trôi giạt tới xứ Việt. Năm 1945 Hồ từ hang Pắc Pó về Hà Nội, may mắn lượm được chính quyền bên vệ đường, khi quân phiệt Nhật bị ăn bom nguyên tử của Mỹ, phải tháo chạy khỏi Đông Dương.

 Năm 1954, nhờ các đồng chí Nga-Tàu và khối thứ ba trung lập nhưng luôn nịnh bợ cọng sản, nên Hồ Chí Minh tại bàn Hội Nghị đă cướp được nửa mảnh cơ đồ Hồng Lạc.

 Và kẽ vô loại may mắn nhất, cuối cùng đă cướp được thời cơ vào ngày 30-4-1975, đô hộ cả nước từ đó cho tới hôm nay vẫn dọc ngang giữa chợ, không ai làm ǵ đưộc v́ chúng có cả Tàu lẫn Mỹ chống lưng bảo vệ. Tuy nhiên, đó cũng chỉ là vận may cuối cùng của ngụy quyền Cộng Sản Bắc Việt, hiện đang kẹt cứng trước sự chống đối mănh liệt của cả nước. Trong phong trào đối kháng này, có nhiều đảng viên CS cao cấp, trí thức và các thành phần trẻ trong xă hội hiện nay tại VN, đă thức tỉnh trước hiểm họa diệt vong gần kề của dân tộc. Và thủ phạm chính gây ra tội ác thiên cổ trên, nh́n tới nh́n lui không ai khác hơn là Hồ Chí Minh và tập đoàn lănh đạo Đảng CS, đă và đang ngự trị trong chốn cung đ́nh tại Bắc Bộ Phủ.

Tóm lại đối với dân tộc VN, điều mà tổ tiên bao đời luôn nhắc nhớ con cháu mai sau , là phải cảnh giác trước hiểm họa Trung Cộng, v́ lúc nào giặc Tàu cũng nuôi dă tâm muốn đồng hóa và chiếm cho được Việt Nam, ṛng ră liên tục suốt mấy ngàn năm máu lệ. Đảng CSVN đă đi ngược lại truyền thống chống ngoại xâm của dân tộc Việt, công khai ‘ cỏng giặc Tàu về dầy xéo quê hương, làm nhục quốc thể ‘.Đó là những thành tích vĩ đại của đảng Hồ, mà hiện nay khắp thế giới đều biết, đă công khai khởi sự từ năm 1958, qua hành động công nhận hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa của VN, là lănh thổ của Tàu.

 Bán đất của tổ tiên cho giặc thù đă là nổi hận nhục muôn đời nhưng hậu quă chết người mà ngày nay con cháu Việt phải gánh chịu hằng ngày trên biển Đông, qua sự kiện Phạm văn Đồng, theo lệnh Hồ Chí Minh, ngày 4-9-1958, kư công hàm nước, xác nhận bản đồ và lời tuyên bố lănh hải của Trung Cộng là 12 hải lư.

 Như vậy, biển VN từ Quảng Nam vào tới Phan Thiết, kể cả các nước Phi, Nam Dương, Mă Lai trong Đông Hải, từ bờ ra hải phận chỉ c̣n có 50 hải lư, theo bản đồ nước Tàu mới vừa được ban hành, căn cứ vào lănh hải và thềm lục địa hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của VN mà Trung Cộng gọi là Huyện Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam, vào tháng 11-2007.

 Ngay cả người Mỹ cũng lợi dụng cái văn kiện bán nước của Hồ Tặc kư năm 1958, để bày kế cho Trung Cộng phỏng tay trên Nga Sô, bằng cách dùng quân sự chiếm trước hai quần đảo trên đang thuộc lảnh thổ của VNCH. Ngoài ra để có lư do không xen vào cuộc hải chiến sắp khai diễn. Ngày 9-1-1974 tại Bắc Kinh, Kissinger mượn công hàm và bản đồ của Phạm văn Đồng kư năm 1958, đă xác nhận VNCH cướp chiếm đất đai của Tàu. Ngày 11-1-1974 Mao Trạch Đông tuyên bố : Hoàng Sa ốTrường Sa là Tây Sa và Nam Sa của chúng. Cuối cùng, giặc bất thần xua quân chiếm hai đảo trên vào ngày 19-1-1974.

 Hỡi ôi, chỉ v́ manh tâm cướp chiếm miền Nam, Hồ Chí Minh và VC đă bán đứng hai quần đảo thiêng liêng của đất nước cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt, khiến cho ai nghe biết cũng tủi ḷng, hờn hận và đời đời nguyền rũa bọn bán nước cầu vinh vô liêm sĩ.

 Rồi tháng 12/1999 và kế tiếp là tháng 12/2000, hết Đổ Mười, tới Lê Khả Phiêu, Trần Đức Lương, Nguyễn Mạnh Cầm và nhiều chóp bu khác trong đảng, đă bí mật sang Tàu, kư kết bán-nhượng cũng như dâng hiến cho giâc , nhiều đất đai dọc theo biên giới Việt Trung. Trong đó có thác Bản Dốc, hang Pắc Pó và nhất là ải Nam Quan, một biểu tượng, được xem như hồn thiêng sông núi của dân tộc.

 Nghĩ rằng không ai biết và nếu có bị phanh phui th́ cũng chẳng ai dám làm ǵ, đảng ta, nên VC lại tiến nhanh, tiến mạnh để tiếp tục bán nhượng cho Tàu, nhiều phần lănh hải quan trọng trong Vịnh Bắc Phần, là nơi có tiềm năng dầu khí và ngư nghiệp rất lớn, của nước ta. Chưa hết, để cho dân tộc Việt sớm diệt vong êm thắm không cần tiếng súng, VC lại mở banh biên giới cho Tàu tha hồ ra vào để vơ vét tài nguyên vàng bạc đem về bản quốc hay làm đám cưới với người Việt để có lư do ở lại bám trụ như chúng đă làm tại Măn Châu, Ngoại Mông, Tân Cương và Tây Tạng.

 Không kể thời Bắc thuộc huyễn hoặc, bao đời Việt Nam trong ḍng lịch sử, khi mất nước cũng như hồi độc lập, ngoại trừ trường hợp bán nước duy nhất của Mạc Đăng Dung, cho nhà Minh vào năm 1540. Chưa thấy có một vua chúa nào, dám công khai đem một tấc đất hay đảo biển dù ở tận chốn xa xôi muôn trùng, để dâng bán cho giặc Tàu công khai như Hồ Chí Minh và đảng VC dám làm.. suốt thời kỳ 1930 cho tới ngày nay. Vậy mà lúc nào, cũng nói Trần Thiểm B́nh, Lê Chiêu Thống, Nguyễn Ánh.. cơng rắn cắn gà nhà.

 Ngày nay sau ba mươi ba năm nh́n lại, chỉ riêng thành tích bán nước cho giặc, th́ Hồ Chí Minh và đảng VC, c̣n tệ mạt gấp ngàn lần những nhân vật bị đời bêu rếu. Tóm lại, chắc chắc với một chánh quyền tham tàn, bạo ngược, hại dân và nhất là công khai bán nước cho giặc, nên dù ngụy quyền CS Hà Nội có được Trung Cộng hay Hoa Kỳ chống lưng, bảo vệ.. th́ sự sụp đổ của chế độ thối nát trên, đang sơn son thiếp vàng để bịp người, th́ cũng chỉ là một lâu đài trên cát, chờ giờ đền tội, trước quốc dân và Ṭa Án lịch sử muôn đời.

 Sơn hà nguy biến, Tổ quốc lâm nguy là trách nhiệm thiêng liêng của toàn dân cả nước không phân biệt một ai. Và để chống giặc thù, mọi người phải đồng tâm quyết ư trên dưới một ḷng. Nhưng muốn đánh đuổi được giặc ngoại xâm dành lại cương thổ đă mất, điều quan trọng nhất là người Việt trong và ngoài nước PHẢI DIỆT VIỆT GIAN (VIỆT CỘNG) trước. Sau đó mới cùng tiêu diệt kẻ thù chung là giặc Tàu. Bởi v́ c̣n để VC nắm quyền với lá cờ máu sao vàng trong tay, đời nào chúng cho toàn dân chống Tàu cứu nước ? Đó là chưa nói tới Hận Thù Trời Biển của người Việt Hải Ngoại, mổi khi vô t́nh hay nghe ai nhắc tới Lá Cờ Máu Sao Vàng của giặc Hồ như biển máu đang làm tanh hôi giang sơn gấm vóc và tâm hồn cao thượng ngàn đời của người Việt.

 1- VIỆT CỘNG BÁN HOÀNG SA VÀ TRƯỜNG SA CHO TÀU:

Tháng 7-1954, ngay khi chữ kư trên văn bản ngưng bắn tại Genève chưa ráo mực, th́ Hồ Chí Minh đă nghĩ ngay tới chuyện chiếm miền Nam, để tron gói vơ vét và toàn quyền trên ngai vàng máu lệ. Do ư đồ trên, Hồ đă gài lại một số lớn cán binh bộ đội nằm vùng khắp lănh thổ VNCH khi có lệnh tập kết. Để chuyển quân cũng như tiếp tế, Hồ mở con đường chiến lược Trường Sơn trên bộ, xuyên qua lănh thổ Lào và Kampuchia. Về mặt biển, Hồ thành lập đường 559B và dĩ nhiên, muốn an toàn, đầu tiên là phải nhổ tuyệt hai tiền đồn của QLVNCH trấn đóng trên quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa, nằm trong Đông Hải.

 Theo bản tin của UPI-AFB ngày 23-9-1958, được các báo của Trung Cộng-Việt Cộng đăng tải. Những tài liệu này, hiện vẫn được lưu trữ tại các thư viện quốc tế như Luân Đôn, Paris.. kể cả Hà Nội. Theo đó, ta biết ngày 14-9-1958, Phạm Văn Đồng qua lệnh truyền của Hồ Chí Minh, đả cam kết với Chu Ân Lai, thủ tướng Trung Cộng, bằng văn kiện xác quyết như sau :’ Chính phủ VNDCCH, tôn trọng quyết định, lănh hải 12 hải lư cũng như hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa, là Tây Sa-Nam Sa, của Trung Cộng’.

 Ngày 22-9-1958, Đại sứ VC tại Bắc Kinh là Nguyễn Khang, dâng văn kiện xác nhận điều trên, do Phạm Văn Đồng kư, lên Thiên Triều. Tháng 5-1976, trên tờ Sài G̣n Giải Phóng của các tên Việt Gian Ngô Công Đức, Lư Quư Chung.. vẫn tiếp tục đăng lời xác nhận của CSBV với đại ư ‘ Hoàng Sa-Trường Sa là của Trung Cộng nhưng có kèm theo mấy lời phi lộ , rằng là ta và Tàu sông liền sông, núi dính núi, nên Hoàng Sa-Trường Sa của ai cũng thế thôi. V́ vậy lúc nào VC muốn lấy lại đảo, Trung Cộng sẵn sàng giao ‘.

 Với luận điệu này,rơ ràng VC đă xác nhận VN là thuộc địa của Tàu Cộng. Ngày 14-3-1988, Hải quân Trung Công xâm chiếm Trường Sa, đang lúc có sự hiện diện của các chiến hạm VN nhưng v́ VC cấm họ chống trả. Nhục nhă hơn khi tờ Nhân Dân, cơ quan ngôn luận chính thức của đảng, số ra ngày 26-4-1988, đă không hề đề cập ǵ tới biến cố trên. Trái lại VC vẫn xác nhận sự kiện Hồ Chí Minh bán hai đảo cho Tàu năm 1958, là một hành động đúng đắn và yêu nước. V́ có vậy, Trung Cộng mới chịu viện trợ súng đạn, gạo tiền, để đảng đánh chiếm VNCH.

 Về hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, theo chính sử cũng như những tài liệu của ngoại quốc đều xác nhận đó lảnh thổ lâu đời của người Việt. Tất cả các chi tiết đều được ghi rành rẽ trong các tác phẩm Đại Nam thực lục, Đại Nam nhất thống chí của Quốc Sử quán triều Nguyễn, Hoàng Việt địa dư chí thời vua Minh Mạng, Quảng Ngăi tỉnh trí của các Tuần Vũ Nguyễn Bá Trác và Nguyễn Đ́nh Chi, Quảng Ngăi nhất thống chí của Lê Ngại.

 C̣n tác phẩm ngoại quốc, có kư sự của các giáo sĩ Thiên Chúa trên tàu Amphitrite, viết năm 1701, của Đô Đốc Pháp tên là D’Estaing viết năm 1768 rằng :’ Sự giao thông giữa đất liền và các đảo Paracel (Hoàng Sa) rất nguy hiểm, khó khăn nhưng Người Đại Việt chỉ dùng các thuyền nhỏ, lại có thể đi lại dễ dàng.’

 Nhưng quan trọng nhất, vẫn là tác phẩm viết về Hoàng Sa của Đổ Bá tự Công Đạo, viết năm Chính Ḥa thứ 7 (1686), trong đó có bản đồ Băi Cát Vàng :’ Đảo phỏng chừng 600 dặm chiều dài và 20 dặm bề ngang. Vị trí nằm giữa cửa Đại Chiêm và Quyết Mông. Hằng năm vào cuối mùa đông, các chúa Nguyễn Đàng Trong, cho Hải Đội Hoàng Sa gồm 18 chiến thuyền đến nơi tuần trú.’ Năm 1776, trong tác phẩm ‘ Phủ Biên tạp lục’, Lê Quư Đôn đă viết một cách rơ ràng :’ Trước đây, các Chúa Nguyễn đă đặt Đội Hoàng Sa 70 suất, tuyển lính tại Xă An Vĩnh, cắt phiên mỗi năm vào tháng 2 ra đi, mang theo lương thực 6 tháng. Dùng loại thuyền câu nhỏ, gồm 5 chiếc, mất 3 ngày 3 đêm, từ đất liền tới đảo.’ Tóm lại, từ thời các Chúa Nguyễn (1558-1783), nhà Tây Sơn (1788-1802), Nhà Nguyễn (1802-1945), đă có Hải Đội Hoàng Sa. Đặc biệt, năm 1836, Minh Mạng thứ 17, quần đảo Paracel hay băi cát vàng, được Công Bộ, đặt tên là ‘ Bản Quốc Hải Cương Hoàng Sa Xứ, Tối thị Hiểm Yếu’.

 Từ năm 1954, Hoàng Sa là một đơn vị hành chánh thuộc tỉnh Quảng Nam-VNCH, được Tiểu Đoàn 1/TQLC bảo vệ. Từ năm 1959 tới 1974, Đảo do các Đơn Vị DPQ/Quảng Nam trú đóng. Giống như Quần Đảo Trường Sa ở phía Nam, cũng là một đơn vị hành chánh , của tỉnh Phước Tuy và do DPQ của tỉnh này bảo vệ, cho tới ngày 30-4-1975.

 Ngày 4-9-1958, Trung Cộng vẽ bản đồ mới và tuyên bố lănh hải của ḿnh là 12 hải lư. Bản tuyên cáo này chỉ có Bắc Hàn công nhận đầu tiên. Tại Bắc Việt, Hồ Chí Minh họp đảng để ‘ nhất trí’ và ban lệnh cho Phạm Văn Đồng , kư nghị định công nhận ngày 14-9-1958. Ngày 9-1-1974, Kissinger tới Bắc Kinh mật đàm với Mao Trạch Đông và chính tên cáo già Kissinger đă nhân danh Nixon, bật đèn xanh cho Mao đánh VNCH, với lư do đề thu hồi lănh thổ.

 Thế là ngày 11-1-1974, Trung Cộng tuyên bố chủ quyền trên Hoàng Sa-Trường Sa. Ngày 19-1-1974, bất thần Trung Công tấn công Hoàng Sa , gây nên trận hải chiến long trời lở đất tuy ngắn ngủi nhưng đẫm máu. Trung Cộng dù chiếm được đảo nhưng thiệt hại gấp 3 lần VNCH dù giặc Tàu có lực lượng hải quân rất hùng hậu và đă được chuẩn bị trước.

 Bên VNCH, lực lượng tham chiến gồm Khu Trục Hạm HQ4 Trần Khánh Dư, Hạm Trưởng là HQ Trung Tá Vũ Hữu San, Tuần Dương Hạm HQ5 Trần B́nh Trọng , Hạm trưởng là HQ Trung Tá Phạm Trọng Quỳnh, Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ10, Hạm Trưởng là HQ Thiếu Tá Ngụy Văn Thà. Trong khi giao chiến, HQ10 bị trúng đạn, toàn thể thủy thủ xuống xuồng nhỏ, th́ Hạm Trưởng ở lại tuấn quốc với chiến hạm. Tuần Dương Hạm HQ16, Hạm Trưởng là HQ.Trung Tá Lê Văn Thư. Về lực lượng trừ bị,, có Tuần Dương Hạm HQ6 Trần Quốc Toản, Hộ Tống Hạm HQ11 Chí Linh và Phi Đoàn F5-A37, nhưng v́ ở cách xa chiến trường, nên khi chưa tới nơi, th́ chiến cuộc đă tàn. Kết quả, phía VNCH, các chiến hạm 4,5 và 16 bị hư hại nặng nhưng chạy được về Đà Nẳng sửa chữa và tiếp tục hoạt động sau đó. Chỉ có Chiến Hạm HQ10 bị ch́m, Hạm trưởng Ngụy Văn Thà, bị thương nhưng quyết ở lại chết với tàu

 Tàn nhẫn và tệ bạc nhất là người Mỹ, lúc đó vẫn c̣n là đồng minh của QLVNCH, vẫn đang có hiệp ước hỗ tương chiến đấu và bảo vệ cho nhau. Vậy mà khi cuộc chiến xảy ra, Hạm Đội 7 Hoa Kỳ đang tuần hành không xa, chẳng những đă không lên tiếng, không can thiệp mà ngay thủy thủ VNCH bị ch́m tàu.. cũng không thèm cứu vớt, theo đúng luật hàng hải quốc tế.

 Ngày 14-3-1988, Trung Cộng lại nổ súng vào Hải quân Việt Cộng, tại quần đảo Trường Sa. Trong cuộc hải chiến ngắn ngủi này, v́ VC chỉ phản ứng có lệ, nên tài liệu cho biết phía Trung Cộng , không có ai bị tử thương cũng như tàu ch́m. Ngược lại, bên VC có nhiều tàu chiến bị giặc Tàu bắn ch́m gồm : Chiến Hạm Thượng Hải của Tàu viện trợ , 1 Tuần Dương Hạm cũ của VNCH để lại, 1 Hải Vận Hạm của Nga Sô viện trợ và trên 300 lính Hải quân bị thương vong.

 2-VC BÁN ĐẤT, BÁN BIỂN CHO GIẶC TÀU:

 Từ sau ngày 30-4-1975 chiếm được cả nước VN, đảng VC lúc nào cũng rêu rao khoắc lác về độc lập tự do, vẹn toàn lănh thổ. Thế nhưng mọi sự đă lộ nguyên h́nh, khi thành tích bán nước cho Tàu, phản bội quê hương bị toàn dân trong và ngoài nước phanh phui nguyền rủa. Nhờ đó, mà những cái loa Việt Gian bợ đít VC , từ bấy lâu nay tại hải ngoại, mới chịu khép miệng, v́ không c̣n biết t́m lư do nào khác để bào chữa cho phe ta, ngoại trừ chuyện ‘ hùa gió bẽ măng ‘ hô hào người Việt Tị Nạn nên đứng chung với cờ máu sao vàng, để chống Tàu.

 Nhờ vậy cả nước mới biết trong hai năm 1999 và 2000, bọn chóp bu đảng gồm Đổ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, Trần Đức Lương, Phan Văn Khải, Nguyễn Mạnh Cầm và toàn lũ trong Chính trị Bộ, đă lén lút , kư kết 2 Hiệp Ước bất b́nh thường, vô lư, phản bội dân tộc, để Bán Đất Biên giới và Bán Vịnh Bắc Phần cho Trung Cộng..

 Cũng may, thành tích trên sớm bị bật mí, c̣n không hậu quả biết đâu mà lường, v́ VC chuyện ǵ cũng dám làm, miễn là bảo vệ được chiếc ngai vàng đẫm máu, để c̣n dịp vơ vét tài sản của đất nước và cai trị đồng bào.

 Từ năm 1884 tới 1945, VN vong quốc nên thực dân Pháp mới độc quyền kư kết các hiệp ước song phương và những công ước quốc tế, về luật biển, hải đảo cũng như biên giới với các nước láng giềng. Năm 1885, Pháp kư với Măn Thanh hiệp ước Thiên Tân, hủy bỏ sự liên hệ giữa Nhà Nguyễn VN và Trung Hoa, hủy bỏ ấn phong vương, phân định lại đường ranh giới bằng cọc cắm và bản đồ của hai nước

 Năm 1887, Pháp và Trung Hoa lại kư Hiệp Ước Brévié, phân ranh vùng V́nh Bắc Phần, từ Trà Cổ (Móng Cáy), dọc theo kinh tuyến Đông 108. Theo đó, phía tây đảo Bạch Long Vĩ là lănh hải của VN, phía đông là của Trung Hoa. Về sự tranh chấp hai quần đảo Hoàng SaTrường Sa, cũng được quốc tế giải quyết năm 1882, theo công ước luật biển. Tháng 11-1993, công ước trên được LHQ phê chuẩn và thi hành vào năm 1994, với 170 quốc gia công nhận, trong đó có Trung Cộng và VC.

 Tóm lại VC đă dối trá quốc dân VN, lén lút họp kín với giặc Tàu trong 20 phiên họp kín. Rồi cũng tự động bí mật kư kết, c̣n quốc hội VC th́ cũng lén lút thông qua. Tất cả những kư kết trên đều hoàn toàn sai trái về pháp lư quốc tế và đạo lư dân tộc, đi ngược lại truyền thống ḥa b́nh, tự chủ, không lấy thịt đè người của bản tuyên ngôn nhân quyền. Tất cả đều là những âm mưu xâm lăng, hay nói đúng hơn chính Hồ Chí Minh và đảng VC đă rước voi Tàu về dầy mă Việt, ngay từ khi bắt đầu nhận viện trợ của Trung Cộng năm 1950 cho tới cuộc chiến Đông Dương lần thứ 2 (1960-1975) kết thúc.

 Trung Cộng lợi dụng quân viện và nhất là trong cuộc chiến biên giới năm 1979 giữa Việt-Trung, đă xua hàng triệu dân Tàu gốc Thiểu Số tại các tỉnh biên giới, lấn đất dành dân, sâu trong nội địa VN. Theo báo chí ngoại quốc, VC đă bán cho Trung Cộng tại biên giới Việt Hoa, hơn 15.600 km2 và 20.000 km2 lănh hải trong vịnh Bắc Phần.. Như vậy tại Miền Bắc, ngày nay VN đă mất hẳn những địa danh hồn thiêng sông núi như Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc và Đồng Đăng với Phố Kỳ Lừa.

 + ẢI NAM QUAN:

 Ở ngay biên giới Việt-Trung, đường sang Long Châu tỉnh Quảng Tây, cách Hà Nội 176 km.. Từ thị xă Lạng Sơn, lên Nam Quan xa 17 km, qua chợ Kỳ Lừa, phía tây là Động Tam Thanh, phía trước là núi Vọng Phu có tượng nàng Tô Thị bồng con đợi chồng. Đồng Đăng cách biên giới 5 km, có Ải Nam Quan hay Cửa Hữu Nghị.

 Theo Nguyễn văn Siêu trong Dư Địa Chí, th́ Ải Nam Quan từ thời Hậu Lê trở về trước, được gọi là Cửa Pha Lũy hay Pha Dữ, nằm về phía bắc Châu Văn Uyển, thuộc Trấn Lạng Sơn. Theo Cương Mục, th́ Pha Lũy chính là Ải Nam Quan thuộc xă Đồng Đăng, huyện Văn Uyên, tỉnh Lạng Sơn.

 Từ thời nhà Lê Trung Hưng, người Tàu gọi cửa Pha Lũy là Trấn Nam Quan, c̣n VN gọi là Ải Nam Quan. Hai bên cửa Ải là núi cao ngất trời, liên tiếp có rất nhiều ải nhỏ, nằm rải rác khắp các khu vực trọng yếu, trên đường quan lộ dẫn về Thăng Long Thành. Cửa Ải Nam Quan luôn luôn khóa kín, chỉ mở khi có thông sứ chính thức giữa hai nước.

 Tóm lại, tất cả việc đi lại giữa hai nước đều dùng cửa ải Du Thôn ở xă Bảo Lâm, Châu Cao Lộc, Tỉnh Lạng Sơn. Ải này cách Nam Quan, chừng 2 canh giờ đường núi. Thời Pháp thuộc, Nam Quan được gọi là Porte de Chine. Sau năm 1954, Mao Trạch Đông đổi thành Mục Nam Quan. Riêng VC gọi là Cửa Hữu Nghị.

 Suốt mấy chục thế kỷ qua, Nam Quan là nơi chứng kiến bao cuộc tang dâu máu lệ. Ngày xưa, tại nơi này Mạc Đăng Dung qú gối dâng đất cho nhà Minh để được làm vua. Thời nay cũng vậy, VC lén lút bán biên giới và lănh hải, hải đảo cho giặc Tàu để vinh thân, ph́ gia, bảo vệ đảng cọng sản. Đây cũng là nơi ghi lại những chiến công hiển hách của Đại Việt ngăn chống giặc Tàu giữ nước, khởi đầu từ năm 40 đời Trưng Nữ Vương. Các chiến công kết tiếp với Lê Đại Hành, Lư Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi.. cho tới thời Đại Đế Quang Trung Nguyễn Huệ vào năm 1789, đánh đuổi quân Thanh tại trận Đống Đa. Chính Tôn Sĩ Nghị cũng chạy qua đây để trốn về Tàu.

 Theo kư họa của Eug.Burnand năm 1887, cho thấy cửa Nam Quan thời ấy, chỉ c̣n là một tường cao, giữa có cửa thông qua, hai bên là núi non hiểm trở. Đầu thế kỷ XX, theo h́nh vẽ in trong bưu thiếp của Collection de Union Commerciale Indochinoise, thấy Cửa Nam Quan nằm dưới chân núi khá cao, phía sau Ải có xây thêm một toà nhà lầu, đứng trên lưng chừng núi. Nhưng rồi chiến tranh triền miên, nhưng công tŕnh này cũng không c̣n. Sau năm 1949, Mao và Trung Cộng làm chủ nước Tàu, nên đă xây lại Ải Nam Quan, là một toà nhà lầu ba tầng. Cuối cùng là h́nh chụp của các nhân chứng tại chỗ sau năm 2001, cho thấy cái Ải nhỏ của VN năm 1996, nằm sát ngay trước Cửa Nam Quan, nay bị bứng sâu vào nội địa, nên không thấy tăm dạng Ải Nam Quan như mấy ngàn năm lịch sử.

 Việc Cọng sản Hà Nội tự chuyên lén lút bán nước cho Trung Cộng, nay đă là một biển hận, trời hờn, làm cho người Việt, bất cứ là ai, khi biết được cũng xấu hổ và căm thù bọn phản bội dân tộc. VN mất Ải Nam Quan, coi như đă tự ḿnh hủy diệt một niềm tin quyết thắng, v́ Nam Quan là hồn thiêng của sông núi, mà bất cứ một người VN nào khi chào đời, cũng đều, thuộc ḷng. Giặc Tàu bao đời nuôi mộng phanh thây chiếm nước người Việt nhưng bao đời chúng đều bị người Việt, chận đứng trước cửa Nam Quan, v́ đây chính mồ chôn bao đời quân xâm lăng phương Bắc.

 Từ năm 1930 tới nay, Hồ Chí Minh và đảng VC, chỉ v́ lợi lộc cá nhân và đảng hệ, mà cơng voi về đầy xéo đất nước, làm cho voi quen đường, chẳng những lấn đất dành biển, mà c̣n ngổ ngáo sử dụng một ḿnh một chợ thượng nguồn các con sông thiêng của VN, từ sông Hồng, sông Đà, Lô, Thái B́nh ở Bắc Phần cho tới sông Cửu Long tại miền Nam, khiến cho nước ta, từ hăm chin năm nay, chịu không biết bao nhiêu thiên tai bảo lụt, thiệt hại mùa màng tật bệnh, v́ những hiện họa của Tàu đổ xuống các ḍng sông, theo nước xuống tận đồng bằng sông Cửu Long và ra biển.

 Rồi đây, VN sẽ lănh tất cả những chất độc như Cyanide, arsenic, acid.. từ các quặng mỏ trong tỉnh Vân Nam, đổ xuống ḍng sông Mekong ra biển. Chưa hết, Trung Cộng chẳng những đă xây các đập thủy điện khổng lồ tại Măn Loan, Cảnh Hồg, Đại Chiến Sơn.. và Hồ chứa nước Lạn Thương Giang, trên sông Mêkong. Mà c̣n xúi các nước Thái, Miến, Lào cũng góp phần làm hủy hoại tận tuyệt con sông thiêng, khiến cho một ngày đó, phù sa sẽ không c̣n bồi đắp Mũi Cà Mâu và hủy diệt toàn bộ thủy tộc trên biển đông, v́ hệ sinh thái cạn kiệt.

 Dân chúng VN bao đời sống nhờ biển cá, VC ngày nay đem biển bán cho giặc Tàu, khiến cho nguồn lợi thủy sản bị hao hụt trầm trọng, tài nguyên dưới đáy biển bao đời, nay thuộc về ngoại bang. Tháng 1-2005, ngư dân tỉnh Thanh Hóa như thường lệ hành nghề trong lănh thổ của tổ tiễn tại Vịnh Bắc Việt nhưng đă bị lực lượng quân sự của Trung Cộng bắn giết một cách tàn nhẫn tận tuyệt, bất chấp ḷng nhân đạo và luật lệ của quốc tế.

 Nổi đau ḷng tủi nhục trên, khiến cho cả nước kể cả hải ngoại, ai cũng rớt nước mắt v́ thương đồng bào ḿnh, cũng như thân phận nhược tiểu VN và kiếp đời nô lệ dưới thiên đường xă nghĩa. Th́ ta VC đă đồng thuận với Trung Cộng, cố t́nh dàn ra một bẩy để ngư dân sụp và coi như chuyện đă có không cần phải giải thích hay thông báo ǵ ǵ, cho tất cả người trong nước biết, là từ nay cấm bất cứ ai, không được bén mảng tới nơi chốn, mà hai đảng đă mua bán xong xuôi, nếu không bị Trung Cộng giết hay cướp bóc tài sản, th́ ráng chịu. Rồi nay mai, Trung Cộng sẽ khai thác dầu hỏa trong vịnh Bắc Phần, nạn tràn dầu, ô nhiễm chất phế thải sẽ khiến cho đồng bào duyên hải gánh chịu. Đó là chưa nói tới, ngư dân sẽ bị Tàu cấm hành nghề , v́ biển cũ đả bị đảng bán cho giặc nên vịnh Bắc Việt trở thành Vịnh Hải Nam của người Tàu.

 Năm 1473, khi Thái bảo kiến dương bá Lê Duy Cảnh, được giao nhiệm vụ trấn giữ Ải Nam Quan, Vua Lê Thánh Tông đă ân cần nhắn gửi người ra đi :’ Một thước núi, một tấc sông của ta, không được bỏ. Nếu ngươi làm mất, tội đó phải tru di’. C̣n Lư Thường Kiệt khi đại chiến với quân Tống, dă viết ‘ Nam Quốc Sơn Hà, Nam Đế Cư’ xác quyết đất đai của người Việt muôn đời là của Nước Việt, không có ai được quyền xâm lấn hay bán nhượng.

Trái lại VC th́ lúc nào cũng to miệng nhục mạ nhà Nguyễn, vua Gia Long là cơng rắn cắn gà nhà, quy tội cho người Việt không cọng sản là Việt gian, Mỹ Ngụy.. Riêng người Pháp khi rời Đông Dương năm 1955, đă trả lại sông núi cho người Việt, không thiếu một tất đất, kể cả những cơ sở, đồn điền cũng giao hoàn.

 Suốt thời gian nội chiến 1955-1975, VNCH không hề bán nhượng cho Hoa Kỳ một cọng cỏ v́ tới sáng ngày 30-4-1975, Mỹ đă rút hết về nước. Trái lại VC trong suốt bao năm hiện diện trên đất nước này, đă làm đủ chuyện phản tặc, từ công nhận Hoàng Sa-Trường Sa là của Tàu, rồi tiếp tục bán nhượng đất đai, sông núi của Tổ Quốc, đó là chưa nói tới, cái sự đem đất thế chấp làm vốn, để đầu tư với Tư bản kiếm tiền bỏ túi.

 Trước năm 1975, lúc nào cũng nói VNCH tham nhũng, độc tài, Diệm-Nhu, Thiệu ốKỳ chạy theo Mỹ, nay rơ ràng hơn chính đảng VC và Hồ Chí Minh, mới thực sự là đầy tớ, hết Nga tới Tàu, nay sắp bỏ chân qua Mỹ-Nhật. C̣n Cán bộ đảng th́ tham nhũng, hốt trọn tài sản của dân nước, chuyển hết ra nước ngoài, rửa tiền , đầu tư, làm giàu và hưởng thụ, ai chết mặc bây. Đó chính là thành tích lịch sử của Đảng VC trong ba mươi ba năm quốc hận.

 Tết Mậu Tư 2008 sắp tới, làm cho những người Việt lớn tuổi may mắn c̣n sống sót nơi hải ngoại, nhớ lại cảnh cán binh Việt Cộng thảm sát đồng bào vô tội tại thành phố Huế cũng như nhiều thành phố khác của VNCH vào Tết Mậu Thân 1968. Tháng 5-1975 Cộng Sản Bắc Việt thôn tính toàn bộ nước Việt nhưng đă không hề mang lại ấm no hạnh phúc cho toàn dân và sự vẹn toàn lănh thổ của đất nước. Đă thế VC c̣n chà đạp lên nhân phẩm của đồng bào cả nước, khiến cho mọi người dù bị giam hăm trong hàng rào kẽm gai, lưởi lê và họng súng vẫn luôn đứng dậy quật khởi tiêu diệt kẻ thống trị độc ác, phong kiến trong chính trị bộ đảng CS.

 Bao nhiêu năm qua, thế giới bên ngoài không thể biết hết tội ác của kẻ thống trị và mức sống lầm than của dân tộc Việt trong một xă hội tha hóa cùng tận của một nước VN đỏ lạc hậu giữa thế giới văn minh loài người. Nhưng dân tộc VN bao đời quật cường bất khuất, bởi vậy hơn ai hết, họ đă ư thức về thân phận con người VN dưới chế độ CS chỉ biết cũng cố quyền lực đảng để vinh thân ph́ gia, nên chạy theo giặc thù, khiến cho đất nước càng lúc càng đi vào ngơ cụt chờ giờ diệt vọng.

 Đó cũng là nguyên cớ phát sinh ra phong trào tuổi trẻ và trí thức trong nước, đứng lên đ̣i quyền sống và tự do dân chủ. Sự đối kháng giữa người dân thấp cổ bé miệng và đảng thống trị, càng lúc càng lớn mạnh khi có sự tham gia trực tiếp của nhiều thành phần xă hội, từ tướng lănh cán bộ đảng cho tới giới công, nông dân bị đảng cướp đoạt đất đai vườn ruộng và chén cơm manh áo hằng ngày.

 Nhưng biến cố trọng đại nhất đă bùng nổ dữ dội suốt tháng qua , hầu như làm rung chuyển nền móng của nguy quyền CS đang thống trị cả nước. Đó là các cuộc biểu t́nh từ trong nước ra tới hải ngoại để chống Việt Cộng bán hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa cho giặc Tàu. Qua cuộc diện trên đă lật tẩy Hồ Chí Minh và tập đoàn lănh đạo đảng ‘ Bán Nước, Hại Dân ‘ được phơi bày khắp nơi, khắp chốn từ trên trang báo cho tới bia miệng bia đời.

Tết Mậu Tư 2008 có thể trở thánh một mùa Xuân tất thắng, nếu những nam nữ thanh niên VN, hiện đang cầm súng bảo vệ cho tập đoàn ngụy quyền thống trị Hà Nội, tiếp tục ‘ buôn dân bán nước’, biết quay đầu súng chống lại VC, dành lại quyền lực lănh đạo đất nước, để chống kẻ thù cướp nước Trung Cộng.

 Giặc Tàu chỉ hiếp đáp người Việt khi trong nước có nội loạn chia rẽ và vua quan tồi tệ bất tài. Đảng CS ngày nay đă lộ nguyên h́nh bán nước và làm tay sai cho giặc, nếu đồng bào không chịu thức tỉnh, sớm muộn VN cũng bị diệt vong.

Đầu năm 2008

Xóm Cồn

 

Mường Giang

 

 

Không Quên Bạn Tù

Không Quên Đồng Bào Đau Khổ

Home Cương Lĩnh Điều Lệ Lịch Sử Tổng Hội Bức Tường Chính Việt

Trở về đầu trang