10GiangSinh

Cuối năm 07... đầu năm 08

Home Up Cương Lĩnh Điều Lệ Lịch Sử Tổng Hội Bức Tường Chính Việt

Cuối năm 07... đầu năm 08 Tháng 1-2008 Cầu nguyện tại VN Lại chuyện đất Đức Cha Chủ tịch HĐGM Bước đầu ḥa giải Phản Ứng Linh mục Chân Tín T́m hiểu thông điệp.. Bài học Đông Âu Hăy tiến ra khơi Hàng ngàn người tuần hành Luật sư Lê Quốc Quân Tối hậu thư cấm cầu nguyện Những sự kiện.. Hiến tặng hay cưỡng chiếm Truyền thông xuyên tạc Cha con cùng một ḷng Chính quyền nhượng bộ
Giáo Dân Cầu Nguyện Đ̣i Lại Ṭa Khâm Sứ Hà Nội

071227

(Hà Nội - VNN) Tin tức từ Hà Nội cho hay, trong dịp Giáng Sinh năm nay, hàng ngh́n giáo dân đă tụ tập cầu nguyện ở khu vực phố Nhà Chung để đ̣i lại Ṭa Khâm Sứ.

Nói chuyện với BBC hôm nay 27.12, Đức Tổng Giám Mục Hà Nội Ngô Quang Kiệt nói các giáo dân, linh mục và chủng sinh sẽ tiếp tục cầu nguyện v́ mục đích đó.

Theo Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt th́ Giáo hội Công giáo đă nhiều lần gửi đơn từ xin nhà nước trả lại toà nhà cùng số 40 phố Nhà Chung với Ṭa Giám Mục nhưng "đơn thư chỉ rơi vào im lặng".

Đức Tổng Giám Mục nói ṭa nhà trước cũng thuộc Ṭa Giám Mục và chỉ sau này bị ngăn ra bởi một bức tường.

Năm 1959, các nhân viên Ṭa Khâm Sứ bị trục xuất khỏi Việt Nam và từ đó, ṭa nhà do nhà cầm quyền CSVN quản lư.

 

Lễ cầu nguyện đ̣i Ṭa Khâm Sứ hôm 25.12


trở về đầu trang

Nhà Nước CSVN Tiếp Tục Khiêu Khích Giáo Dân

Trong Vụ Đ̣i Lại Nhà Chung Ở Hà Nội

071228

(Hà Nội-VNN) Theo tin từ phóng viên VietCatholic, chiều 26.12, chính quyền quận Hoàn Kiếm gia tăng thái độ khiêu khích và thách thức Giáo Hội CGVN, ngang nhiên cho nhân viên gắn bảng hiệu "Nhà Văn Hoá" và "Pḥng Văn hoá Thông tin - Thể dục Thể thao Quận Hoàn Kiếm".

Kể từ hôm 15/12/2007, Đức Tổng Giám Mục Giáo Phận Hà Nội Ngô Quang Kiệt đă có thư đề gửi cho các Linh mục, Tu sĩ, Chủng sinh và anh chị em giáo dân Tổng Giáo phận Hà Nội về vấn đề đ̣i lại đất đai của Ṭa Khâm Sứ, và xin dân Chúa hăy tích cực cầu nguyện để những nơi tôn nghiêm của tôn giáo được tôn trọng, nhu cầu chính đáng của Giáo phận và của Hội đồng Giám mục được đáp ứng và những sinh họat tôn giáo được thuận lợi, góp phần xây dựng xă hội, đặc biệt khuôn mặt của thủ đô được tốt đẹp...

Tiếp theo lá thư lên tiếng nói trên là một cuộc biểu t́nh tuần hành trước Ṭa Khâm Sứ khiến Hà Nội đă rực sáng niềm tin vào đêm 18/12/2007, ghi dấu một lối ứng xử chưa từng có trong lịch sử Giáo phận Hà Nội với sự có mặt của hơn 2000 giáo dân thắp nến hát thánh ca cầu nguyện đ̣i công lư, và đă có vài dấu hiệu tưởng đâu có nhượng bộ của cơ quan nhà nước CSVN mấy ngày sau đó.

Sau đó, hôm thứ Năm 20-12, khoảng 5,000 giáo dân cũng đă qui tụ ở Ṭa Khâm Sứ để cầu nguyện, như một h́nh thức bày tỏ ư chí đ̣i lại tài sản cho Giáo Hội Công Giáo Việt Nam.

Nguồn tin cho biết, tinh thần của giáo dân hiện lên rất cao. Mọi người bây giờ rất ư thức về vấn đề đang diễn ra. Ngay buổi chiều, thấy nhân viên chính quyền đang gắn bảng hiệu cơ quan, lập tức một giáo dân đă dùng điện thoại di động chụp h́nh và gọi điện báo cho nhau. Các bản tin liên quan đến vụ việc Toà Khâm Sứ được photo, truyền tay nhau đọc. Các h́nh ảnh được trao đổi. Nhiều người trẻ già chụp được h́nh đem rửa và tặng miễn phí. Có người c̣n mang đến gắn lên bản thông tin nhà thờ. Chưa bao giờ họ phấn chấn và hăng hái như vậy.

Giáo dân ở đây không biết sợ nữa. Ngay cả các nữ tu trông trẻ trung hiền lành vậy mà thái độ cũng rất cương quyết và can đảm, trả lời phỏng vấn của báo đài ngoại quốc chẳng tỏ ra chút ǵ sợ sệt sẽ bị công an làm phiền.

Các nữ tu Mến Thánh Giá ở số nhà 31 Nhà Chung, các thầy, các nhân viên phục vụ trong Toà Giám Mục tối tối cứ 20 h, hẹn nhau ra mặt phố Nhà Chung hướng vào Toà Khâm Sứ để lần hạt mân côi và đọc kinh tối.

Nhiều bản tin liên quan về vấn đề nhà đất Toà Khâm Sứ đă công khai phổ biến h́nh ảnh và bài viết đang tán phát rộng răi trong các giáo xứ. Bản tin tại Giáo xứ Hàm Long đă được phục hồi từ chiều 24.12. Bản tin của Nhà thờ Thái Hà th́ c̣n đầy các h́nh ảnh giáo dân và cán bộ, công an đang lời qua tiếng lại với nhau tại một khu đất tranh chấp nào đó của giáo xứ này. Tại bảng thông tin công cộng của Ṭa Giám Mục cũng dán các bài viết và h́nh ảnh liên quan đến vụ đ̣i đất Ṭa Khâm Sứ.

Theo nguồn tin VietCatholic, một số người đă từng phục vụ ở Toà Giám Mục thời xưa cho biết: Hồi trước Toà Giám Mục sở hữu 83 cơ sở khác nhau trong thành phố, tập trung nhất tại Phố Nhà Chung, phố Hàng Trống, phố Tràng Thi. Lần cuối cùng kiểm kê và sau đó bị Uỷ Ban Quân Quản Hà Nội chiếm dụng nhiều cơ sở là thời cha Đức Cha Cương, Giám Mục Hải Pḥng, c̣n đang làm quản lư tại Toà Giám Mục Hà Nội.

Một người hiểu rơ vấn đề c̣n cho biết thêm: Cách đây khoảng 4-5 năm, người ta tính xây dựng một trung tâm thương mại tại khu đất Toà Khâm Sứ, với bên UBND Quận Hoàn Kiếm là chủ đất và bên Công Đoàn là chủ đầu tư. Người ta đă cho giải phóng mặt bằng, phá đi những công tŕnh mới xây dựng thời bao cấp phía trước Toà Khâm Sứ. Bước đầu dưới danh nghĩa giải phóng mặt bằng, các cán bộ chủ chốt ở quận Hoàn Kiếm đă chia nhau 5 tỷ đồng.

Nhưng khi ấy, Ṭa Giám Mục và giáo dân đă phản ứng mạnh. Bên Công Đoàn rút, dự án bị dừng lại. Bên chủ đất phải trả lại số tiền 5 tỷ cho bên đầu tư. Khốn nỗi tiền các cán bộ đă ăn bây giờ không dễ nhả! Cho nên các cán bộ mới tính kế kiếm tiền đền bù bằng cách cho quán phở lấn chiếm đất, cho ngân hàng thuê đất làm văn pḥng, và cho một công ty thuê khu nhà phía sau làm nơi vui chơi giải trí.

Theo lời một cán bộ bên UBND, một người có thiện cảm với Công giáo và không ưa chính quyền tham nhũng, đă tiết lộ rằng: Hồi đấy (hồi Giáo hội phản ứng trước sự kiện làm khu thương mại) nếu bên nhà thờ phản ứng mạnh lên nữa, giáo dân dấn thêm một bước đấu tranh th́ họ đă phải trả rồi!

Mới đây có một tin hành lang cho biết chính quyền CSVN cấp trên giao cho UBND Quận Hoàn Kiếm, là nơi đang quản lư khu nhà đất, làm việc với Toà Giám Mục để trả lại đất đai theo một lộ tŕnh và phương hướng nào đó. Như vậy là giải pháp đỡ mất mặt nhất cho chính quyền cấp trên. Nhưng theo một người đă từng phục vụ ở Toà giám mục cho biết: Trước đây, có lần tôi đi đăng kư nhà đất cho Toà Giám Mục, cán bộ nói: "Chính quyền không trả lại đất Toà Khâm Sứ, có chăng họ sẽ đến bù cho khu đất khác".

Việc chiều hôm 26-12, UBND Quận Hoàn Kiếm đă cho các nhân viên ra gắn bảng hiệu Pḥng Văn hoá Thông tin - Thể dục Thể thao và Nhà Văn hoá Quận Hoàn Kiếm lên hai bên cửa chính và cửa phụ của toà nhà khâm sứ, người ta đặt câu hỏi phải chăng đấy là câu trả lời chính thức của chính quyền CSVN hiện nay. Đây là một hành động đầy thách thức. Bất công và bất hợp pháp.

Và theo phóng viên Vietcatholic, đây là bắt đầu giáo dân của Giáo Phận sẽ phải bước vào một giai đọan cầu nguyện và hành động quyết liệt hơn.

* Nội dung thư Đức TGM Ngô Quang Kiệt Lên Tiếng Với Chính Quyền CSVN Về Đất Ṭa Khâm Sứ hôm 15-12-2007, gửi cho các Linh mục, Tu sĩ, Chủng sinh và anh chị em giáo dân Tổng Giáo phận Hà Nội:

"Từ nhiều năm qua, sinh hoạt của Tổng giáo phận bị giới hạn v́ thiếu thốn cơ sở vật chất. Nay trong t́nh h́nh xă hội đổi mới, số linh mục ngày càng tăng, các tổ chức sinh họat ngày càng nhiều, cơ sở Ṭa Tổng giám mục càng trở nên chật hẹp. Đă có những buổi lễ người tham dự phải tràn ra đường phố. Đă có những tổ chức sinh họat như sinh họat giới trẻ phải khổ sở chen chúc nhau trong sân Nhà Chung.

Hơn nữa, Ṭa Tổng giám mục Hà nội c̣n là nơi đặt trụ sở chính của Hội đồng Giám mục Việt Nam. Thế mà hiện nay, vẫn chưa có đủ phương tiện cần thiết cho những họat động tối thiểu của cơ quan quan trọng, là tổ chức đứng đầu Giáo hội Công giáo tại Việt nam. Thậm chí chưa có được một căn pḥng nào dành riêng cho Hội đồng Giám mục. Hoàn cảnh thật đau ḷng.

V́ thế từ nhiều năm nay, Ṭa Tổng Giám mục và Hội đồng Giám mục đă nhiều lần đệ đơn lên Chính quyền các cấp xin giao lại Ṭa Khâm sứ để Giáo hội có đủ phương tiện cần thiết cho những họat động tôn giáo tối thiểu. Đề nghị chính đáng của tôn giáo chưa được đáp ứng, trong khi đó Quận Ḥan Kiếm lại dùng Ṭa Khâm sứ để kinh doanh buôn bán. Trước đây đă bán phở, nay lại mở ngân hàng. Và ngày 13-12-2007 vừa qua thêm kinh doanh giữ xe với quang cảnh thật hỗn độn.

V́ thế, xin anh chị em hăy tích cực cầu nguyện để những nơi tôn nghiêm của tôn giáo được tôn trọng, nhu cầu chính đáng của Giáo phận và của Hội đồng Giám mục được đáp ứng và những sinh họat tôn giáo được thuận lợi, góp phần xây dựng xă hội, đặc biệt khuôn mặt của thủ đô được tốt đẹp... "


trở về đầu trang

Hiện t́nh Giáo phận Hà Nội

Đức TGM Hà Nội: Sự kiện Ṭa Khâm Sứ cho thấy sự trưởng thành của người giáo dân và sự hiệp nhất cao độ giữa các thành phần dân Chúa

Trong cuộc phỏng vấn hiếm hoi dành cho Linh mục Trần Công Nghị, giám đốc mạng lưới VietCatholic, ĐGM Giuse Ngô Quang Kiệt đă nhấn mạnh đến tầm quan trọng của sự trưởng thành chín chắn nơi cách suy nghĩ và hành động của hàng giáo dân giáo phận Hà Nội, cũng như nhấn mạnh sức mạnh hiệp nhất giữa các thành phần dân Chúa của giáo phận Hà Nội nói riêng và của người Công Giáo VN nói chung trên toàn thế giới.

Nghe cuộc Phỏng vấn Đức TGM Ngô Quang Kiệt về hiện t́nh Giáo phận Hà Nội

Quả thế, h́nh ảnh được truyền đi trên các mạng lưới truyền thông trong những ngày qua làm cho mọi người ngạc nhiên và phấn chấn trước một tập thể giáo dân đầy cương quyết và mạnh mẽ trong việc đ̣i hỏi lại Ṭa Khâm Sứ Hà Nội. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất đó là một tập thể ư thức mạnh mẽ về những ǵ ḿnh đang đ̣i hỏi, một tập thể biết tự chủ ngôn từ và hành vi của ḿnh. H́nh ảnh hàng ngàn người im lặng cầu nguyện, thỉnh thoảng cất lên một bài thánh ca làm cho mọi người liên tưởng ngay đến sự khác biệt trước những hành vi bạo động và cuồng tín đang diễn ra trên thế giới, nhất là nơi những người Hồi giáo quá khích, cực đoan. ĐGM Hà Nội đă nhấn mạnh đến tầm quan trọng của cung cách hành xử khác biệt này nơi hàng giáo dân, đó không phải là những cuộc biểu t́nh chính trị rầm rộ, với những băng rôn, biểu ngữ, với những tiêng la ḥ gào thét, hay với những thái độ chống đối, nhưng đơn giản người giáo dân Hà Nội đang « bày tỏ niềm tin chính đáng » của ḿnh.

H́nh ảnh tập thể giáo dân Hà Nội đang đập vào mắt mọi người đó không phải là một tập thể cuồng tín, hận thù, nhưng là một tập thể đức tin và cầu nguyện. Những ǵ diễn ra bên ngoài chỉ là những lời ca hát thánh ca, những kinh nguyện, chữ kư. Một tập thể đức tin và cầu nguyện như thế mới gây nên sự lúng túng trong cách hành xử của quan chức chính quyền địa phương. Họ không thể dựng chuyện là một tập thể chống đối, bạo động…trước mọi cặp mắt đang hướng về đó từ mọi nơi trên thế giới được. Đứng trước một tập thể đức tin và cầu nguyện như thế, chính quyền điạ phương chỉ cần hai ba nhân viên an ninh giữ ǵn giao thông đi lại thôi, chứ không cần phải huy động tất cả lực lượng pḥng vệ của ḿnh. Một tập thể đức tin và cầu nguyện như thế đă lôi kéo được một vị thủ tướng ra khỏi văn pḥng làm việc của ḿnh, đến tận hiện truờng, và đến không phải mang theo một lực lượng bảo vệ hùng hậu súng đạn, nhưng qua những bức h́nh, người ta nhận thấy, ông thủ tướng bước những bước đi vui vẻ nhẹ nhàng, như đang đi biểu diễn trên sàn Catwalk vậy, trước những tiến vỗ tay và những ánh mắt ngạc nhiên nh́n ngó một vị thủ tướng đi giữa một đám đông đang nhắm sự đ̣i hỏi chính đáng của ḿnh đến vị thủ tướng này.

Tuy nhiên, sự trưởng thành của hàng giáo dân VN ngày nay không chỉ có thế. ĐGM Giuse cho thấy sự trưởng thành đích thực của người giáo dân Hà Nội nói riêng, qua đó, hàng giáo dân Công giáo VN nói chung, là ở chỗ đó là những con nguời giáo dân có ư thức và trách nhiệm cao. Ư thức về ḷng yêu chuộng công lư và bênh vực công lư; ư thức về quyền lợi chung, quan tâm đến ích chung của Giáo Hội. Một tập thể giáo dân không c̣n giao khoáng tất cả cho những ông cha bà xơ nữa hay chỉ biết đến cái nhu cầu của ích kỷ của bản thân, nhưng là những con nguời giáo dân biết ư thức về chỗ đứng và trách nhiệm của ḿnh trong một Giáo Hội. Mỗi một người giao dân đều ư thức về vai tṛ của họ trong việc xây dựng Giáo Hội. Họ chính là những « viên gạch sống động » mà thánh Phêro nói đến, những viên gạch xây nên ngôi đền thờ sống động là Giáo Hội, Nhiệm Thể Chúa Kitô. Chỉ một lời kêu gọi của vị chủ chăn, người giao dân đă biết phân định ngay sự thật và công lư, và bằng vào sự cộng tác của ḿnh với vị chủ chăn, họ đă làm nên một Giáo Hội mạnh mẽ, một Giáo Hội đức tin và cầu nguyện, tren đó, Chúa Giêsu đă hứa, không một quyền lực âm phủ nào có thể thắng được. Nguời giáo dân Hà Nội cũng cho thấy họ cũng đang bước vào tiến tŕnh dân chủ của thế giới, một tiến tŕnh trong đó, phẩm giá và tự do của con người cần được tôn trọng, công lư và nhân quyền được thăng tiến. Tập thể giáo dân Hà Nội như thế c̣n là một tập thể của ư thức công lư và dân chủ, nhân quyền. Những năm tháng im ĺm và chịu đựng của người dân VN đă qua rồi, đă đến lúc ánh sáng văn minh dân chủ, đến lúc ư thức tự do và trách nhiệm của một chủ thể đă đạt đến sự trưởgn thành. Đối với người Kitô hữu, tất cả đó là bởi v́ họ ư thức về phẩm giá của nhân vị con người, đựoc tạo dựng theo h́nh ảnh của Thiên Chúa. Chính nơi cùng ḷng của Ba Ngôi Thiên Chúa mà « tiến tŕnh dân chủ » đă h́nh thành: Sự duy nhất trong khác biệt.

Ở đây chúng ta c̣n phải nói về sự hiệp nhất của toàn thể dân Chúa, trong địa phận Hà Nội, nhưng c̣n trên toàn thế giới. Đức TGM Giuse đă cám ơn sự liên đới, đoàn kết và hiệp nhất của mọi thành phần dân Chúa Hà Nội và khắp nơi trên thế giới đều một ḷng một ư trong nguyện vọng chính đáng và chính nghĩa của HĐGM Việt Nam là đ̣i lại Ṭa Khâm Sứ. Mục tử và đàn chiên sát cánh bên nhau, mục tử không bỏ trốn để đàn chiên bơ vơ và đàn chiên ư thức chỗ đứng của ḿnh bên cạnh người mục tử. Những h́nh ảnh đẹp về mối tương quan giữa mục tử và đàn chiên đă được biểu lộ rơ nét trong những ngày vừa qua. Tất cả đó làm nên sức mạnh của một tập thể, và dĩ nhiên, sự hiệp nhất trong Giáo Hội trước hết là hoa quả của Chúa Thánh Thần. Đă đén lúc tháp Babel, nơi mỗi người chỉ quan tâm đến ích lợi riêng ḿnh và câm điếc trước những đ̣i hỏi công lư, cần phải sụp đổ. Đă đến lúc những hoa trái của Biến cố Hiện Xuống được lan rộng, nơi t́nh yêu và chân lư, tự do và công lư ngự trị.

Kính chúc Đức TGM Hà Nội và tập thể cộng đồng dân Chúa tại Hà Nội thêm sức mạnh và niềm tin vào những đ̣i hỏi chính nghĩa và công lư của ḿnh. Cầu chúc cộng đồng giáo phận Hà Nội tiếp tục là một cộng đồng đức tin và cầu nguyện, cộng đồng công lư và ḥa b́nh.


trở về đầu trang

 Ngày đầu năm, trước Ṭa Khâm Sứ Hà Nội:

Phố Cầu Nguyện với trên 2000 người giữa thủ đô vô thần

 VietCatholic News (Thứ Ba 01/01/2008)

HÀ NỘI -- Trưa ngày 01.01.2008, phố Nhà Chung đă biến thành nhà thờ. Khoảng trên 2000 người đă tụ họp cầu nguyện tại đây. Các cảnh sát đă chặn đầu phố hướng dẫn xe cộ lưu thông theo hướng khác giúp giáo dân biến ḷng đường thành nguyện đường. …

Sau thánh lễ tại Nhà Thờ Lớn Hà Nội, vị linh mục mời gọi: “Năm mới chúng ta có nhiều ước vọng (…) Một trong những ước vọng cháy bỏng nhất là chúng ta xin lại được nhà đất toà khâm sứ. Để cho điều ấy trở thành hiện thực, chúng ta cần phải cầu nguyện và hành động. Chúng ta hành động chứ không bạo động. V́ thế giờ đây quư cha quư tu sĩ nam nữ và anh chị em giáo dân chúng ta đi sang Toà Khâm Sứ cầu nguyện”.

Đi đầu là thánh giá nến cao và hơn 20 cha đồng tế. Tiếp theo là mấy trăm chủng sinh, nữ tu và hàng ngh́n giáo dân. Nhiều người ở bên ngoài nhà thờ, hai bên lối đi Toà Giám Mục đứng đón đoàn cầu nguyện.

Mọi người bắt đầu rầm rập tiến bước. Những bước đi dứt khoát và đầy tự tin. Có linh mục, tu sĩ, chủng sinh và giáo dân. Có già có trẻ có lớn có bé. Có người Việt cũng như người ngoại quốc. Chúng tôi thấy có nhiều người Tây Phương, người Phi Châu và cả một nhóm rất đông người Hàn Quốc.

Khi đoàn linh mục, chủng sinh và tu sĩ vừa qua khỏi sân Nhà Thờ Lớn, đông đảo giáo dân đă tràn xuống quảng trường Nữ Vương Hoà B́nh trước Nhà Thờ Lớn đi ngược phố Nhà Chung sang khu vực Toà Khâm Sứ.

Toà Khâm Sứ đă khoá cổng. Sau cổng c̣n đặt rất nhiều tảng bê tông lớn h́nh khối. Do đó đoàn người tràn xuống ḷng lề đường. Phố Nhà Chung bỗng chốc tràn ngập người. Xe cộ không thể tiếp tục lưu thông. Lối đi không kệt v́ đă có rất đông cảnh sát có mặt kịp thời để chặn đầu phố, hướng dẫn lưu thông đi hướng khác, bảo đảm sự trật tự và thánh thiêng của giờ cầu nguyện. Hoan hô các anh cảnh sát giao thông! Một cách chân thành chưa bao giờ thấy các anh công an cảnh sát tuyệt vời như hôm nay ở đây: giữ trật tự cho giáo dân cầu nguyện.

Các bảo vệ bên trong Toà Khâm Sứ đứng lùi vào một góc xa để quan sát. Các nhân viên an ninh mặc thường phục co cụm một chỗ để chụp h́nh, chỉ trỏ các đối tượng của ḿnh và bàn tán. Hàng trăm máy quay phim và chụp h́nh của đủ các bên hoạt động với công suất tối đa. Nhưng không ai có thể chụp được toàn cảnh v́ bị ch́m trong biển người gần như bất động và đang chăm chú vào việc cầu nguyện, say xưa với lời kinh tiếng hát của ḿnh.

Chúng tôi có cảm giác ḿnh đang đứng trong nhà thờ. Đuờng phố là ḷng nhà thờ. Tường rào sắt là bao lơn của cung thánh. Bàn thờ là gốc đa nơi có thánh giá và tượng Đức Mẹ Sầu Bi. Nơi đây đang hiện diện đủ các thành phần của cộng đồng dân Chúa để thờ phượng sốt sắng trong ngày đầu năm nắng đẹp và rét ngọt. Phố xá được lời kinh thánh hoá bỗng chốc trở nên thật thơ mộng và thanh b́nh, không c̣n chút ǵ là xô bồ náo loạn của ít phút trước đó.

Cộng đoàn cầu nguyện khoảng nửa tiếng th́ kết thúc vào lúc khoảng gần 12 h trưa. Ai cũng thấy hơi ngắn. Nhiều người xuưt xoa giá mà buổi cầu nguyện kéo dài thêm được nữa. Sau lời “lễ xong chúc anh chị em đi b́nh an- Tạ ơn Chúa”, chúng tôi thấy đoàn người giải tán trong trật tự. Xe cộ chưa được phép lưu thông. Phố xá bỗng chốc vắng lặng kinh người. Chỉ c̣n các nhân viên an ninh và bảo vệ ngơ ngác v́ vừa thoát khỏi sự căng thẳng khi phải nghe những lời kinh tiếng hát du dương, ngọt ngào, êm ái nhưng rực nóng một t́nh yêu và rực cháy một niềm tin.

Nhóm phóng viên VietCatholic

 


trở về đầu trang

 Nhà Nước Sơn La: "Sơn La không có nhu cầu tôn giáo"!!!

VietCatholic News (Thứ Ba 01/01/2008)

Đọc bài “Noel buồn tại Sơn La” của tác giả Hà Thạch và bài của Giuse Lương Văn Tuấn, tôi cũng buồn, nhưng lại chẳng ngạc nhiên, bởi tỉnh Sơn La từ trước tới nay vốn là tỉnh có chính sách đàn áp tôn giáo một cách bài bản và có hệ thống nhất, bất chấp các qui định của Hiến Pháp và luật pháp về quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo.

Công an và quân đội đàn áp giáo dân Sơn La

1. Những qui định thể hiện trong Hiến pháp và các văn bản pháp qui về quyền tự do tín ngưỡng

-         Điều 26, Hiến Pháp 1959, ra ngày 31.12.1959, trong chương III: qui định về quyền lợi và nghĩa vụ của công dân, viết: “Công dân Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà có quyền tự do tín ngưỡng, theo hoặc không theo một tôn giáo nào”

-         Điều 70, Hiến Pháp năm 1992, kế thừa Hiến Pháp 1946, 1959, 1980, tái khẳng định: “Công dân có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo tôn giáo nào. Các tôn giáo đều b́nh đẳng trước pháp luật. Những nơi thờ tự của các tín ngưỡng tôn giáo được pháp luật bảo hộ. Không ai được xâm phạm tín ngưỡng tự do tôn giáo...”

-         Sắc lệnh 234/SL, ngày 14/6/1955, do Chủ tịch Hồ Chí Minh kư, chương I, nêu rơ: “Chính phủ bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng và tự do thờ cúng của nhân dân. Không ai được xâm phạm tới quyền tự do ấy”.

  • -         Nghị quyết số 297/CP, ngày 11.11.1977 của Hội đồng Chính phủ, về một số chính sách đối với tôn giáo, quả quyết: “Chính phủ bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng và quyền tự do không tín ngưỡng của nhân dân...”

  • -         Nghị định 69/HĐBT, ngày 21/3/1991 và Nghị định 26/1999/NĐ-CP, cùng nhất loạt khẳng định: “Nhà nước bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng và quyền tự do không tín ngưỡng của công dân, nghiêm cấm sự phân biệt đối xử v́ lư do tôn giáo hoặc tín ngưỡng”.

  • -         Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo và Nghị định số 22/2005/NĐ-CP hướng dẫn thi hành một số điều của Pháp lệnh tín ngưỡng tôn giáo, cũng đă nêu rơ: “Công dân có tín ngưỡng cũng như tín đồ các tôn giáo được tự do bày tỏ đức tin, thực hành các nghi thức thờ cúng, cầu nguyện và tham gia các sinh hoạt lễ nghi tôn giáo và học tập giáo lư mà ḿnh tin theo...”

2. Sơn La và chiến dịch đàn áp, tuyên truyền bôi nhọ Kitô giáo.

Bất chấp các qui định đă được ghi trong Hiến pháp và các văn bản quy phạm pháp luật trước đây cũng như bây giờ, tỉnh Sơn La luôn đi đầu trong công tác triệt hạ tôn giáo.

Để hiểu rơ hơn về vấn đề này, cần thiết phải nhắc lại ở đây một chút lịch sử h́nh thành các cộng đoàn công giáo đang hiện diện tại tỉnh Sơn la. Theo thống kê của Hội thừa sai Balê thực hiện vào năm 1939, th́ thời đó đă có các thừa sai làm tuyên uư cho vùng Sơn La – Lai Châu. Công việc phục vụ của các thừa sai chủ yếu là dành cho các quân nhân và gia đ́nh quân nhân. Tuy nhiên, không có con số thống kê cụ thể số các tín hữu của giai đoạn này. Từ đó đến nay, số tín hữu công giáo không ngừng gia tăng. Hiện nay, theo ước tính của chúng tôi số tín hữu công giáo đang sinh hoạt tôn giáo tại Sơn La vào khoảng 3000 người, không kể những người v́ không trụ lại được sau những cuộc đàn áp tôn giáo, nay đă “tạm thời nghỉ đạo”, và rất nhiều người c̣n “chưa dám xưng ḿnh có đạo”. Trong số các tín hữu c̣n thực hành đạo, có khoảng 2000 tín hữu người Kinh gốc dưới xuôi lên Sơn La làm ăn kinh tế, một số khác lên Sơn La diện “đi làm kinh tế mới” theo chương tŕnh của Chính phủ và khoảng 1000 anh chị em người H’Mông, có đạo từ khoảng hơn hai mươi năm nay.

Trước năm 2004, nghĩa là trước khi “Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo” ra đời, các tín hữu công giáo người Kinh tại Sơn La, do sự cấm cách ngặt nghèo, nên chỉ dám bày tỏ đức tin cách âm thầm tại tư gia. Mỗi năm đôi lần, họ về quê tham dự các nghi thức thánh. Từ khi “Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo” ra đời, nhận thấy chính sách nhà nước về tôn giáo đă cởi mở và thông thoáng hơn, các cộng đoàn dần h́nh thành. Ban đầu là những nhóm nhỏ, sau lớn hơn. Sau một thời gian sinh hoạt ổn định, cuối năm 2005, các cộng đoàn công giáo tại Sơn La đă chính thức đệ đơn lên các cấp chính quyền, đăng kư được phép sinh hoạt công khai theo như Pháp lệnh đă qui định. Cũng trong giai đoạn này, nhiều lần Toà Giám mục Hưng Hoá đă gửi công văn tới Chính quyền Sơn La “đề nghị cho các linh mục lên làm việc mục vụ tại Sơn La” , nhưng đều bị Chính quyền Sơn La từ chối với một lư do lăng nhách: “Sơn La không có nhu cầu tôn giáo”.

Theo ghi nhận của chúng tôi, chính sách đàn áp tôn giáo ở Sơn La chia làm hai thời kỳ: trước khi có Pháp lệnh và sau khi Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo ra đời. Thời kỳ nào th́ việc đàn áp tôn giáo tại Sơn La cũng diễn ra một cách quyết liệt.

Trước khi Pháp lệnh tín ngưỡng ra đời, Đối tượng đàn áp chủ yếu mà chính quyền Sơn La nhắm triệt tiêu là các tín hữu công giáo H”Mông. Tại một số bản làng chúng tôi đến, điều dễ nhận thấy là, ngay giữa bản luôn hiện hữu một đồn biên pḥng với chức năng duy nhất: “Cấm đạo”. Điều này chính các chiến sĩ biên pḥng nói với chúng tôi. Ngoài việc, luôn có các chiến sĩ biên pḥng thường trực tại bản, tỉnh Sơn La thường xuyên tổ chức các chiến dịch đàn áp tôn giáo một cách qui mô, từ việc dỡ bỏ bàn thờ, khủng bố, đe doạ bỏ tù và nhất là cắt hết mọi nguồn trợ cấp kinh tế, không chấp nhận cho vay vốn xoá đói giảm nghèo... Những người kiên quyết không bỏ đạo, th́ chính quyền thường xuyên mời lên uỷ ban, đe doạ và áp dụng những h́nh phạt như: đánh đập, quỳ gối trong tư thế giang hai tay... như cán bộ nói là để “giống Chúa Giêsu”.

Sau khi pháp lệnh tín ngưỡng tôn giáo ra đời, thay v́ có những thay đổi cho thích hợp với chủ trương chính sách của Nhà nước về quyền tự do tôn giáo, chính quyền Sơn La gia tăng sự đàn áp không chỉ đối với các tín hữu Công giáo, Tin lành người H”Mông mà ngay cả các tín hữu người Kinh đang làm ăn sinh sống tại tỉnh này. Ngoài việc ngăn cản không cho các tín hữu Công giáo tự do sinh hoạt thờ tự, chính quyền tỉnh Sơn La c̣n mở cả một chiến dịch lớn, quy mô, vừa thuyết phục giáo dân bỏ đạo, vừa tuyên truyền vận động các đoàn thể nhân dân chống lại người công giáo, gây nên một sự chia rẽ sâu sắc giữa những người lương dân và người công giáo. Tại các trường học, chính quyền áp lực với các giáo viên nêu danh sách các em học sinh công giáo trước toàn trường và công bố h́nh phạt nếu các em không bỏ đạo... Tại các tiểu khu, chính quyền đến từng gia đ́nh trong tiểu khu vận động các gia đ́nh không có đạo chống lại gia đ́nh có đạo...

Hỗ trợ cho chiến dịch đàn áp này, tháng 6 năm 2006, Ban Dân vận tỉnh uỷ đă ban hành một tập tài liệu phổ biến rộng răi trong toàn dân, với tiêu đề: “Tuyên truyền, vận động nhân dân thực hiện chính sách tôn giáo của Nhà nước” . Mục đích của tập tài liệu này cốt để huy động toàn dân tham gia vào “công tác triệt hạ tôn giáo”. Tập tài liệu nêu rơ:

“Ở Sơn La, từ xưa tới nay, các tổ chức hoạt động tôn giáo đều trái phép v́ không thoả măn những nội dung cơ bản sau: giáo lư, giáo luật, chức sắc, nghi lễ, cơ sở vật chất như nhà thờ, chùa chiền... Tôn giáo ở Sơn La chưa đủ điều kiện để hoạt động.”

Phần ba của tập tài liệu nói về “Tác hại của hoạt động tôn giáo trái phép ở Sơn La” mới đáng quan tâm. Tập tài liệu viết:

“Hoạt động tôn giáo trái pháp luật ở một số nơi (chủ yếu là Công giáo và Tin lành) đă và đang làm tổn hại đến truyền thống đoàn kết toàn dân, đoàn kết các dân tộc, nó trực tiếp gây chia rẽ giữa người theo đạo và người không theo đạo ngay trong từng gia đ́nh, trong từng bản, từng ḍng họ, làm băng hoại đến thuần phong mỹ tục của dân tộc, bỏ thờ cúng tổ tiên ông bà, người sinh thành dưỡng dục ḿnh để thờ Chúa Giêsu; và ảnh hưởng xấu tới quan hệ thân tộc

Bản thân người theo đạo phải mất rất nhiều thời gian lao động nhất là vào mùa vụ gieo trồng, bởi v́ ngày chủ nhật là ngày “nghỉ xác” không làm việc chỉ có làm việc đạo.

Hoạt động tôn giáo trái pháp luật ở một số nơi bước đầu đă làm giảm uy tín và vai tṛ lănh đạo, quản lư điều hành của các cấp uỷ, chính quyền cơ sở, làm giảm uy tín của trưởng bản, trưởng ḍng họ.”

3. Nhà nước Sơn La!!!

Không cần bàn luận về tập tài liệu này, bởi tự bản chất, tập tài liệu không chỉ đi ngược lại chủ trương, chính sách của Nhà nước Cộng sản, mà nó c̣n “vi hiến” một cách trắng trợn và nghiêm trọng. Nó cho thấy có một “Nhà nước Sơn La” tự trị, bất chấp các qui định của Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, bất chấp các qui định của luật pháp Việt Nam liên quan tới các vấn đề xă hội, đặc biệt là vấn đề tự do tôn giáo.

Điều dễ nhận thấy là tập tài liệu đă để lại những di chứng nặng nề, tạo nên một dư luận xă hội không tốt về chính sách của Nhà nước về tôn giáo, và nhất là tập tài liệu đă gây nên một sự chia rẽ sâu sắc giữa người lương và người theo đạo, gây nên sự hiểu lầm giữa các đảng viên cộng sản với một bộ phận dân chúng; biến những vị cán bộ - đầy tớ nhân dân, trở thành những ông quan hách dịch, ngu muội trong nhận thức, điên cuồng trong các chiến dịch đàn áp tôn giáo tại tỉnh này. Dịp Giáng sinh vừa qua là một minh chứng cụ thể. Khi tôi đang viết những ḍng này th́ được biết em Nguyễn Thị Xuân, vừa bị Ban giám hiệu Trường phổ thông Trung học C̣ Ṇi mời lên Ban Giám hiệu làm việc theo đề nghị của uỷ ban nhân dân xă C̣ Ṇi, v́ đă dám “chơi đàn” trong đêm Giáng Sinh 2007 vừa qua.

Hiện nay, có một dư luận tại tỉnh Sơn La cho rằng: “ông Thào Xuân Sùng – một người H’Mông - Bí thư tỉnh uỷ, kiêm Chủ tịch Hội đồng Nhân dân tỉnh Sơn La, thực chất là một “vua Mèo” mới, chính phủ biết ông làm bậy nhưng chẳng làm ‘chó’ (xin lỗi dân người ta nói vậy) ǵ được!!!”.

Tôi nghĩ chính phủ làm được, nếu chính phủ thật có tâm và có ḷng với những anh em vùng cao, những người đang chịu cảnh đàn áp, ức hiếp của công quyền. Tôi nghĩ rằng, chính phủ cần phải làm gấp để tránh những hậu quả đáng tiếc khác có thể xảy ra, giúp xă hội Việt Nam ổn định, nhất là để người dân đừng nghĩ rằng: “Cái Thông tư của thủ tướng đề nghị chính quyền Sơn La tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng lại là cái Thông tư cấm đạo” như ông bạn của Hà Thạch đă nghĩ.

Ngày 1/1/2008

An Dân


trở về đầu trang

NHỮNG BUỔI CẦU NGUYỆN BIỂU DUƠNG KHÁT VỌNG VÀ NIỀM TIN

Quyền b́nh đẳng, tự do và được luật pháp bảo vệ được ghi trong Hiến pháp

VietCatholic News (Thứ Năm 03/01/2008)

Quyền b́nh đẳng, tự do được luật pháp bảo vệ của mỗi con người, mọi tổ chức xă hội được Hiến pháp Việt Nam ghi rơ ràng ngay từ đầu lập nước, là những câu đầu tiên của bản Tuyên ngôn độc lập mà ông Hồ Chí Minh đọc dơng dạc trước Hội trường Ba Đ́nh ngày 2 tháng 9 năm 1945. Nó như một mục đích cao đẹp, như một chiếc bánh thơm tho, đă quyến rũ hàng triệu con tim, và khối óc người dân Việt Nam hơn 60 năm qua, từ đời này qua đời khác. Những lời lẽ hay ho đó, đă khiến cho hàng vạn con tim, hàng triệu con người xúc động. Họ đă hi sinh tất cả, kể cả mạng sống của ḿnh, xương đă chất thành núi, máu đă chảy thành sông, trong đó không thiếu máu và xương của những người Công giáo.

Cứ ngỡ rằng, những hi sinh của họ to lớn thế, th́ thành quả xă hội Việt Nam đạt được phải đúng là Thiên đường. Viễn cảnh đó trước đây, một thời gian dài đă được dùng để mô tả khi nói về thiên đường Xă hội Chủ nghĩa.

Tuy nhiên, hơn 60 năm qua, dù máu đổ đă nhiều, quyền b́nh đẳng, quyền được luật pháp bảo vệ tài sản, thân thể cũng như các yếu tố tinh thần, tín ngưỡng vẫn cứ là một viễn cảnh xa xôi, một cái đích ngày càng xa vời của những người Công giáo nói riêng và con dân nước Việt lầm than nói chung. Cụm từ Thiên đường Xă hội chủ nghĩa, giờ đây, như một ví dụ hài hước và phản cảm khi được nhắc đến.

Một thể chế công nhận sự chiếm đoạt là hợp pháp, một xă hội đă biến cái không b́nh thường thành b́nh thường, cái b́nh b́nh thường thành không b́nh thường th́ không thể nh́n thấy ánh sáng của Công lư, b́nh đẳng và tự do.

Những buổi cầu nguyện bất đắc dĩ

Cầu nguyện, là một hoạt động thường ngày của người giáo dân Công giáo. Tuy nhiên, mục đích của những lời cầu nguyện lại là điều cần nói ở đây.

Ngày đầu năm, một trong các hoạt động của người Công giáo là cầu nguyện, nhưng thường là cầu nguyện cho sức khỏe, cho công việc tốt đẹp, thành quả lớn, cho sự đạo đức của từng con người, gia đ́nh, xă hội và cho tổ tiên ông bà. Người ta thường chúc tụng nhau những điều tốt đẹp, ước mơ và dự định những việc làm, những kế hoạch cho một năm nhiều thành quả. …

Ngày đầu năm 2008, giáo dân Hà Nội nói lên ước vọng của ḿnh qua việc tập trung cầu nguyện đông đúc trên hè đường phố Nhà Chung Hà Nội trước Ṭa Khâm sứ.

Thật sự, đối với họ, đó là những buổi cầu nguyện bất đắc dĩ.

Những buổi cầu nguyện đông đúc tới hàng ngàn con người trong buổi sáng đầu năm, chỉ với mục đích: Nói lên khát vọng của họ, những người Công giáo Hà Nội nói riêng và những người Công giáo Việt Nam nói chung là được quyền hưởng những nhu cầu tối thiểu nhất của con người: Quyền b́nh đẳng, quyền được sống tự do và mưu cầu hạnh phúc, được luật pháp bảo vệ.

Nếu những người Công giáo được hưởng những quyền cơ bản, tối thiểu ghi rơ ràng trên giấy trắng mực đen, đọc liên miên trên các phương tiện truyền thông nhà nước, chắc chắn cho đến nay họ không c̣n phải làm cái việc bất đắc dĩ là đi đ̣i lại tài sản của ḿnh. Họ không phải dành ngày đầu năm mới cho việc tập trung trên hè phố bụi bặm, dưới những con mắt h́nh viên đạn của các công chức nhà nước vốn là “đầy tớ nhân dân”, vốn được dạy dỗ rằng ‘với nhân dân, phải kính trọng, lễ phép’.

Họ đă phải bỏ những công việc mưu sinh hàng ngày cho những công việc chung mà lương tâm mọi người bất kể tôn giáo hay không đều phải lên tiếng.

Trên thực tế, đó chỉ là một phần rất nhỏ trong những cái họ đă bị cướp đoạt qua các giai đoạn và bằng cơ chế xin – cho của cả xă hội Việt Nam hiện nay nói chung.

Trên thực tế, họ đang bước đầu thực thi quyền cơ bản của ḿnh, được nhà nước minh định ngay từ những ngày đầu lập nước là một nước Việt Nam – Dân chủ - Cộng ḥa.

Âm vang của những buổi cầu nguyện sẽ đến đâu?

Trước hết, đó là những lời cầu nguyện, ca tụng Thiên Chúa và Mẹ Maria một cách công khai, ôn ḥa nơi công cộng, điều mà trước đây ít khi hoặc không bao giờ có thể xảy ra ở Việt Nam. Những lời cầu nguyện thiết tha kia, sẽ như trầm hương bay lên cơi Thiên đường, mong Chúa nhậm lời.

Những buổi cầu nguyện đă có và c̣n tiếp diễn ngày càng đông đúc, cũng nói lên một điều khác với người trần thế về một Đức tin vững chắc nơi cộng đồng Công giáo rằng: Bằng niềm tin và sự hiệp thông của họ, nhất định công lư phải được thực thi, dù có thể đến bây giờ cũng đă là quá muộn. Họ buộc phải hành động v́ sự nhẫn nhục nào cũng có giới hạn của nó.

Những buổi cầu nguyện đó, cũng nói lên với bộ máy cầm quyền một điều: Với những đức tính ôn ḥa, bao dung vốn có, người Công giáo Việt Nam đang tha thiết mong rằng, nhà cầm quyền sẽ hiểu được nguyện vọng chính đáng của Cộng đồng này mà trả lại những ǵ họ đang bị ngang nhiên chiếm đoạt. Đáp ứng nguyện vọng đó của họ, có nghĩa là một chính thể đang biết tự ḿnh điều chỉnh ḿnh theo con đường sáng.

Chính quyền Việt Nam vừa qua, đang hết sức lúng túng và cảnh sát đă có hành động ngăn chặn một số công dân ḿnh bày tỏ ḷng yêu nước của ḿnh qua việc biểu t́nh đ̣i lại lănh thổ Hoàng Sa và Trường Sa trước sứ quán người “anh em” Trung Quốc trong phe Xă hội Chủ nghĩa. Những việc ngăn chặn đó họ có thể thực hiện được bằng một đội ngũ công an, cảnh sát dày đặc trang bị tận răng.

Nhưng, những buổi cầu nguyện âm thầm, ôn ḥa của giáo dân Hà Nội th́ không thể ngăn chặn, dù đó cũng là một biểu hiện của t́nh yêu thương Giáo hội, sự mong muốn đất nước được b́nh an, quyền chính đáng của con người được tôn trọng, dù trong tay họ không một tấc sắt, đoàn người không một khẩu hiệu, không một tiếng hô vang. Đơn giản chỉ là v́ họ có ḷng tin mạnh mẽ vào Công lư và sự thật. Đơn giản là họ đang đáp lại tiếng gọi tha thiết của chủ chăn quả cảm và hàng Giáo phẩm kiên cường.

 

Những bài học c̣n đó

Ở đất nước Ba Lan thời Cộng sản, một đất nước châu Âu nằm giữa cái nôi cộng sản bao quanh có một ngọn đồi, ở đó có vô vàn Thánh giá lớn nhỏ khác nhau do người dân lập nên. Chính phủ cộng sản Ba lan đă nhiều lần dùng bạo lực để bắt bớ những ai liên quan, để phá bỏ những cây Thánh giá và t́m cách ngăn chặn các con đường đến đó. Nhưng sau mỗi lần bị phá bỏ những cây Thánh giá mọc lên càng nhiều hơn như một sự minh chứng cho đức tin của tín hữu Công giáo Ba Lan. Khi Đức Giáo hoàng John Paull II thăm quê, Ngài đă đến cầu nguyện như một chứng tích của sự kiên trinh của người tín hữu.

Và Ba Lan lại chính là mắt xích đầu tiên bị đứt ră rời kéo theo hệ thống Cộng sản sụp đổ trên toàn thế giới, một ví dụ thực tế điển h́nh cho một học thuyết không chỉ làm bóng ma ám ảnh Châu Âu, mà c̣n làm đảo lộn cả thế giới.

Với người Công giáo Việt Nam, gương các Thánh nhân tử đạo trong lịch sử đang là một bài học luôn mới, để tất cả mọi người biết rằng: Với niềm tin đó, tất cả các nhục h́nh, bắt bớ, tra tấn, khủng bố thể xác, chỉ là một chuyện không mới và hoàn toàn không có tác dụng khuất phục. Bởi v́ “Các con đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn” (Mt 10, 28).

Có thể một cây Thánh giá sẽ bị hạ xuống, nhưng muôn vàn Thánh giá khác sẽ mọc lên, có thể tượng Đức mẹ sầu bi bị đập nát như ở Đồng Đinh cách đây không lâu, nhưng sẽ có nhiều đoàn hành hương tuốn về nơi đó để tôn kính Mẹ.

Có thể có những người bị bắt bớ, bị quát nạt hay dọa dẫm, khủng bố như đă từng xẩy ra, nhưng sẽ không thiếu những người khác đứng lên nói lên tiếng nói của Công lư, của sự thật. Bởi chưng, “khi đó không phải các con nói, mà là Thánh Thần Chuá nói trong con”.

Nhiều khi, chỉ một tàn lửa nhỏ, có thể thổi bùng nên đám cháy lớn.

V́ vậy, cái cần thiết hiện nay, là sự tôn kính và giao ḥa với nhau. Trước hết là sự “kính trọng và lễ phép với nhân dân”, thật sự là “hiếu với dân” để mong t́m ra giải pháp tốt đẹp.

Mà giải pháp tốt đẹp nhất là như lời Kinh Thánh: “Của Thiên Chúa, hăy trả về Thiên Chúa”.

Hà Nội, ngày đầu năm 2008

J.B. Nguyễn Hữu Vinh


trở về đầu trang

Email từ Hà Nội -- Ṭa Khâm Sứ ngày 3.1.2008:

Tạp ghi những truyện hôm nay

 VietCatholic News (Thứ Năm 03/01/2008)

HÀ NỘI -- Trời Hà Nội hôm nay rét lạ. Nhưng rét th́ rét các đám cưới vẫn tiến hành, thiên hạ cưới nhau vẫn đông. Cuối năm, việc vàn dồn lại vắt chân lên cổ mà chạy chưa xong, nhưng vẫn cứ phải sắp lịch đi ăn cưới, chia vui cùng đôi tân hôn và gặp gỡ bạn bè cho phải lễ.

Xung quanh bàn tiệc bào giờ cũng tốt chuyện. Nhiều người ngoại đạo quan tâm đến các cuộc biểu t́nh bằng cách thắp nến cầu nguyện ở phố Nhà Chung. Đến nay, khi thấy thấy giáo dân cầu nguyện, họ mới biết khu nhà đất này là của Giáo Hội.

Có mấy anh "cán bộ nghiên cứu văn hoá nghệ thuật" tỏ ra rất thích thú với kiểu “biểu t́nh độc đáo" của giáo dân và tỏ ra ủng hộ dân công giáo, v́ biết chế độ tham nhũng đất đai là chuyện dài nhiều tập, các hiện tượng biến của công thành của riêng, biến của người thấp cổ bé miệng thành của ḿnh đang diễn ra ồ ạt và tràn lan. Có mấy người bạn không công giáo, họ nói họ cũng sẵn sàng kư tên và vận động người khác kư tên để yêu cầu chính quyền bảo tồn căn nhà Toà Khâm Sứ và trả lại cho Giáo Hội.

Sáng chiều có mặt ở phố Nhà Chung th́ thấy cuối năm và những ngày đầu Xuân mới này tấp nập hơn thường. Chung quanh lúc nào cũng có đầy công an "ch́m" giả dạng thường dân.

Có anh lỳ lắm! Cứ vào sân Ṭa Giám Mục ngồi trơ mặt ra đấy mà chẳng ngại. Buổi trưa, thấy bóng kẻ hèn này đi từ sân Ṭa Giám Mục đi ra th́ một anh cứ đứng nép vào mặt cúi xuống, hướng vào phía nhà vệ sinh ở cổng.

Cũng v́ bị theo dơi như thế nên tinh thần cảnh giác của anh chị em giáo dân rất cao. Cứ thấy người lạ bén mảng đến khu vực Ṭa Giám Mục - Ṭa Khâm Sứ và có những biểu hiện khác thường là canh chừng, mách cho nhau liền.

Vào buổi tối, nhất là mấy tối nay các công an ít hẳn đi. Họ cũng chỉ đứng xa xa mà quan sát bà con cầu nguyện thôi. Mấy nhân viên quen mặt không c̣n xuất hiện thường xuyên nữa mà thay vào đó là mấy anh công an trẻ hơn. Có anh t́m cách tiếp cận mấy bà đang cầu nguyện, hỏi những câu ngây ngô hay giả ngây ngô để bắt chuyện và khai thác thông tin, nhưng mấy bà già t́m cách đuổi khéo nên anh đành bỏ đi.

Phải nói thêm rằng, có lẽ đối với mấy anh công an, không ở đâu công tác theo dơi được sướng bằng ở đây, v́ chẳng ai sợ tránh mặt ḿnh, hơn nữa chương tŕnh, giờ giấc rất rơ ràng, trước loan báo thế nào cho cộng đồng th́ sau được thực hiện đúng như vậy. V́ thế, nếu quan sát tinh tế th́ thấy khi giáo dân bắt đầu giờ cầu nguyện cũng là lúc cả nhóm nhân viên an ninh xuất hiện đứng bên kia đường phía xa xa, có anh c̣n đeo cả mũ bảo hiểm.

Trưa nay một người bạn chia sẻ hôm mùng 1 tháng 1 vừa qua. trong lúc đoàn rước đông đảo tiến sang Toà Khâm Sứ và cầu nguyện giữa phố th́ có mấy anh công an mặc thường phục chuyên chỉ đạo các thợ chụp ảnh chiếu vào từng nhóm người và từng người chụp theo ư ḿnh. Bạn tôi nói "người ta chụp ḿnh th́ ḿnh chụp lại. Có ǵ đâu phải sợ!".

Sau đó, người bạn tôi cho xem các tấm h́nh chụp được thẳng ánh mắt ḍm ngó của anh công an, và đôi tay anh hăng hái chỉ trỏ của các nhân viên an ninh khác. Kẻ hèn này chỉ cười khoái trá, v́ cũng nhận ra được nhiều khuôn mặt công an quen thuộc. Tức cười hơn nữa khi nhân thấy sự biến đổi (ít ra là h́nh thức bên ngoài) của một vài người trong bọn họ.

Trong số những khuôn mặt công an quen thuộc kia có mấy anh rất hống hách và hung hăng, mới chỉ tuần trước mấy gă này c̣n đứng bên kia đường, tay chống nạnh, tay xỏ túi quần, trông nghênh ngang; Vậy mà hôm nay khoanh tay rất thành kính, cùng nh́n về một hướng cầu nguyện với cộng đồng, giống y như người "có đạo". Không hiểu bạn có tin về sự hiệu lực của lời cầu nguyện không? Tích xưa c̣n đấy! Bao nhiêu kẻ bắt đạo đă trở thành nhiều người có đạo lúc nào không hay!

Thỉnh thoảng vẫn có người đến đặt hoa lên tường rào Toà Khâm Sứ và cầu nguyện. Có ông xe ôm và có nhiều bà đồng nát, dừng xe, hạ quang gánh đứng chắp tay âm thầm cầu nguyện tự nhiên giữa trung tâm thành phố.

Tối đến các nữ tu và nam tu ra cầu nguyện như thường lệ. Từ mấy hôm nay, thay v́ đứng họ đă mang theo các ghế nhựa nhỏ để ngồi. Mấy người quen nói lại cho tôi biết rằng vài bữa nay các nữ tu đă thay thế các tu sĩ nam trong công tác dọn dẹp hương hoa đèn nến ở tường rào, v́ các nam tu vài hôm trước đây đă bị mấy “người lạ mặt” đến sinh sự.

Xe ôm ở cổng Ṭa Giám Mục bỗng đắt khách từ mấy tuần nay. Số người làm nghề xe ôm ở đây tăng lên. Ai cũng biết nguyên do là v́ nhiều người đến đây cầu nguyện, đồng thời cũng do có thêm các “đồng chí kiêm nhiệm vai xe ôm" để đón lơng những người ngây thơ mà có nhu cầu đi lại từ đây. Chả biết đâu được! Kẻ hèn này không dám phiền đến các bác xe ôm ở đây nữa! Không có ḿnh đi xe ôm các bác xe ôm này cũng chẳng thiếu khách!

Tối hôm nay trời rét quá. Số người cầu nguyện sau lễ 7h chiều ít hơn thường ngày. Số nam nữ tu cầu nguyện giấc 10h th́ vẫn đông vậy. Cũng có một số giáo dân tham gia giờ cầu nguyện này. Tối tối cứ nghe các nam nữ tu sĩ mở đầu giờ kinh tối: “Lạy Chúa trời xin tới giúp con/ Muôn lạy Chúa xin mau phù trợ” Nghe xướng lên lời kinh này, tâm hồn nào mà không thấy xúc động. Lời cầu nguyện sao mà ám hợp thế đối với những con người kia!

Tin hành lang cuối ngày cho biết các linh mục trong giáo phận kết thúc ngày tĩnh tâm định kỳ đă kư vào đơn thư kiến nghị yêu cầu chính quyền các cấp trả lại nhà đất Toà Khâm Sứ cho Giáo Hội. Các linh mục giáo phận Hà Nội đă cùng giáo dân kư vào bản kiến nghị từ thứ bảy và chủ nhật tuần rồi, nhưng hôm nay các vị kư với tư cách là Linh mục đoàn của Giáo Phận.

Buổi tối vào mạng thấy có ngừơi gửi cho một lọat h́nh cũ chụp từ mấy năm trước về Toà Khâm Sứ. Có người gửi cho một email phân tích về chuyến viếng thăm của ông Nguyễn Tấn Dũng. Một bạn khác cho biết vừa lập môt blog về Toà Khâm Sứ. Một người gửi chia sẻ những nỗi vất vả trong ngày và mối quan tâm về chuyện nhà đất Toà Khâm Sứ. T́nh yêu của nhiều người đối với mảnh đất này thật là cháy bỏng và mỗi người có một cách bày tỏ, mỗi người có một cách đấu tranh cho công lư và hoà b́nh, các cách thể bổ túc và hỗ trợ nhau miễn sao những cách thức ấy được diễn tả trong hoà b́nh, không đi ngược với tinh thần Kitô giáo và không đi ngược với đường hướng chung của Giáo Phận.

Sang trang của BBC th́ thấy mấy hôm nay quan tâm đến vấn đề đất đai Toà Khâm Sứ hơn. Điều này khiến cho người quan tâm đến công lư ở Việt Nam nhất là giới dân oan hài ḷng hơn. Nhiều người vào BBC để xem có thông tin ǵ mới, xem quan điểm của BBC và của những người tham gia diễn đàn thảo luận trên đây thế nào. Thấy có vài ư kiến của vài thành viên quá khích nói lấy được, mà khi đọc vào người ta biết những thành viên ấy thuộc giới nào và ăn lương của ai. Có thể chỉ là một hai thành viên thôi nhưng chuyên nghề nói ngang nói ngược để lĩnh lương nói càn thôi. Những cung giọng như vậy chẳng thuyết thục được ai. Trừ ra là những ư kiến đấy, c̣n lại phần lớn đưa ra những suy nghĩ thật xác đáng, bày tỏ quan điểm ủng hộ công lư, ủng hộ việc cầu nguyện đ̣i đất của giáo dân Giáo Phận Hà Nội.

Bất ngờ nhất hôm nay là sự kiện ông Nguyễn Thế Doanh, Trưởng Ban Tôn giáo Chính phủ, trả lời BBC về vấn đề nhà đất Toà Khâm Sứ. Một cách đáp lễ cuộc phỏng vấn BBC của Đức Tổng Giám Mục hôm nọ chăng? Thực ra ngay từ đầu khi diễn ra vụ nhà đất Toà Khâm Sứ người ta đă trông đợi xem vai tṛ của Ban Tôn giáo Chính phủ trong vấn đề này thế nào rồi. Hôm nay mới lên tiếng là muộn. V́ Trụ sở Ban Tôn giáo chỉ cách Toà Khâm Sứ 4 phút đi bộ.

Liên quan đến nội dung trả lời của Ông Trưởng Ban: Ông nói cho đến nay các cấp chính quyền chưa nhận được văn thư của Ṭa Giám Mục về vấn đề này. Hỏi một số các linh mục và các vị biết truyện ở đây, Họ nói "Ông ta nói như thế là cố t́nh dối trá, là nói lấy được. Thật đúng là điêu ngoa như cộng sản!". Rơ ràng chính Đức Tổng Giám Mục Hà Nội cũng vài lần nói công khai cho biết rằng "ít nhất từ năm 2000 Toà Giám Mục đă gửi đi nhiều văn thư đến chính quyền các cấp để xin lại khu đất này mà đơn thư chỉ rơi vào im lặng".

Ông Trưởng Ban c̣n nói "đất đai thuộc sở hữu toàn dân do nhà nước quản lư cho nên chẳng có chuyện trả lại mà nếu TGM muốn th́ làm đơn xin và nhà nước cấp cho chỗ nào th́ cấp". Câu trả lời cho thấy các ông không tôn trọng những nền tảng cơ bản của luật pháp khi phủ nhận quyền quản lư và sử dụng liên tục và hợp pháp của Ṭa Giám Mục cho đến khi bị nhà nước chiếm dụng, mà c̣n cho thấy các ông đang tự mâu thuẫn với chính ḿnh khi nội dung trả lời đi ngược với các điều khoản của Pháp lệnh và nghị định Tôn giáo hiện hành do chính các ông làm ra. Nói tóm lại là câu trả lời cho thấy lối làm việc vô trách nhiệm và bản chất ăn cướp của chế độ mà thôi!

Dù sao nhân sự kiện này cũng phải công bằng nh́n nhận ít nhất hai điều:

Một là các cán bộ tôn giáo hiểu Giáo Hội và các nhu cầu của Giáo Hội hơn so với giới công chức khác và nhiều người trong họ (qua câu chuyện thường ngày) tỏ ra thông cảm với các tôn giáo hơn, đồng thời có những đóng góp nhất định trong phạm vi nào đó cho Giáo Hội được dễ thở hơn. Tiếc rằng tiếng nói của họ không được lắng nghe bao nhiêu trong bộ máy chính quyền và vai tṛ của họ rất mờ nhạt trước vai tṛ của công an.

Hai là trong bộ máy chính quyền hiện nay có nhiều người thức thời và có thiện chí, nhưng cũng c̣n nhiều người ăn xổi ở th́, ứng xử theo kiểu chụp giật, để cái lợi nhỏ che mất cái lợi lớn, cái lợi gần che mất cái lợi xa, làm xấu và làm suy yếu đất nước Việt Nam mà những cán bộ liên quan trong vụ nhà đất của TGM Hà Nội thuộc lọai thứ hai.

Hẹn bạn trong email sau.

Hồng Phong


trở về đầu trang

Có hướng giải quyết vụ Tòa Khâm Sứ?

 2008.01.03

 Tin tức từ Việt Nam cho hay các buổi cầu nguyện của nhiều giáo dân trước Tòa Khâm Sứ cũ ở Hà Nội vẫn diễn ra ngay đầu năm 2008, đặt câu hỏi về một giải pháp cho vụ việc.

Lễ rước thánh giá nến từ Nhà Thờ Lớn sang Tòa Khâm Sứ trưa 1.1-hình của Viet Catholic News Hôm 1.1, chừng 2000 người Công giáo đã cầu nguyện ở phố Nhà Chung, để như họ nói, là đòi lại tòa nhà vốn do quận Hoàn Kiếm quản lý, thu hút sự chú ý của dư luận và lực lượng công an.

Trước đó, trong một cử chỉ được bình luận nhiều, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã có chuyến thăm Tòa Giám Mục Hà Nội và đi bộ cùng Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt đến xem Tòa Khâm sứ.

Có vẻ như chính quyền Việt Nam đang tìm cách giải quyết theo những quy định của nhà nước và hợp với cách lý giải lịch sử của đảng cộng sản.

Nghe phỏng vấn ông Nguyễn Thế Doanh

Trả lời phỏng vấn BBC hôm 3.1.2008, ông Nguyễn Thế Doanh, Trưởng Ban Tôn giáo Chính phủ đưa ra một cách xác định phạm vi vấn đề và việc dùng từ cho các bên liên quan:

"Thực ra là không có vấn đề trả lại, tức là ‘của anh hay của tôi’ nên về phía các tôn giáo hay dùng từ ‘trả lại’ tạo sự không thông cảm được với nhau. Không có chuyện đòi lại, trả lại,"

Về điểm này, ông Doanh giải thích rằng: "Từ khi có Luật đất đai, đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do nhà nước quản lý và nhà nước, căn cứ vào nhu cầu sử dụng thực sự của nhân dân và quỹ đất, cấp đất cho nhân dân, các tổ chức để sử dụng ổn định, lâu dài."

Nhà nước 'xem xét nguyện vọng'

Trước câu hỏi vậy chuyện hàng nghìn giáo dân yêu cầu được trả lại, hay nói cách khác là được quyền 'sử dụng' tòa nhà có khiến nhà nước xem xét hay không, ông đáp:

"Đấy cũng là một điều để nhà nước xem xét, vì đó cũng là một nguyện vọng của một bộ phận bà con giáo dân,"

Ông cũng đưa ra cách lý giải lịch sử chính thống hiện nay tại Việt Nam:

"Sau thời thực dân, đế quốc nay đất đai là sở hữu toàn dân. Nhà nước quan tâm đến nhu cầu của từng bộ phận nhân dân để giải quyết. Thậm chí khi các tổ chức tôn giáo có nhu cầu sử dụng đất để thờ tự, để hoạt động tôn giáo, nhà nước đã từng cung cấp đất cho họ sử dụng mà không phải trả thuế sử dụng đất."

Trước đó, hôm 27.12, Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt nói với BBC rằng Giáo hội Công giáo đã nhiều lần gửi đơn từ xin nhà nước trả lại toà nhà cùng số 40 phố Nhà Chung với Tòa Giám Mục nhưng "đơn thư chỉ rơi vào im lặng".

Theo cha Kiệt, chẳng hạn có như đơn của người tiền nhiệm của ông gửi cho các cấp lãnh đạo Việt Nam năm 2000 và sau này ông cũng yêu cầu nữa.

Ông nói hiện Tòa Giám Mục thì chật chội, có nhu cầu xin lại Tòa Khâm Sứ vốn đã và đang bị quận Hoàn Kiếm dùng vào các mục tiêu không tốt.

Tuy nhiên, theo ông Nguyễn Thế Doanh thì:

"Việc này vẫn chưa được một cơ quan nào đó có thẩm quyền ở địa phương báo cáo. Hà Nội cũng chưa có báo cáo cụ thể. Bản thân Tòa Giám Mục sau vụ việc này cũng chưa báo cáo cụ thể."

Trước việc giáo dân và giáo sĩ than phiền về cách quận Hoàn Kiếm từng sử dụng tòa nhà vào mục đích kinh doanh vũ trường, khách sạn ông đáp rằng:

"Trước khi các vụ này xảy ra, Thủ tướng Chính phủ đã yêu cầu TP Hà Nội dùng tất cả các việc thi công, không được sử dụng khu đất và tòa nhà vào mục đích kinh doanh, vũ trường, khách sạn. Tuyệt đối không được. Trước mắt thì có thể sử dụng làm nơi công công, công viên, cây xanh, trong đó có đồng bào công giáo. Còn nhu cầu của Giáo hội đến đâu thì Giáo hội đặt vấn đề."

Ông nói Ban Tôn giáo Chính phủ đã góp ý kiến cho Hà Nội không nên "xây dựng thành trung tâm thương mại hoặc vũ trường, khách sạn, vì hoạt động ồn ào như thế làm ảnh hưởng đến sự tôn nghiêm của tôn giáo".

Ông cam kết rằng sẽ không có chuyện như Giáo hội tưởng là thành phố lại cho dùng khu đất và tòa nhà làm vũ trường, khách sạn trở lại sau khi họ "tranh thủ mở điểm trông xe máy".

Cầu nguyện đông người

Theo bản tin trên mạng của Thông tấn xã Công giáo (Viet Catholic News), trưa ngày đầu năm 1.1.2008, linh mục làm lễ ở Nhà Thờ Lớn đã nói:

"Năm mới chúng ta có nhiều ước vọng Một trong những ước vọng cháy bỏng nhất là chúng ta xin lại được nhà đất Toà Khâm Sứ. Để cho điều ấy trở thành hiện thực, chúng ta cần phải cầu nguyện và hành động. Chúng ta hành động chứ không bạo động."

Sau đó, vị linh mục đã mời các giáo dân tiến bước về phía tòa nhà, đi đầu là một lễ rước.

Đám rước đông đảo đã được công an giao thông giúp đỡ giữ trật tự ở phố Nhà Chung vốn nhỏ hẹp.

Tuy Tòa Khâm sứ đã khóa công nhưng Viet Catholic News viết rằng người ta "Hoan hô các anh cảnh sát giao thông tuyệt vời giữ trật tự cho giáo dân cầu nguyện."

Trước câu hỏi của BBC về ảnh hưởng của vụ hàng nghìn giáo dân cầu nguyện đối với việc bình thường hóa quan hệ Việt Nam-Vatican, ông Nguyễn Thế Doanh cho hay việc thiết lập quan hệ ngoại giao:

"Đang trao đổi với Vatican, trên tinh thần đối thoại, tôn trọng lẫn nhau vì lợi ích của người Công giáo nhưng cũng vì lợi ích chung".

Đài BBC cũng hỏi ông liệu trong tương lai, nếu Việt Nam và Tòa Thánh có quan hệ ngoại giao thì liệu Tòa Khâm sứ hiện nay có thể trở thành trụ sở cho đại sứ của Vatican hay không. Ông Doanh nói:

"Nếu trong trong tương lai nếu có thiết lập quan hệ như thế thì việc chọn trụ sở như thế nào, ở đâu chỉ là phụ, không có gì quan trọng lắm."

www.bbc.com


Trưởng Ban Tôn Giáo Nhà Nước nói ngược lại

Pháp Lệnh Tôn Giáo khi tuyên bố: “Không có vấn đề trả lại”!

Ông Nguyễn Thế Doanh, Trưởng Ban Tôn giáo Nhà nước Việt Nam, trả lời với BBC trong cuộc phỏng vấn ngày 3 tháng 1 năm 2008 như sau:

"Thực ra là không có vấn đề trả lại, tức là ‘của anh hay của tôi’ nên về phía các tôn giáo hay dùng từ ‘trả lại’ tạo sự không thông cảm được với nhau. Không có chuyện đòi lại, trả lại… Từ khi có Luật đất đai, đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do nhà nước quản lý và nhà nước, căn cứ vào nhu cầu sử dụng thực sự của nhân dân và quỹ đất, cấp đất cho nhân dân, các tổ chức để sử dụng ổn định, lâu dài."

Chúng tôi đề nghị ông Trưởng Ban Tôn giáo nên đọc lại vài văn bản sau đây, do chính Ban Tôn giáo chỉ thị cho các cấp quan chức địa phương “phải trả lại... Nơi thờ tư của các tôn giáo cho mượn có thời hạn nay đă hết hạn th́ phải trả lại…”.

- Hướng Dẫn số 500 HD/TGCP, ngày 4 tháng 12 năm 1993 của Ban Tôn giáo Chính phủ về việc thực hiện Chỉ thị 379/TTg của Thủ tướng Chính phủ về hoạt động tôn giáo nêu rơ: “Nơi thờ tự của các tôn giáo cho mượn có thời hạn nay đă hết hạn th́ phải trả lại. Nếu c̣n nhu cầu sử dụng phải thỏa thuận với Giáo hội. Nếu chưa hết hạn mà sử dụng không đúng mục đích th́ phải trả lại... Không để dân lấn chiếm nơi thờ tự. Ở những nơi do tồn tại của quá khứ, nơi thờ tự có dân đang ở th́ Chính quyền địa phương phải có kế hoạch giải tỏa trong một thời gian nhất định”.

- Thông tư 01/1999/TT-TGCP ngày 16 tháng 06 năm 1999 của Ban tôn giáo Chính phủ hướng dẫn thực hiện một số điều trong Nghị Định số 26/1999/NĐ-CP, ngày 19 tháng 4 năm 1999 của Chính phủ về các hoạt động tôn giáo, nhấn mạnh: “Không để cơ sở thờ tự bị lấn chiếm. Nhà nước bảo hộ cơ sở thờ tự tôn giáo”.

- Điều 26 Pháp Lệnh Tín ngưỡng Tôn giáo, ngày 18 tháng 06 năm 2004, ghi rơ ràng: “Tài sản hợp pháp thuộc cơ sở tín ngưỡng, tôn giáo được pháp luật bảo hộ, nghiêm cấm việc xâm phạm tài sản đó”.

Lời tuyên bố của ông Trưởng Ban Tôn giáo Nhà nước rơ ràng trái ngược với Luật pháp và những Chỉ thị của Thủ tướng Chính phủ về việc “phải trả lại” nhà đất và các cơ sở của các tôn giáo.

Chúng tôi xác tín rằng các quan chức Nhà nước phải là thành phần nêu gương thực thi công lư triệt để đúng sự thật với một ḷng quảng đại yêu thương và phục vụ người dân. Tài sản của nhân dân th́ phải hoàn trả lại cho nhân dân. Hăy trả lại tài sản của các tôn giáo. Như thế mới đúng nghĩa là “công bằng” của một xă hội Việt Nam “văn minh, tiến bộ” biết thực thi "công lư".

www.vietcatholic.net


trở về đầu trang

 “KHÔNG CÓ CHUYỆN TRẢ LẠI”

PHẢI CHĂNG ÔNG TRƯỞNG BAN TÔN GIÁO

CHÍNH PHỦ ĐANG MẮC “BỆNH NƯỚC LỚN”?

VietCatholic News (Thứ Sáu 04/01/2008)

Khi nhà cầm quyền Trung Quốc Cộng sản chiếm đoạt Hoàng Sa, và Trường Sa của Việt Nam, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam “lại” ra tuyên bố: “Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lư để khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Mọi hoạt động tiến hành tại khu vực hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà không được sự chấp thuận của Việt Nam đều là vi phạm chủ quyền của Việt Nam và không có giá trị pháp lư” và coi đó là phương pháp hữu hiệu cho việc đ̣i lại lănh thổ, đất đai của cha ông đă bị mất vào tay bọn cướp?

Bất chấp sự thật, bất chấp lẽ công bằng, đàn anh Cộng sản Trung Quốc vẫn ngang nhiên chiếm đoạt bằng vũ lực, bằng âm mưu, bằng những phương cách khác cả hai quần đảo của Việt Nam.

Đó là cách hành xử nước lớn, lấy thịt đè người vốn có của tư tưởng bành trướng và cướp đoạt. Với họ, câu “Chân lư thuộc kẻ mạnh” một chân lư đầy tính hoang dă đă và đang có cơ hội thể hiện.

Khi những người Công giáo Việt Nam bị chiếm đoạt ngang nhiên những đất đai và tài sản của ḿnh, họ đă phải có hàng loạt “ĐƠN XIN” gửi đến nơi đang chiếm đoạt của ḿnh.

Khi những đơn xin không được hồi đáp, họ nhẫn nhục chịu đựng

Khi sự nhẫn nhục đă quá mức chịu đựng, họ cầu nguyện.

Khi sự cầu nguyện có tiếng vang mạnh mẽ qua hệ thống truyền thông, thế giới đă nghe tiếng họ, lương tâm con người bị đánh thức, ông Trường ban Tôn giáo của Chính phủ tuyên bố: “Không có chuyện trả lại”?

Nh́n lại một quá tŕnh, cách hành xử của những người có trách nhiệm trong hệ thống công quyền hiện tại, chúng ta không thể không có suy nghĩ: Những người đó đang phục vụ ai? Họ đang căn cứ trên những nguyên tắc nào của đời sống con người và xă hội loài người để hành xử và tuyên bố như thế?

Trong cuộc sống hàng ngày, có những kẻ trộm cướp, chiếm đoạt bằng vũ lực, bằng cưỡng bức, bằng cơ hội, lừa đảo… buộc nạn nhân phải chấp nhận khi yếu thế. Tuy nhiên, khi có ánh sáng công lư, công bằng, lẽ dĩ nhiên là kẻ chiếm đoạt phải hoàn trả lại những thứ ḿnh đă chiếm đoạt, thậm chí đền bù những thiệt hại do việc bị chiếm đoạt gây ra. Đó mới thật sự là một nơi có một nhà nước pháp quyền, một xă hội văn minh.

Nếu có một người nào đă trộm cướp đứng giữa thanh thiên bạch nhật hay giữa ṭa án, tuyên bố rằng: Không có chuyện trả lại những tài sản đó, th́ người ta xếp họ vào hạng người nào? Hay ít nhất người ta sẽ nghĩ: Anh ta đang đứng ở đâu, trong môi trường nào để có thể tuyên bố điều đó?

Việc ông Trưởng ban Tôn giáo Chính phủ ngang nhiên tuyên bố: “Không có chuyện trả lại” đất đai tài sản đă bị chiếm đoạt của Giáo hội, trong khi “Giáo Hội Công giáo Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lư để khẳng định chủ quyền của Giáo hội đối với đất đai và tài sản Giáo hội”.

Có phải ông cũng đang rắp tâm sử dụng cái lư của kẻ mạnh trong việc hành xử kiểu luật rừng? Bất chấp các văn bản luật pháp qui định trả lại các tài sản, đất đai của tổ chức tôn giáo được ghi bằng giấy trắng mực đen. Hay những điều luật pháp đă quy định, cũng chỉ là quy định cho vui? Chỉ xin nhắc lại ông một điều trong cái Pháp lệnh tôn giáo 2004 của chính nhà nước ban hành:

Điều: Chùa, nhà thờ, thánh đường, thánh thất, đ́nh, đền, miếu, trụ sở tổ chức tôn giáo, các cơ sở đào tạo của tổ chức tôn giáo, những cơ sở tín ngưỡng, tôn giáo hợp pháp khác, kinh bổn và các đồ dùng thờ cúng được pháp luật bảo hộ.

Ông Trưởng ban nhớ được rằng: Đất đai thuộc sở hữu toàn dân theo những quy định của nhà nước đặt ra, “ai có nhu cầu” th́ xin – cho. Nhưng ông quên rằng: Luật pháp Việt Nam cũng đang quy định quyền sử dụng đất đai th́ không thuộc sở hữu toàn dân mà thuộc từng tổ chức, cá nhân cụ thể.

Ai là người có nhu cầu? Xin hỏi ông Trưởng ban Tôn giáo: Với hệ thống chính quyền một quận, dân số dăm bảy trăm ngàn người, hệ thống công sở gồm: trụ sở Ủy ban Nhân dân, Hội đồng nhân dân, Quận ủy, Mặt trận, Thanh niên, Hội nông dân, Công An, Ṭa á, Quận đội… và cơ man nào cơ quan khác được nuôi bằng đồng thuế của nhân dân, cũng như bao nhiêu đất đai “tư quyền” khác nữa. Biết bao nhiêu đất đai, tài sản để “phục vụ” từng đó người. Trong khi Giáo hội Công giáo Việt Nam, với gần 10% số dân cả nước, đất đai của các cơ sở Tôn giáo được bao nhiêu?

Xin hăy khoan nói chuyện có nhu cầu th́ xin – cho, người Công giáo Việt Nam ngày nay, chỉ mong muốn cháy bỏng là được nhận lại tài sản đất đai của ḿnh c̣n chưa được, nói chi đến chuyện xin xỏ của ai ở đây thưa ông?

Quyền sử dụng đất Ṭa Khâm sứ Hà Nội, có “bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lư” là đất từ xưa để lại đang có nhu cầu sử dụng, chưa bao giờ được hiến, cho, tặng hoặc bất kỳ sự sang nhượng nào cho nhà nước. Vậy v́ sao khi bị chiếm đoạt, lại “không có chuyện trả lại”? Trong khi nhà nước đang kêu gọi xây dựng một nhà nước pháp quyền Xă hội chủ nghĩa. Phải chăng, cái cụm từ Xă hội chủ nghĩa này đă bao hàm những yếu tố để ông có thể tuyên bố “Không có chuyện trả lại” ở trên?

Giả sử, đến một lúc nào đó, đất nước Việt Nam được lănh đạo bởi một chính phủ thật sự của dân, do dân, v́ dân, làm việc theo những nhu cầu và nguyện vọng của dân, không hèn nhát nhu nhược trước sự đe dọa bạo lực, không v́ vị trí độc tôn của ḿnh mà quyên mất nghĩa vụ đối với giang sơn, đủ sức mạnh và bản lĩnh tuyên bố đ̣i lại Hoàng Sa, Trường Sa, khi đó Trung Quốc tuyên bố “không có chuyện trả lại” , th́ Việt Nam phải làm ǵ?

Tất nhiên, mọi sự so sánh đều là khập khiễng, nhưng có chăng những liên tưởng giữa hai sự việc trên? Nó khập khiễng, bởi Giáo hội Công giáo được lănh đạo và dẫn dắt bởi một Hàng Giáo phẩm đầy sự hy sinh, đủ bản lĩnh và hành động đúng theo phương châm “Yêu thương và phục vụ” . Hơn hẳn những khẩu hiệu “Của dân, do dân và v́ dân” mà thực tế th́ c̣n nhiều điều phải xem lại.

Cũng tương tự, một điều hiển nhiên đúng, dù Giaó hội có tuyên bố hay không, th́ “Mọi hoạt động tiến hành tại khu vực đất đai và tài sản Giáo hội mà không được sự chấp thuận của Giáo hôi Công giáo Việt Nam đều là vi phạm chủ quyền của Giáo hội Công giáo Việt Nam và không có giá trị pháp lư” .

Trong một môi trường văn minh, hiện đại khi Việt Nam gia nhập sân chơi của thể giới, khi Việt Nam vừa giữ một chân trong Hội đồng bảo an Liên Hợp quốc, những cái không có giá trị pháp lư kia phải được xử lư trước hết.

Chúng ta cần lo “tu thân, tề gia, trị quốc” trước khi muốn “b́nh thiên hạ”.

Thiết nghĩ câu cha ông nói tự ngàn xưa: “Khôn ngoan đối đáp người ngoài, gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau” giờ vẫn c̣n nguyên giá trị. Vậy th́ tại sao, những vấn đề lớn lao với ông bạn láng giềng phương bắc đầy dă tâm, khó chơi nói trên, chưa thấy ai tuyên bố được một lời bản lĩnh như khi ông Trưởng ban Tôn giáo tuyên bố về tài sản của Tôn giáo ở trong cùng một đất nước?.

Phải chăng, ông Trưởng ban Tôn giáo Chính phủ đang nhiễm “căn bệnh nước lớn” trầm trọng?

Hà Nội, ngày 4 tháng 1 năm 2008.

J.B. Nguyễn Hữu Vinh

www.vietcatholic.net

 
Cuối năm 07... đầu năm 08 Tháng 1-2008 Cầu nguyện tại VN Lại chuyện đất Đức Cha Chủ tịch HĐGM Bước đầu ḥa giải Phản Ứng Linh mục Chân Tín T́m hiểu thông điệp.. Bài học Đông Âu Hăy tiến ra khơi Hàng ngàn người tuần hành Luật sư Lê Quốc Quân Tối hậu thư cấm cầu nguyện Những sự kiện.. Hiến tặng hay cưỡng chiếm Truyền thông xuyên tạc Cha con cùng một ḷng Chính quyền nhượng bộ

 

 

 

 


 

 

 

Cuối năm 07... đầu năm 08 Tháng 1-2008 Cầu nguyện tại VN Lại chuyện đất Đức Cha Chủ tịch HĐGM Bước đầu ḥa giải Phản Ứng Linh mục Chân Tín T́m hiểu thông điệp.. Bài học Đông Âu Hăy tiến ra khơi Hàng ngàn người tuần hành Luật sư Lê Quốc Quân Tối hậu thư cấm cầu nguyện Những sự kiện.. Hiến tặng hay cưỡng chiếm Truyền thông xuyên tạc Cha con cùng một ḷng Chính quyền nhượng bộ

Cuối năm 07... đầu năm 08 Tháng 1-2008 Cầu nguyện tại VN Lại chuyện đất Đức Cha Chủ tịch HĐGM Bước đầu ḥa giải Phản Ứng Linh mục Chân Tín T́m hiểu thông điệp.. Bài học Đông Âu Hăy tiến ra khơi Hàng ngàn người tuần hành Luật sư Lê Quốc Quân Tối hậu thư cấm cầu nguyện Những sự kiện.. Hiến tặng hay cưỡng chiếm Truyền thông xuyên tạc Cha con cùng một ḷng Chính quyền nhượng bộ