Ư nghĩa lời kêu gọi “hăy tiến ra
khơi”
của Đức Giáo Hoàng đối với
người Công giáo Việt Nam
2008.01.25
Nguyễn Khanh, phóng viên đài RFA
Ngày 22 tháng Giêng năm 2002 khi tiếp Hội Đồng
Giám Mục Việt Nam, Đức Giáo Hoàng Gioan Phao Lồ Đệ Nhị đă kêu gọi các
Giám Mục và từng người Việt Nam “hăy tiến ra khơi”. Trong Huấn Thư, Đức
Giáo Hoàng tha thiết nhờ cậy các Giám Mục Việt Nam một điều:
“Khi Anh
Em trở lại quê hương trọng qúi của Anh Em, hăy nói cho các Linh Mục, các
Tu sĩ Nam nữ, cho những người Giáo Lư Viên, cho tất cả giáo dân và đặc
biệt cho những người trẻ rằng, tôi đang cầu nguyện cho họ và đang cổ vơ
họ hăy cam đảm thắng vượt những trở ngại. Hăy lấy gương các Thánh và các
vị Tử Đạo đă tiên phong trước họ trên đường đức Tin và máu của những vị
ấy đang hiện diện như hạt giống của một đời sống mới cho toàn thể qúy
Quê Hương của Anh Em”.
Lời kêu gọi “hăy tiến ra khơi” mà Đức Gioan Phao
Lồ Đệ Nhị đưa ra cách đây 5 năm bây giờ lại được nhắc lại, trước những
biến chuyển đang xảy ra giữa Giáo Hội Công Giáo Việt Nam với giới lănh
đạo chính quyền, trước làn sóng
cầu nguyện cho công bằng vẫn được cộng đồng giáo dân Công
Giáo Việt Nam thực hiện từ Bắc chí Nam, bất chấp lệnh buộc phải giải
tán.
Đó cũng là đề tài được Ban Việt Ngữ chúng tôi đưa
ra để thảo luận với vị khách mời tuần này. Khách mời là ông Trần Phong
Vũ, Chủ Biên Tạp Chí Diễn Đàn Giáo Dân, xuất bản tại bang California,
Hoa Kỳ, và là một nhà b́nh luận tôn giáo có uy tín ở hải ngoại.
Như thường lệ, cuộc phỏng vấn do Nguyễn Khanh
thực hiện và được gửi đến quư thính giả trong khuôn khổ Tạp Chí Câu
Chuyện Thời Sự Hàng Tuần. Xin được nhắc là quan điểm của người được
phỏng vấn không nhất thiết phản ánh quan điểm của Ban Việt Ngữ Đài Á
Châu Tự Do.
Những chuyển biến của Giáo Hội Việt Nam
Nguyễn
Khanh: Thay mặt
quư thính giả, xin cám ơn ông Trần Phong Vũ đă nhận lời nói chuyện với
chúng tôi. Câu hỏi đầu tiên là 6 năm trước đây, Đức Giáo Hoàng Gioan
Phao Lồ Đệ Nhị đă lên tiếng kêu gọi Giáo Hội Việt Nam hăy tiến ra khơi.
Liệu chúng ta có thể xem những biến chuyển trong thời gian gần đây là
dấu hiệu của một Giáo Hội đang trên đường “tiến ra khơi” chăng?
Ông
Trần Phong Vũ: Trước hết cụm từ ra khơi hay là hăy ra
khơi được gợi từ Tân Tước, khi Chúa Giêsu sai ông thánh Phê Rô bơi
thuyền ra xa bờ biển để thả lưới. Sau đó, trong lúc ông Phê Rô và các
Tông Đồ khác tỏ ư ngạc nhiên, sợ hăi trước một mẻ lưới bắt được quá
nhiều cá, th́ Chúa Giê Su đă ôn tồn giao cho các ông một sứ mạng trọng
đại, đó là đi rao giảng Tin Mừng, đem mọi người về với Thiên Chúa.

Hôm 25-1-2008, hàng ngàn tín Thiên Chúa Giáo
tuần hành trên đường phố Hà Nội,
yêu cầu nhà nước trả lại đất đai của nhà thờ. Photo courtesy of
Vietcatholic.net.
Đấy là ư nghĩa nguyên thủy của từ ra khơi, hay
nói như một mệnh lệnh th́ được gọi là “hăy ra khơi”. Nhưng cụm từ này
cũng có thể hiểu rộng và ứng dụng vào nhiều trường hợp khác nhau, mang ư
nghĩa dấn thân để làm sáng niềm tin của người Thiên Chúa Giáo. Đấy cũng
là ư nghĩa mà Đức Gioan Phao Lô II muốn nhắn gửi các Giám Mục Việt Nam
cách đây ít năm, trong dịp các Ngài đi qua Vatican để viếng mộ hai Thánh
Tông Đồ Tiên Khởi là Phê Rô và Phao Lô.
Cho nên tôi có thể nói là lời kêu gọi giáo dân
cầu nguyện của Đức Cha Ngô Quang Kiệt, Tổng Giám Mục Giáo Phận Hà Nội,
để xin Thiên Chúa lay chuyển trái tim của nhà cầm quyền Cộng Sản để họ
trả lại đất đai cho Ṭa Khâm Sứ, cũng có thể hiểu là Ngài kêu gọi giáo
dân “ra khơi”. Tôi xin trả lời một cách tóm tắt như vậy.
Nguyễn
Khanh: Nhưng thưa
với ông, không phải chỉ kêu gọi, mà phải làm sao đạt được kết quả, làm
sao có được thành công mới là điều quan trọng. Nếu muốn “tiến ra khơi”
và thành công, Giáo Hội Việt Nam cần có những yếu tố nào?
Ông
Trần Phong Vũ: Dĩ nhiên, vẫn có một số yếu tố để thắng
lướt được sự yếu đuối của con người, nhưng theo tôi, tự thân vấn đề cầu
nguyện và tín thác nơi Thiên Chúa đă là nền tảng cho mọi chuyện rồi. Nếu
cần phải thêm đó là sự kiên tŕ để vượt thắng được mọi yếu đuối của con
người, như tôi đă nói, là phải can đảm để khước từ mọi cám dỗ của tiền
tài, danh vọng, quyền lực thế gian.
V́ như ông đă biết, đằng sau và bên trong sự việc
lúc này hẳn có những sự đi đêm, những mưu toan, sự mua chuộc, đây đó về
phía nhà nước. Đối tượng th́ tôi không nói đến đám đông quần chúng, v́
quần chúng vốn là những người khâm phục các đấng bề trên, v́ thế mỗi lời
kêu gọi th́ có thể nói là họ hưởng ứng rất là mạnh. Nhưng tôi muốn nói
đến giới lănh đạo trong Giáo Hội.
Điều này khiến tôi gợi nhớ đến sự can thiệp hồi
gần đây của Đức Cha Nguyễn Văn Sang, thuộc địa phận Thái B́nh, một việc
làm mà tôi thấy là không cần thiết, một việc làm có thể gây nên nhiều
ngộ nhận. V́ qua những lời trao đổi của Ngài với nhà cầm quyền Cộng Sản
chung quanh vụ đ̣i đất này, tôi thấy nó ẩn tàng một điều ǵ đó rất là
khó hiểu, nếu không muốn nói là mở đường cho nhà nước để có thể giải
quyết theo một cung cách nào đó có lợi cho họ.
Thành ra vấn đề ở đây, theo tôi nghĩ, là cần phải
có sự kiên tŕ, và không cần có một hành động chống đối cụ thể bằng bạo
lực, nhưng tôi vẫn nghĩ phải duy tŕ được sự cầu nguyện, một h́nh thái
mà tôi nghĩ là tuyệt hảo để có thể đấu tranh trong lúc này. Đó là cầu
nguyện.
Phản ứng của Chính quyền Việt Nam
Nguyễn
Khanh: Nghe ông
nói, chúng tôi có cảm tưởng rằng ông c̣n bi quan, ông chưa được lạc quan
lắm, dù phía nhà cầm quyền Việt Nam đă đưa ra những lời tuyên bố, ít
nhiều, được một số người coi là họ muốn giải quyết chuyện đang xảy ra.
Thưa ông, có phải như vậy không?
Ông
Trần Phong Vũ: Tôi th́ tôi nghĩ rằng đối với nhà nước
Cộng Sản, trong mọi hoàn cảnh họ đều không muốn những chuyện ǵ có thể
gây rối, có thể tạo rắc rối cho họ đối với thế giới bên ngoài lúc này,
khi mà họ đă bắt đầu phải chấp nhận tṛ chơi dân chủ.
Thành ra trước sự kiện ở Hà Nội, Hà Đông, Thái Hà
rồi bây giờ lan truyền cả vào trong Sài G̣n, nhưng cuộc vận động cầu
nguyện đông đảo, có lúc lên cả năm, bảy ngàn người như vậy đó, th́ họ
không bao giờ muốn xảy ra.
Từ đấy, chúng ta hiểu rằng họ muốn dứt điểm,
nhưng họ dứt điểm như thế nào lại là vấn đề khác, tùy thuộc vào thái độ,
cung cách của giới hữu quyền trong Giáo Hội Công Giáo Việt Nam lúc này,
cũng như phản ứng có thể xảy ra bởi các tôn giáo khác nữa. Đó là suy
nghĩ riêng của tôi.
Nguyễn
Khanh: Ông vừa
nhắc đến phong trào kêu gọi cầu nguyện cho công bằng hiện đang được phát
động khá rầm rộ trong nước. Ông nghĩ ǵ về phong trào này?
Ông
Trần Phong Vũ: Tôi nghĩ đây là phương thức tuyệt hảo, để
đẩy nhà cầm quyền đến chỗ họ phải nhượng bộ. Bởi v́ trước những cuộc vận
động có tính bạo động, họ sẽ có cớ để đàn áp, kể cả những cuộc vận động
có thể nói là không có ǵ đe dọa cụ thể, nhưng họ vẫn có thể đàn áp mạnh
mẽ như là những cuộc chống đối âm thầm hay công khai của những người dân
oan kéo về vườn hoa Mai Xuân Thưởng hoặc kéo về Sài G̣n hồi gần đây, hay
là những cuộc biểu t́nh của sinh viên, phải nói là rất tế nhị nhưng mà
họ vẫn đàn áp.
Nhưng với một khối giáo dân lên đến năm, bảy ngàn
người chỉ cầu nguyện, không có một hành vi, không có lời nói nào có vẻ
khích động cả, th́ phải nói là rất khó cho họ để họ có thể đàn áp. Cho
nên trong chuyện này, tôi nghĩ rằng họ rất muốn giải quyết, nhưng không
phải dễ ǵ mà giải quyết, nếu trong trường hợp này tất cả các đấng bậc
của Giáo Hội Công Giáo, những người có trách nhiệm đều giữ một lập
trường chuyên nhất, dứt khoát giữ nguyên tắc cứ cầu nguyện trong ôn ḥa
th́ t́nh h́nh sẽ đổi khác, và chiều hướng giải quyết của nhà cầm quyền
Cộng Sản cũng phải đổi khác.
Nguyễn
Khanh: Thưa ông có
thể là không đàn áp, nhưng vẫn có nhiều người lo âu, kể cả những người
đang ở trong nước mà chúng tôi có dịp nói chuyện, bảo rằng nhà cầm quyền
một mặt muốn giải quyết vấn đề, mặt khác họ vẫn ù ĺ. Như vậy theo ông,
câu chuyện rồi sẽ ngă ngũ như thế nào?
Ông
Trần Phong Vũ: Tôi thấy vấn đề ngă ngũ như thế nào, ch́a
khóa nằm ở trong tay các đấng bậc đang có trách nhiệm với những cuộc cầu
nguyện bây giờ. Nếu mà ở Sài G̣n cũng như ở Hà Nội, hay nói rộng ra là
tất cả giáo dân, các nhà lănh đạo Công Giáo ở 25 Giáo Phận, cứ dựa theo
lời kêu gọi Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt đưa ra hôm 15 tháng 12, kêu
gọi mọi người cầu nguyện để xin Thiên Chúa lay chuyển trái tim chai đá
của những người cầm quyền Cộng Sản để họ trả lại đất đai cho ḿnh, th́
tôi tin rằng nếu mọi ngiời cùng đồng thanh làm như vậy, chắc chắn nhà
nước sẽ phải nhượng bộ.
Và khi họ đă nhượng bộ, th́ tôi nghĩ giống như
con bài domino, sẽ lần lượt xảy ra những cuộc cầu nguyện khác nữa của
Giáo Hội, và tôi tin rằng sẽ dẫn đến một cuộc biến động rất lớn, có thể
làm thay đổi cục diện Việt Nam. Đó là cái nh́n rất lạc quan, nhưng lạc
quan trên chừng mực v́ cần phải có những điều kiện bên cạnh.
Những điều kiện bên cạnh, trước hết, tôi nghĩ
rằng những người khởi xướng việc kêu gọi giáo dân cầu nguyện phải đứng
trên một lập trường vững chắc, không thể bị mua chuộc, không thể v́
những đ̣n hù dọa mà nản ḷng. Đ̣ng thời cũng phải đề pḥng những phần tử
có thể len lỏi vào dưới h́nh thức này hay h́nh thức khác, để đóng vai
tṛ con thoi, làm nản ḷng đưa ra những mồi nhử, và gi ữa chừng, có thể
đưa ra lời kêu gọi giáo dân ngừng câu nguyện.
Tôi quan niệm rằng cầu nguyện là hơi thở, là sự
sống của người tín hữu. Kêu gọi họ cầu nguyện là điều thích hợp với đạo
giáo, với tín điều của Giáo Hội, với những ǵ người Công Giáo tin rằng
có sức mạnh làm thay đổi cuộc đời của họ, làm thay đổi mọi sự chung
quanh họ, giúp cho họ gần với Thiên Chúa, để Thiên Chúa giúp giải quyết
những vấn đề ngoài tầm tay với của họ. Trong trường hợp đó, người Công
Giáo không khước từ, những giáo dân nói chung không khước từ. Vấn đề là
người lănh đạo có c̣n tiếp tục kêu gọi giáo dân cầu nguyện hay không.
Tôi cứ h́nh dung ra cảnh tượng tất cả các giáo
phận, một số lớn các giáo xứ có năm, bảy ngàn người họp nhau hàng tuần
hay hàng ngày như vậy để cầu nguyện, th́ chuyện ǵ sẽ xảy ra? Khi trả
lời câu hỏi đó th́ chúng ta sẽ thấy được những điều mà tôi lac quan như
vừa tŕnh bày.
Nguyễn
Khanh: Cám ơn ông
Trần Phong Vũ cho buổi nói chuyện hôm nay.
http://www.rfa.org/vietnamese/
trở về đầu trang |