Giáng Sinh 07

Home Cương Lĩnh Điều Lệ Phát Thanh TH Lịch Sử Tổng Hội Thời Sự VN Giáng Sinh 07 Trường Sa... Chính Việt Bức Tường

Cuối năm 07... đầu năm 08 Tháng 1-2008 Cầu nguyện tại VN Lại chuyện đất Đức Cha Chủ tịch HĐGM Bước đầu ḥa giải Phản Ứng Linh mục Chân Tín T́m hiểu thông điệp.. Bài học Đông Âu Hăy tiến ra khơi Hàng ngàn người tuần hành Luật sư Lê Quốc Quân Tối hậu thư cấm cầu nguyện Những sự kiện.. Hiến tặng hay cưỡng chiếm Truyền thông xuyên tạc Cha con cùng một ḷng Chính quyền nhượng bộ  

lời nguyện cầu cho quê hương
____________VIỆT NAM

::: LM Nguyễn Trung Tây:::

 Chúng ta hăy cầu nguyện cho đất nước Việt Nam, nhờ ơn phước của Thiên Chúa, nhờ lời cầu xin của tổ tiên Mười Tám đời Hùng Vương, những anh thư Trưng Trắc, Trưng Nhị, Bà Triệu, những anh hùng Lư Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, và đại đế Quang Trung, quê hương Việt Nam sẽ ngập tràn b́nh an, được thừa hưởng hạnh phúc với người người không phải chỉ có cơm no áo ấm, nhưng cơm ngon áo đẹp, nhân phẩm con người được tôn trọng. Nguyện cầu cho quê hương của chim trắng Lạc Việt vươn cánh bay cao sánh vai cùng các cường quốc trên khắp năm châu đắp xây một thiên đàng trần thế ngay trên mặt của quả đất, hành tinh mà Thiên Chúa đă riêng ban trao tặng cho nhân loại chăm sóc và giữ ǵn.

Chúng ta hăy cầu nguyện cho những người Việt Nam đă bỏ ḿnh trên con đường t́m đến tự do sau biến cố 30 tháng 4 năm 75; những nạn nhân đă ch́m sâu dưới ḷng đại dương bởi những cơn sóng dữ của biển Đông; những thiếu nữ mà nhân phẩm bị chà đạp bởi hải tặc, những phụ nữ đă chọn lựa nhảy xuống biển Đông bởi không muốn bàn tay của điên cuồng lăng nhục; những chiếc thuyền vượt biên mong manh bị húc ch́m, những con thuyền lênh đênh trên mặt sóng nước với không lương thực, không nước uống, không biết ngày mai, cuối cùng ch́m sâu vào trong ḷng biển; những nạn nhân của đường bộ đă bỏ ḿnh trong rừng rậm của hai quốc gia láng giềng Campuchia và Lào, những nạn nhân đường bộ đă bị chặt đầu, bị lăng nhục, bị bắn chết. Cho tất cả những nạn nhân Việt Nam đă nằm xuống trên con đường t́m đến tự do.

Chúng ta hăy cầu nguyện cho những quốc gia ân nhân và những ân nhân của người Việt Nam tỵ nạn; những quốc gia Phi Luật Tân, Nam Dương, Thái Lan, và Mă Lai đă mở rộng đường biên giới dẫn đưa những con thuyền chen chúc những mảng đời Việt Nam vào trong những trại tỵ nạn Palawan, Galang, Songkla, và Pulau Bidong; những ân nhân trên những chuyến tàu vớt, tàu Cap Anamur đă tổ chức những chuyến hải tŕnh cứu vớt, những tàu dầu của nhiều quốc gia đă dừng lại một ṿng quay chân vịt, và những dàn khoan buông lưới vớt những chiếc thuyền đang bơ vơ lênh đênh trên mặt sóng dữ. Chúng ta cũng cầu nguyện cho những quốc gia đă mở rộng ṿng tay ôm lấy những người tỵ nạn sống bơ vơ với một quá khứ xám buồn, với một hiện tại bơ vơ, và với một tương lai mờ ảo trong những trại tỵ nạn, những quốc gia Hoa Kỳ, Úc Đại Lợi, Canada, và những quốc gia của bầu ơi thương lấy bí cùng, đă mang người tỵ nạn Việt Nam tới những vùng đất mới, bầu trời mới, và quê hương mới. Cầu nguyện cho tất cả những quốc gia ân nhân và những ân nhân đă mở rộng bàn tay nhân ái đến người tỵ nạn Việt Nam.

Chúng ta hăy cầu nguyện cho những người Việt Nam đang định cư trên toàn thế giới, trên vùng đất hứa Hoa Kỳ, châu đại dương Úc Đại Lợi, quốc gia Canada, và tất cả những quốc gia có những người Việt Nam tái định cư. Chúng ta cầu nguyện cho chúng ta và những người Việt Nam, những người hơn một lần đă được Thiên Chúa tặng ban cho cơ hội để làm lại cuộc đời, sẽ tiếp tục sống những cuộc sống tự do xứng đáng với ân sủng đặc biệt mà Thiên Chúa đă từng trao ban. Nguyện cầu cho người Việt Nam trên khắp năm châu tiếp tục sống những đời sống đạo đức tốt lành, dạy dỗ con cháu trở thành những người công dân lương thiện và hữu ích cho những quốc gia mà họ đang dần dần trở thành công dân. Nguyện cầu cho người Việt Nam tiếp tục thành công với công ăn việc làm và đời sống mới trên những vùng đất mới. Nguyện cầu cho người Việt Nam trên khắp thế giới tiếp tục thương mến, yêu thương, và đùm bọc nhau trong t́nh anh chị em của một cha Lạc Long Quân, và của một mẹ Âu Cơ.

Linh Mục Nguyễn Trung Tây

Melbourne, Úc Châu


trở về đầu trang

Thư của Đức TGM Ngô Quang Kiệt lên tiếng với chính quyền

về đất Ṭa Khâm Sứ và xin dân Chúa cầu nguyện


Hà nội ngày 15 tháng 12 năm 2007

Gửi: Các Linh mục, Tu sĩ, Chủng sinh
Và anh chị em giáo dân Tổng Giáo phận Hà nội

Anh chị em thân mến,

Từ nhiều năm qua, sinh họat của Tổng giáo phận bị giới hạn v́ thiếu thốn cơ sở vật chất. Nay trong t́nh h́nh xă hội đổi mới, số linh mục ngày càng tăng, các tổ chức sinh họat ngày càng nhiều, cơ sở Ṭa Tổng giám mục càng trở nên chật hẹp. Đă có những buổi lễ người tham dự phải tràn ra đường phố. Đă có những tổ chức sinh họat như sinh họat giới trẻ phải khổ sở chen chúc nhau trong sân Nhà Chung.

Hơn nữa, Ṭa Tổng giám mục Hà nội c̣n là nơi đặt trụ sở chính của Hội đồng Giám mục Việt nam. Thế mà hiện nay, vẫn chưa có đủ phương tiện cần thiết cho những họat động tối thiểu của cơ quan quan trọng, là tổ chức đứng đầu Giáo hội Công giáo tại Việt nam. Thậm chí chưa có được một căn pḥng nào dành riêng cho Hội đồng Giám mục. Hoàn cảnh thật đau ḷng.

V́ thế từ nhiều năm nay, Ṭa Tổng Giám mục và Hội đồng Giám mục đă nhiều lần đệ đơn lên Chính quyền các cấp xin giao lại Ṭa Khâm sứ để Giáo hội có đủ phương tiện cần thiết cho những họat động tôn giáo tối thiểu. Đề nghị chính đáng của tôn giáo chưa được đáp ứng, trong khi đó Quận Ḥan Kiếm lại dùng Ṭa Khâm sứ để kinh doanh buôn bán. Trước đây đă bán phở, nay lại mở ngân hàng. Và ngày 13-12-2007 vừa qua thêm kinh doanh giữ xe với quang cảnh thật hỗn độn.

V́ thế, xin anh chị em hăy tích cực cầu nguyện để những nơi tôn nghiêm của tôn giáo được tôn trọng, nhu cầu chính đáng của Giáo phận và của Hội đồng Giám mục được đáp ứng và những sinh họat tôn giáo được thuận lợi, góp phần xây dựng xă hội, đặc biệt khuôn mặt của thủ đô được tốt đẹp.

Thân ái chào anh chị em.

+Giuse Ngô quang Kiệt
Tổng Giám mục Hà nội


trở về đầu trang

Hàng ngàn giáo dân tập trung yêu cầu chính quyền

Hà Nội trả lại Ṭa Khâm Xứ

2007.12.22

Thanh Trúc, phóng viên đài RFA

 Nghe bài tường tŕnh này

Theo bản tin trên chương tŕnh Thông tin Công giáo Việt Nam tại Hải ngoại, tức VietCatholicNews, trong hai ngày 18 và 20 vừa qua, lần đầu tiên từ hai đến năm ngàn người Thiên Chúa Giáo ở Hà Nội đă tập trung trong khuôn viên Đại Chủng Viện rồi tự động kéo sang Toà Khâm Sứ bị chính quyền trưng thu từ năm 1957.

 

Hàng ngàn giáo dân tập trung cầu nguyện yêu cầu chính quyền Hà Nội trả lại Ṭa Khâm Xứ.

Photo courtesy of Vietcatholic.net.

Tại đây mọi người đặt tượng Đúc Mẹ rồi cầu nguyện để Toà Khâm Sứ được trả về lại cho Tổng Giáo Phận Hà Nội.

Linh mục Trần Công Nghị, Giám đốc chương tŕnh VietCatholic, tŕnh bày chi tiết qua bài phỏng vấn do Thanh Trúc thực hiện. Trước hết. Linh mục Nghị cho biết nguyên nhân dẫn đến cuộc tụ tập và cầu nguyện nhiều ngàn tín hữu tại Hà Nội:

Linh mục Trần Công Nghị : Hà Nội th́ có khu vực như thế này - Nhà Thờ Chính Toà, cạnh Nhà Thờ Chính Toà là Đại Chủng Viện, cạnh Đại Chủng viện là Toà Giám Mục ở Hà Nội có một khuôn viên rất là lớn. Rồi đối diện với lại Toà Tổng Giám Mục Hà Nội là Toà Khâm Sứ của Toà Thánh (Vatican). Toà Khâm Sứ Toà Thánh trước đây thuộc về đất của Tổng Giám Mục Hà Nội.

Từ năm 1950 lúc bấy ǵơ Đức Thánh Cha Pio XII đặt Đức Cha người Ái Nhĩ Lan làm Khâm Sứ Toà Thánh và có đặt trụ sở Toà Giám Mục ở đó. Năm 1957 lúc bấy giờ họ (chính quyền VNDCCH) tịch thu đất đó và họ đuổi Khâm Sứ ra khỏi nước, cũng như các nhân viên khác bị trục xuất ra khỏi nước Việt Nam.

Từ đó cho đến nay cũng đă nhiều lần Hội Đồng Giám Mục Việt Nam cũng như Toà Tổng Giám Mục Hà Nội muốn đ̣i lại cái cơ sở đó để sử dụng bởi v́ rất cần thiết có một cái nơi để sinh hoạt cho những mục tiêu tôn giáo. Nhưng mà chính phủ cũng chần chừ măi, không trả lời một cách rơ ràng như thế nào.

Gần đây nhất th́ cái khu đó nó biến chứng, đầu th́ làm quán phở, sau đó mở cái nơi để mà làm chỗ giải trí, rồi dancing, rồi gần đây nữa th́ họ lại mở cái nơi đó cho đậu xe rất là ồn ào, rồi những người nghiện x́ ke ma tuư vào đó, cho nên trở thành một chỗ rất là tồi tệ như vậy.

Mới đây th́ nghe tin rằng họ muốn sử dụng cái nhà đó để mở nhà băng. Chính v́ lư do như vậy th́ Đức Tổng Giám Mục Hà Nội - Ngô Quang Kiệt vào ngày 15 tháng 12 vừa qua đă viết một cái thư gửi cho các linh mục nam nữ tu sĩ cũng như giáo dân Hà Nội để xin cầu nguyện làm thế nào cho Toà Khâm Sứ nhanh chóng được trả lại cho tổng giáo phận Hà Nội.

Đến ngày 18 tháng 12 vừa qua th́ nhân có cuộc tŕnh diễn thánh ca Giáng Sinh mời tất cả người Công Giáo, các cấp chính quyền và những người thích nhạc đến nghe Đại Hội Giáng Sinh, th́ có 4 ngàn người tới nghe đêm thánh ca Giáng Sinh vào ngày 18 tháng 12, từ 7 giờ cho đến 10 giờ.

Sau khi nghe thánh ca xong th́ đang khi người ta ra về như vậy th́ có một người nào đó đứng lên loan báo rằng Đức Tổng Giám Mục mới gửi cho chúng ta một cái thư để xin cầu nguyện cho đất của Toà Khâm Sư nhanh chóng được trả lại, chúng ta hăy cùng nhau tiến sang bên Toà Khâm Sứ để cầu nguyên.

Lúc bấy giờ cả đoàn 4 người cầm nến người ta đi và 2 ngàn người c̣n lại người ta tiếp tục sang bên đó người ta cầu nguyện. Không có đả đảo, không có hô hào, không có bạo động, rất là nghiêm trang, hát kinh hoà b́nh. Người ta ở đó nửa tiếng đồng hồ rồi người ta ra về.

Đêm hôm đó th́ chúng tôi đưa cái bản tin đó th́ mọi người rất là xúc động.

Thanh Trúc : Thưa Linh mục Trần Công Nghị, đó là nói về ngày 18, bứơc sang ngày 20 tháng 12 vừa qua, trứơc thánh lễ truyền chức linh mục cho 18 tân chức trong khuôn viên Đại Chủng Viện ở Hà Nội th́ mọi ngừơi lại kéo qua bên Toà Khâm Sứ và nói là đi dựng tượng Pieta Mẹ Sầu Bi trong khuôn viên Toà Khâm Sứ. Thưa câu chuyện dựng tượng là như thế nào?

Linh mục Trần Công Nghị : Những người đưa tin cho chúng tôi là có 5-6 người gồm linh mục cũng như giáo dân bên đó, họ nói khác với những tin tức như vậy đó. Th́ ngày 20 đấy là có cuộc truyền chức tân linh mục; đó là một cuộc lễ rất là quan trọng cho mọi người thành thử ra người ta được mời đến đông lắm.

Có 5 ngàn người tới đó. Người ta đang đợi để 9 giờ rưỡi bắt đầu thánh lễ, th́ lúc bấy giờ là 8 giờ rưỡi người ta đă đến đông rồi th́ người ta mới rũ nhau sang bên kia, không nói để dựng tượng mà chỉ nói cầu nguyện thôi.

Nhưng mà khi vào đến cổng của Toà Khâm Sứ th́ lúc bấy giờ không biết từ đâu lại có một số người khiêng bức tượng Đức Mẹ Sầu Bi để đưa vào. Lúc bấy giờ có tượng th́ người ta cầu nguyện sốt sắn lắm. Bấy giờ chỉ có chừng 2 ngàn người thôi.

Thanh Trúc : Con số mấy ngàn người đó th́ VietCatholic kiểm chứng ở đâu ạ?

 

Linh mục Trần Công Nghị : Ở chính những người đi, bởi v́ cái sân của Đại Chủng Viên đă tổ chức nhiều lần thánh ca, đă tổ chức nhiều lần những cuộc họp lớn như vậy rồi. Nên những con số là bao nhiêu th́ những nhân viên ở đấy là linh mục cho biết như vậy. Bên đấy một số người kiểm chứng người ta cho biết đấy.

Trước lễ ngày 20 th́ chỉ có chừng độ 2 ngàn người sang bên đó thôi, nhưng mà sau thánh lễ rồi vào lúc 10 giờ 45 th́ có một linh mục trên toà giảng nói rằng bây giờ chúng ta cảm ơn Chúa đă có 18 tân linh mục rồi, bây giờ chúng ta, tôi xin mời gọi các linh mục nam nữ tu sĩ và toàn thể giáo dân cùng sang bên kia dâng hoa cho Đức Mẹ mà sáng nay một số người đă đặt tượng Đức Mẹ Pieta ở Toà Khâm Sứ.

Thế th́ tất cả những người tham dự thánh lễ truyền chức ngày hôm đó đều thứ tự đi sang cùng kèn trống bởi v́ trong ngày đại lễ như vậy th́ có kèn tây, có hội trống, vũ, thanh la năo bạt của những người thiểu số nữa. Và ngay cả những linh mục c̣n đang ở sau lễ và các tân linh mục nữa cũng rước sang bên đó.

Sau khi sang bên đó họ đứng đọc kinh cầu nguyện. Tức là lúc bấy giờ sau thánh lễ là 5 ngàn người đó.

Thanh Trúc : Thưa Linh mục Trần Công Nghị, VietCatholic có t́m cách kiểm chứng là lúc đó th́ phản ứng của nhân viên an ninh, tức là những người giữ trật tự, nói rơ hơn là các cấp chính quyền, như thế nào không?

Linh mục Trần Công Nghị : Một số những người đưa tin cho chúng tôi có đi phỏng vấn nữa, bởi v́ cổng của Toà Tổng Giám Mục và cổng của Toà Khâm Sứ là cách nhau chỉ một chút xíu thôi, thành thử không có xa, chỉ băng qua một chút xíu là vào thôi. Thành thử ra hôm đó một số những nhân viên bảo vệ Toà Khâm Sứ th́ lúc bấy giờ họ thấy ngở ngàng mà thấy số đông quá th́ họ cũng rút lui thôi. Và họ rất là ngở ngàng.

Thanh Trúc : Khi Linh Mục nói là một số nhân viên bảo vệ Toà Khâm Sứ tức là nói về Toà Khâm Sứ cũ mà chính phủ đă trưng dụng và nây giờ họ sắp mở ngân hàng, phải không ạ?

Linh mục Trần Công Nghị : Th́ luôn luôn có bảo vệ coi ở trong đó và bên ngoài lúc có lễ lớn th́ cũng có một số nhân viên công an đứng ở ngoài th́ họ giữ xe như h́nh chụp đấy. Một số những người công an đứng chỉ đường cho người ta vào. Ở trong chỉ có một số nhân viên công an, về sau những người phóng viên của tôi ở tại Hà Nội có chụp h́nh được một số công an ch́m nổi, trong đó có một ông công an tôn giáo có chụp h́nh có đưa đăng trong tin của VietCatholic, và một ông khác là ông Trưỏng Phường của cái phường ở đó.

Phóng viên của tôi có đi phỏng vấn mấy người c̣n đang đứng núp ở đàng sau Toà Khâm Sứ th́ họ im lặng, họ không trả lời câu hỏi, nhưng mà họ rất sững sờ. Đó là sự tiếp xúc với công an.

Thanh Trúc : Thưa linh mục Trần Công Nghị, theo như sự nhận xét của ông trh́ qua sự kiện nhiều ngàn ngừơi tụ tập ở Đại Chủng Viện rồi kéo qua Toà Khâm Sứ rồi đặt tượng mà chính quyền không có một phản ứng mạnh nào th́ cái tác động của sự việc này trong ngày mai ngày mốt sẽ như thế nàc? Sẽ c̣n chuyện ǵ xảy ra nữa không, nói về phía những giao dân ở Hà Nội?

Linh mục Trần Công Nghị : Th́ khi đựơc những tin như thế này rất là nhiều người trong giới Công Giáo, trong giới lănh đạo Công Giáo, cũng như người ngoài rất là lo lắng và cũng không biết sự ǵ sẽ tiếp nối xảy ra. Chính quyền không phải là không có phản ứng bởi v́ như tôi đă tŕnh bày hồi năy, tối ngày 18 khi mà có cuộc tuần hành th́ ngày 19 có 2 công an tới chốt ngay ở trước Toà Tổng Giám Mục suốt cả ngày với một xe công an nữa để họ canh chừng xem chuyện ǵ xảy ra.

Sáng hôm nay, tức ngày 21, tức bên Việt Nam là chiều rồi, tôi được tin rằng cái người mà bây giờ mới t́m hiểu ra ai là người chở tượng Đức Mẹ Pieta tới đó, th́ do một người xích lô không biết từ đâu mà chỉ biết rằng công an đă bắt người dưa tượng đó tới. Một số người khiêng tượng đó vào th́ chiều hôm qua đă bị công an bắt suốt buổi chiều và điều tra cho dây là những người chủ mưu. Nhưng mà cuối cùng th́ họ đă được thả ra. Tôi chưa biết chương tŕnh nó như thế nào.

Th́ họ đă có phản ứng mà về phía Công Giáo th́ chúng tôi thấy rằng những tin tức chúng tôi nhận được th́ các nhà thờ Hà Nội, các linh mục cũng như một số giáo dân ở đó rất là phấn chấn bởi v́ họ cho rằng đáng lẽ chuyện này phải làm từ lâu rồi, bởi v́ nếu là đất của ḿnh th́ ḿnh có quyền đ̣i lại mà chính phủ trưng dụng một cách bất hợp pháp như vậy và đồng thời dùng nơi tôn nghiêm trở thành nơi bán phở, trở thành cái nơi nhảy nhót, du hí, rồi lại thưong mại ở đó nữa. Cho nên họ rất là bực bội.

Đấy là cái tinh thần bởi v́ một số đông người như vậy mà rất là trật tự. Khi mà sang cầu nguyện trong một cuộc mít tinh như vậy đó th́ họ rất là trậ tự., họ không hô đả đảo ai, cũng không có làm cái ǵ bạo động cả. Tôi nghĩ rằng chính quyền không có lư do ǵ để hạch hỏi họ hay là bắt họ được. Bởi v́ nếu mà bắt họ bỏ tù th́ chắc chắn là Giáo Hội cũng như những người khác sẽ lên tiếng bởi v́ đây là quyền lợi cũng như công lư cho hội thánh Công Giáo tại Việt Nam.

Thanh Trúc : Về phía Toà Tổng Giám Mục Hà Nội th́ đă có b́nh luận ǵ chưa về sự kiện này?

Linh mục Trần Công Nghị : Tôi tránh, không tiếp xúc trực tiếp với Toà Tổng Giám Mục Hà Nội bởi v́ đường dây thường bị kiểm soát, nhưng mà tôi có những nguồn tin rất là thân cận cũng như những nguồn tin nội bộ, th́ tôi thấy dĩ nhiên rằng đây là chủ trương của Giáo Hội từ lâu rồi. Đất của Giáo Hội mà nhà nước đă mượn hoặc là chiêm hữu bất công th́ phải trả lại.

Các giám mục đă lên tiếng đ̣i từ lâu rồi. Và trước đây th́ các giám mục Việt Nam cũng như các linh mục Việt Nam, các cha sở đă đ̣i đất th́ chỉ biết viết thư lên chính quyền xin can thiệp một cách rất là hiền từ, nhưng mà lần này th́ đây là sự tự nguyện từ phía giáo dân. Họ đă từng đứng lên như vậy th́ đó là bước chuyển biến rất là quan trọng. Tôi thấy đây là các điểm mới, tín hiệu mới để cho nhiều người có thể thấy được chuyện ǵ sẽ xảy ra.

Thanh Trúc: Xin cám ơn Linh mục Trần Công Nghị đă dành cho chúng tôi trong cuộc phỏng vấn này.


trở về đầu trang

Đón mừng Giáng Sinh 2007!

2007.12.24

 Nghe bài tường tŕnh này

 

Ông già Noel ở Ấn Độ hôm 24-12-2007. AFP PHOTO


 
Thy Nga, phóng viên đài RFA

Đêm mai, lễ Giáng Sinh lại đến với nhân loại. Trong cái giá lạnh cuối năm, giữa t́nh h́nh bất ổn trên thế giới, lễ mừng Chúa Cứu Thế ra đời, đến thoa dịu và sưởi ấm muôn ḷng. Thông điệp Giáng Sinh tựa như tia ấm áp của t́nh thương và ḷng khoan dung để mọi người hướng tới.

“Vinh danh Chúa Cả trên trời

B́nh an dưới thế cho người thiện tâm”

Bản “Hang Bê-lem” của Hải Linh là ca khúc Giáng Sinh không thể thiếu của người Việt ḿnh, quư vị đang nghe Ngọc Huệ tŕnh bày

“Hang Bê-lem” …

Trong khi chờ đón lễ, Thy Nga mời quư vị và các bạn cùng nghe một số ca khúc mừng Giáng Sinh, từ các bài truyền thống, quen thuộc, đến các bài mới sáng tác và đưa ra thị trường.

“Trời hân hoan” do nhóm 5 Ḍng Kẻ tŕnh bày …

Giờ này các nơi, những cửa hàng chắc vẫn rộn rịp người mua kẻ bán. Khách cố gắng t́m món quà sao cho vừa ư người nhận. Trao quà cho nhau là một phong tục mang nhiều ư nghĩa vào dịp lễ hội này: nó thể hiện sự chăm sóc giữa những người trong gia đ́nh; t́nh thân mến giữa bạn bè; hay ḷng thương người, chia sớt cho kẻ không được may mắn bằng ḿnh.

“Noel đă về rồi” …

Với trẻ em th́ phải ngoan và siêng học suốt năm, mới được Ông Già Noel thưởng quà. Từ một làng nhỏ bé miền Bắc Cực, Ông đă chuẩn bị danh sách những trẻ ngoan ở khắp nơi, và xếp quà đầy cái bị rồi. Cỗ xe và đàn tuần lộc cũng đă sẵn sàng, chỉ chờ giờ lên đường thôi.

“Rudolph mũi đỏ” Kiều Nga hát …

“Ông Già Noel” mà người Mỹ gọi là “Santa Claus” có thật hay không, c̣n tùy vào ḷng tin yêu của người đời, như chuyện kể sau đây, Thy Nga thuật lại quư vị và các bạn nghe nhé.

Vào năm 1897, bé gái Virginia lên 8, hỏi Bố: “Santa Claus có thật không Bố, mà sao vài đứa bạn con nói là làm ǵ có?”

Ông bố khuyên con viết thư đến tờ New York Sun để nhà báo trả lời. Người viết bài trả lời, là ông Francis Church từng làm phóng viên chiến trường và chứng kiến nỗi thống khổ của dân chúng thời ly loạn.

“Ông nói rằng các bạn đó sai, họ bị nhiễm sự hoài nghi của thời đại hoài nghi, chỉ tin khi nào nh́n thấy. Thế nhưng, đầu óc con người th́ quá nhỏ bé. Trong vũ trụ này, thế giới bao la này, con người chỉ là một côn trùng, một con kiến.

Không ai nh́n thấy Santa Claus, đúng thế! nhưng điều này không có nghĩa là không có Santa! Em không tin là có Santa Claus à. Nếu vậy th́ phải chăng, em cũng không tin là có tiên ư ?

Những người tham gia cuộc chạy Santa Claus marathon

ở Seoul 22-12-2007. AFP PHOTO
 

Chỉ với niềm tin, trí tưởng tượng, thi ca, và t́nh yêu lăng mạn, người ta mới thấy được cái đẹp rạng ngời …”

“Có Santa Claus, em Virginia à. Ông ấy hiện hữu, như T́nh thương, sự quảng đại và ḷng thành hiện hữu. Những điều này kết hợp lại để cho nét đẹp và niềm vui lớn lao nhất cho cuộc sống.

Có thực không? a, Virginia, trên thế giới này, không có ǵ thực hơn và tồn tại hơn là Santa. Ông ấy sống và sống măi.”

Bài viết này làm xúc động nhiều người. Hằng năm, lá thư của Virginia và bài xă luận của ông Church được đọc lên vào lễ Giáng Sinh tại đại học đường Columbia, nơi ông từng theo học. Và tới giờ, hơn một thế kỷ sau, đó là bài được in lại nhiều nhất trên báo Anh ngữ.

Thư từ các nơi gửi đến Virginia không ngớt. Khi phúc đáp, Virginia đều kèm theo bài xă luận của ông Church. Trong một cuộc phỏng vấn sau này, Virginia nói rằng bài ấy đă định hướng cho cuộc đời bà một cách tốt đẹp.

“Santa Claus is coming to town” …

Santa Claus xuống phố … Thật thế! để ông đưa thông hành ra cho quư vị xem nhé. Sổ thông hành của Hoa Kỳ ghi tên là “Santa Claus” đàng hoàng.

Câu chuyện ngộ nghĩnh này được kư giả Diane Wright thuật lại trong bài viết, đăng trên tờ “Seattle Times” hôm 20 vừa qua. Không biết tên cha sinh mẹ đẻ của ông ta là ǵ nhưng hiện nay, tên ông là “Santa Claus”.

Ông già 60 tuổi này kể lại là từ hơn 20 năm nay, cứ đến tháng 11 là ông tới thành phố Marysville để làm Santa Claus trong hai tháng, cho trẻ nhỏ chụp h́nh. Ông nói:

“Trẻ con hay hỏi tôi có phải là Santa Claus thật không? Tôi không muốn nói dối chúng v́ thế, khoảng 8, 9 năm sau th́ tôi ra ṭa, xin đổi tên.

Khi đó, ai cũng đă quen gọi tôi là Santa rồi, thành ra ông Ṭa chấp thuận liền. Thế là tôi có bằng chứng, trưng ra cho lũ trẻ xem tên “Santa Claus” ghi trên giấy phép lái xe này, thẻ tín dụng này, thông hành nữa này, …

Buồn cười là khi tôi sang nước khác, phải tŕnh sổ thông hành. Nhân viên soát giấy tờ, mặt nghiêm chỉnh mà khi xem thấy tên tôi, cũng phải nhoẻn cười!”

Với câu chuyện vui này, Thy Nga thân mến chúc quư vị và các bạn mùa lễ Giáng Sinh đầm ấm hạnh phúc, tràn đầy phước lành.

“Feliz Navidad”, “We wish you a merry Christmas” …


trở về đầu trang

Niềm mơ ước trong mùa Giáng sinh

của giáo phận Sài Gon và Hà Nội

2007.12.25

Phương Anh, phóng viên đài RFA

 Nghe bài tường tŕnh này

Hưởng ứng lời kêu gọi trong lá thư của Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt gửi linh mục, tu sĩ, chủng sinh và giáo dân vào ngày 15 tháng 12, xin mọi người cầu nguyện cho các cấp chính quyền sớm giải quyết trả lại Ṭa Khâm Sứ cho giáo phận Hà Nội, vào đêm 18 tháng 12 vừa qua, sau buổi thánh ca với khoảng 4000 người tham dự, tất cả mọi người đă tụ họp trước Toà Khâm Sứ của giáo phận Hà Nội để thắp nến, và cầu nguyện.

Lần đầu tiên xảy ra

Trong lịch sử Giáo phận Hà Nội, đây là lần đầu tiên sự kiện này xảy ra. Trước đó, ở miền Nam, vào ngày 3 tháng 12, bức tâm thư của Đức Hồng Y Tổng Giám Mục Giáo phận TPHCM, Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn, về khu nhà 11 Nguyễn Du, Sàig̣n, của Đại Chủng Viện Sàig̣n trước đây, cũng được gửi đến toàn thể các giáo xứ trong điạ phận để kêu gọi mọi người hợp ư cầu nguyện.

Cả hai sự việc xảy ra trước ngày đại lễ Giáng Sinh như một sư nhắn gửi và mong chờ và của tất cả các tín đồ theo đạo Công Giáo. Kỳ này, Phương Anh mời qúi vị nghe những thông tin liên quan đến hai sự kiện đặc biệt này.

Trước hết, về cơ sở 11 Nguyễn Du, thuộc Giáo Phận TPHCM, được biết rằng suốt từ năm 1976 đến nay, nhà nước đă giao cho Viện Quy Hoạch và Thiết Kế thuộc Bộ Xây Dựng để làm văn pḥng, sau đó làm xưởng cưa và cuối cùng th́ lại làm thành nhà ở cho cán bộ công nhân viên, gọi là khu nhà tập thể 11 Nguyễn Du. Hiện nay, đang có 50 hộ gia đ́nh sống ở đây.

Suốt nhiều năm qua, nhiều lần Toà Giám Mục đă gửi văn thư để xin nhà nước trả lại, nhưng không được đáp ứng. Cho đến cuối tháng 11 vừa qua, Ủy Ban Nhân Dân TPHCM lại gửi cho Toà Giám Mục Sàig̣n một văn thư xác nhận rằng “không có cơ sở xem xét giải quyết”. Linh mục Huỳnh Công Minh, tổng đại diện giáo phận cho biết:

“Đức Hồng Y đă công khai, chính thức viết thư cho các linh mục, tu sĩ và giáo dân trong giáo phận để cho giáo dân biết t́nh h́nh của cơ sở, một phần của đại chủng viện, một khu nhà đất, nhà nước đă tịch thu sau 30-4-75, toà Giám Mục cũng khiếu nại từ lúc đó, người ta không giải quyết và toà Giám Mục cũng vẫn khiếu nại.

Cho nên Đức Hồng Y thông báo cho biết t́nh h́nh. Như đă nói trong thư, Đức Hồng Y đă có văn bản khiếu nại với nhà nứơc, chính quyền, và kêu mời mọi người cầu nguyện, trong tinh thần Công Giáo, không muốn tạo thành một chuyện đối đầu hay gây rắc rối. Nhưng quyền lợi của ḿnh, ḿnh yêu cầu, không được giải quyết th́ ḿnh khiếu nại.

Cũng hy vọng với tinh thần đó th́ nhà nước sẽ giải quyết. Và không phải chỉ có trường hợp này mà những trường hợp khác cũng sẽ như vậy. Giáo Hội cũng như giáo dân, ḿnh có quyền yêu cầu để giải quyết cho thoả đáng.”

Chị Hạnh, một giáo dân ở xứ Tân Định cho hay: “Đất th́ đất của nhà ḿnh, tự nhiên giống như một cái ǵ đó không phải của ḿnh nữa và không hợp lư. Trong tâm thư của Đức Hồng Y, chỉ xin cầu nguyện thôi.”

Anh Nguyễn Văn Tri, giáo dân ở Bắc Hải cũng phát biểu: “ Tôi nghĩ là chắc chắn đ̣i được nhưng cái vấn đề là phải có hướng trao đổi như thế nào v́ dù sao th́ khu đất đó giao cho phiá nhà nước, người ta giao cho các cán bộ công nhân viên ở quá lâu rồi, thành thử nh́n chung th́ ḿnh phải có cách nào đó để trao đổi, hỗ trợ sao đó.”

Nguyên nhân

Trong khi đó th́ ở ngoài Bắc, nguyên nhân nào đă dẫn đến biến cố đêm 18 tháng 12 vừa qua, nữ tu Lê thị Đường, ḍng Mến Thánh Giá Hà Nội cho hay:

“Mấy hôm trước, người ta biến sân toà Khâm Sứ của ḿnh thành cái băi xe của một siêu thị mới mở, đầy cả một sân xe, 3, 4 ngày nay họ làm như vậy. Trong khi đó, nhà ḍng chúng em ngay bên cạnh, bức xúc lắm, và dân chúng ở đây cũng bức xúc lắm. Khi được tin là cha Quế nói rằng tất cả mọi người cùng hướng về đó, và tất cả cùng ra đấy, chúng em cảm thấy có một cái ǵ đó được an ủi rất nhiều, v́ trước đấy th́ không biết làm thế nào…

Khi đó mọi người đều ra ngoài đó và cầu nguyện rất sốt sắng, ḿnh cảm thấy rất phấn khởi. Mỗi lần đi qua đó lại dâng một lời cầu nguyện v́ đó là đất của ḿnh mà người ta làm như thế. Từ hôm nay trở đi, cứ thứ bảy, là ḿnh sẽ ra khu đó để cầu nguyện ngoài đó, Có một lá thư của Đức Tổng đă gửi chung cho tất cả các giáo dân để kêu gọi mọi người cầu nguyện để người ta trả lại mảnh đất đó cho ḿnh, không phải chỉ trong muà Giáng Sinh này mà liên tục cho đến khi nào ḿnh lấy lại mảnh đất đó.”

Để t́m hiểu rơ thêm về ngôi nhà Toà Khâm Sứ này, Phương Anh đă liên lạc với linh mục Nguyễn Khắc Quế, người đă lên tiếng kêu gọi giáo dân tham dự thắp nến cầu nguyện trong đêm 18-12 vừa qua. Từ giáo xứ Thạch Bích, linh mục cho biết:

“Nói về bằng khoán điền thổ, thời tôi làm quản lư, th́ đất của Nhà Chung, nhà nước mượn mấy chục năm nay, mỗi khi chúng tôi cấm pḥng th́ nhạc rock mở sập śnh, chúng tôi rất là khổ…

Chúng tôi xin bỏ được rồi th́ vừa qua, các vị lại dỡ mái nhà, làm nơi chưá thuê xe máy, cả ngh́n cái xe, mà trong khi đó, chúng tôi đang xin lại nhà nước theo pháp lệnh đất tôn giáo mà nhà nước mượn th́ phải trả lại…thế mà nhà nước cũng không trả lại, cũng không có ư kiến ǵ, th́ chúng tôi chỉ c̣n cách là cầu nguyện.

Một phần là của chúng tôi, một phần là quận Hoàn Kiếm làm kinh tế, bán phở, làm ngân hàng, trông xe… mà chúng tôi th́ thiếu nhà. Hội Đồng Giám Mục là cơ sở lớn, không có pḥng nào riêng của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam cả. Chúng tôi đă làm đơn từ 10 năm qua, cũng không giải quyết.

Ở Sở Kiện, năm ngoái đă trả lại cho chúng tôi, trường Lư Đoán, cũng thuộc Nhà Chung, khoảng 10 mẫu ta, vừa đất, vừa ao, vừa nhà…Chúng tôi nghĩ rằng chỉ có cách tốt nhất là cầu nguyện thôi, với ơn Chúa, với thiện chí của cơ quan cao cấp nhà nước th́ sớm giải quyết trả lại cho chúng tôi. Đó là nhu cầu bức thiết nhất.”

Linh mục cũng cho biết rằng, tuy đă lên tiếng đ̣i lại chủ quyền của Giáo Phận Hà Nội từ hơn 10 năm nay, nhưng thái độ của nhà nước vẫn im lặng. Linh mục Quế nói tiếp:

“Các Giám Mục, Linh Mục và giáo dân vẫn thao thức từ lâu rồi, có những bức thư của Đức Hồng Y từ xưa, Đức Tổng cũng có thư rồi, dân th́ người ta bức bách quá, nhưng mà chúng tôi vẫn ngăn cản, không được dùng cái ǵ không đúng với Tin Mừng, nên khi chúng tôi kêu gọi th́ 100% người ta hưởng ứng ngay.

Họ cũng có thư trả lời chúng tôi nhưng trả lời chung chung…Họ cứ nói là nếu Toà Giám Mục cần, yêu cầu, th́ cần phải có cấp trên. Họ cứ đổ cấp trên, mà thư của chúng tôi th́ đă gửi Thủ Tướng, gửi các cơ quan tối cao cả rồi.

Đây là quận Hoàn Kiếm, mục đích để làm kinh tế. Tuy nhiên, chúng tôi tin tưởng vào sắc lệnh 234, nghị định 69, pháp lệnh mới của nhà nước, chúng tôi khiêm tốn, nhẫn nại và bao dung, hiền hoà như thế th́ chắc chắn chúng tôi rất hy vọng sớm giải quyết. Giáng sinh năm nay th́ chưa, nhưng chúng tôi rất hy vọng.”

Hy vọng

Vào sáng 20 tháng 12, tại Giáo Phận Hà Nội, cũng có 17 tu sĩ được truyền chức linh mục. Ngay sau khi thánh lễ kết thúc, tất cả mọi người tham dự cùng với các tân linh mục cũng kéo ra Toà Khâm Sứ để cầu nguyện. Sơ Nguyễn Thị Lành, kể lại:

“Sáng hôm qua, đoàn rước Đức Mẹ ra, đặt trước gốc cây, tất cả các cha và các tân linh mục, được tặng hoa cũng dâng lại hết các bó hoa, để trước tượng Đức Mẹ Sầu Bi, trước toà nhà Khâm Sứ. Tối hôm qua th́ em thấy họ hất hết hoa xuống đất, sáng nay, th́ các chị bên Ḍng Mến Thánh Giá lại sang xếp lên. Hiện nay th́ cái sân đấy họ không coi xe nữa.”

Bác Kiều Ngọc Khanh, một giáo dân ở phố Nhà Chung, th́ cho hay rằng: “Của ḿnh th́ ḿnh phải đ̣i lại để xử dụng…Rất hy vọng thành công, nhà nước sẽ trả. Cái này phải lâu dài mới được, phải kiên tŕ lâu dài, tuần nào cũng ra đấy đọc kinh, chứ c̣n nhanh th́ không được. Bây giờ họ không giữ xe nữa mà khoá cổng hết vào rồi. Chỉ đứng ở ngoài đường,. Tượng Đức Mẹ họ vất hoa xuống th́ giáo dân lại chui vào, bên dưới cổng có khe hở, một người chui lọt, chui vào và nhặt hoa xếp lên.”

Thưa quí vị, để rộng đường dư luận, Phương Anh đă cố gắng liên lạc với Ủy Ban Nhân Dân TPHCM và Pḥng Quản Lư Xây Dựng Đô Thị của Ủy Ban Nhân Dân Quận Hoàn Kiếm, Hà Nội để hỏi thăm thông tin về hai cơ sở tôn giáo này, nhưng rất tiếc, cả hai nơi người trực điện thọai đều yêu cầu phải gửi văn thư đến trước rồi mới cho làm việc sau.

Mong rằng, với pháp lệnh mới và chủ trương của nhà nước Việt Nam, và trong thời kỳ hội nhập thế giới, niềm mơ ước của tất cả tín đồ Công Giáo thuộc hai địa phận lớn của Việt Nam sẽ sớm thành hiện thực. Phương Anh xin dừng nơi đây. Hẹn gặp lại quí vị và các bạn vào kỳ sau.

trở về đầu trang

 Đức Cha Mai Thanh Lương đă nêu lên một câu hỏi thật ư nghĩa: “Tôi tự hỏi không biết là các nhà lănh đạo Cộng Sản Việt Nam có yêu nước thực sự hay không?”.

H̉A ĐỒNG TÔN GIÁO

Câu Chuyện Thời Sự của Little Saigon Radio

Trong lễ Giáng Sinh năm nay, tất cả các lănh tụ tôn giáo và chính trị, từ Vatican đến Bethlehem, từ các thủ đô Âu Châu như Luân Đôn, Brussels đến Iraq, Afghanistan, từ Washington D.C đến Dafur, những lời thống thiết kêu gọi ḥa b́nh và ḥa giải, mong thay thế cho chiến tranh và thù hận kéo dài đă quá lâu. Điểm đặc biệt là ḥa đồng giữa các tôn giáo.

Hôm 25/12/2007, lần đầu tiên 138 học giả Hồi Giáo gồm các hệ phái Sunni, Shiai, Sufi và các tông phái Hồi Giáo khác đă cùng nhau kư chung một thông điệp gồm lời chúc mừng nồng nhiệt và mời gọi giao hảo cũng như đối thoại thông cảm. Thông điệp được gởi đến tất cả tín hữu Thiên Chúa Giáo trên toàn thế giới. Sự kiện này rất hy hữu, v́ hiếm khi các học giả Hồi Giáo đồng ư ngồi lại với nhau để kư chung một thông điệp. Hồi Giáo là một tôn giáo phân tán, không có giáo chủ, không có chức sắc, mỗi giáo sĩ, mỗi học giả đều có thể nói lên tiếng nói độc lập. Trước đây đă từng có những cá nhân giáo sĩ lên tiếng chào mừng tín đồ Thiên Chúa Giáo, nhưng chưa bao giờ có một tập hợp đông như vậy. Bức thư được viết bằng tiếng Ả Rập, tiếng Anh và tiếng La Tinh, mở đầu với lời nói “al- Salaamu Sleikum. Peace be with you - Pax Vobiscum.” Cả ba câu chúc bằng ba ngôn ngữ khác nhau này đều có nghĩa là “ḥa b́nh đến với các bạn”. Bức thư cầu chúc, hy vọng năm sắp tới sẽ là năm mà sự linh thiêng và phẩm giá cao quư của con người sẽ được tất cả tôn trọng. Và cầu mong năm mới cũng sẽ là năm ăn năn hối cải trước thượng đế và cùng bao dung tha thứ cho nhau.

Như chúng ta đều rơ, hiện nay những người Hồi Giáo quá khích đă lạm dụng và lợi dụng tôn giáo để kích động hận thù, để thi hành những đợt mang bom tự sát giết hại tập thể và phát động cuộc thánh chiến tiêu diệt nền văn minh Tây phương hầu thiết lập chế độ quốc giáo Hồi giáo cực đoan trên các nước Ả Rập và cả thế giới.

Phong trào Hồi Giáo ôn ḥa đang dâng lên và dân chúng vùng Trung Đông qua những kinh nghiệm đau đớn thê thảm của khủng bố đă bắt đầu cùng nhau cộng tác chống lại Al Qaeda, chống lại nhóm quá khích. Hy vọng ḥa b́nh cũng đang mở ra tại vùng thù hận truyền kiếp Do Thái- Palestine.

Trở lại với cộng đồng của chúng ta, 10g00 sáng Chủ Nhật 23/12/07, trong buổi lễ khánh thành Thánh Thất Cao Đài tại thành phố Garden Grove, California, Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam tại Hoa Kỳ đă tham gia chung vui với các hiền tài Cao Đài Giáo.

Ngay buổi tối cùng ngày, lúc 7g30, Hội Đồng Liên Tôn cũng đă đứng bên nhau trong Đêm Thắp Nến Cầu nguyện cho Quê Hương và Giáo Hội tại Trung Tâm Công Giáo Giáo Phận Orange, Santa Ana, California. Một số đông đảo giáo dân và đồng hương tham dự cùng với Đức Giám Mục Mai Thanh Lương, Linh Mục Mai Khải Hoàn, Linh Mục Trần Công Nghị, Thượng Tọa Thích Viên Lư, Mục Sư Trần Thanh Vân, Giáo Sư Nguyễn Thanh Giàu và một số linh mục, thượng tọa khác, đặc biệt có Giáo Sư Phạm Cao Dương đă tham gia phát biểu ư kiến và sự hiện diện của Giám Sát Viên Janet Nguyễn của Orange County và một số cơ quan truyền thông. Sau khi niệm hương trước bàn thờ Tổ Quốc, các vị lănh đạo tôn giáo đă lần lượt cầu nguyện khẩn thiết cho Tổ Quốc Việt Nam được vẹn toàn, được trường tồn, cho đồng bào trong nước được hưởng tự do, dân chủ và no ấm.

Linh Mục Mai Khải Hoàn đại diện Ban Tổ Chức đă nêu lên 3 mục tiêu của buổi tổ chức:

-         Phản đối chính quyền Cộng Sản Trung Hoa sát nhập quần đảo Hoàng Sa vào lănh thổ của họ và đ̣i hỏi nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam phải mạnh mẽ đ̣i lại chủ quyền quốc gia trên quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

-         Hỗ trợ giáo dân Công Giáo Hà Nội đang đứng lên đ̣i lại trụ sở của Khâm Sứ Ṭa Thánh Vatican và cơ sở của các tôn giáo khác (bao gồm các cơ sở của Phật Giáo, Tin Lành, Cao Đài, Phật Giáo Ḥa Hảo..) mà chính quyền Cộng sản Việt Nam đă chiếm đoạt từ nhiều năm qua.

-         Cầu nguyện cho các chiến sĩ Việt Nam Cộng Ḥa đă hy sinh bảo vệ Hoàng Sa.

Đức Cha Mai Thanh Lương khi tŕnh bày về việc Ṭa Tổng Giám Mục đ̣i quyền sở hữu của Ṭa Khâm Sứ Vatican tại Hà Nội đă cho biết: năm vừa qua khi về trao đổi với Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, tưởng rằng việc nhà nước Việt Nam trả lại Ṭa Khâm Sứ cho Tổng Giáo Phận Hà Nội đă sắp xong xuôi, kết thúc tốt đẹp. Không ngờ cho đến nay vẫn chưa xong… Trong phần nhận định về việc Trung Cộng khẳng định chủ quyền trên Hoàng Sa và Trường Sa mà nhà nước Việt Nam không dám lên tiếng đ̣i lại, đang khi đó lại tiếp tục chiếm cứ các cơ sở của các tôn giáo, như Ṭa Khâm Sứ ở Hà Nội, Đức Cha Mai Thanh Lương đă nêu lên một câu hỏi thật ư nghĩa: “Tôi tự hỏi không biết là các nhà lănh đạo Cộng Sản Việt Nam có yêu nước thực sự hay không?”.

Linh Mục Trần Công Nghị đă ghi nhận như sau: “Giờ đây tại Quê Hương Việt Nam không những giáo dân Hà Nội sẽ cảm thấy ấm ḷng v́ thấy các bị lănh đạo tôn giáo cao cấp nhất của Việt Nam tại hải ngoại đang ngồi lại với nhau nơi đây để ủng hộ cho cuộc tranh đấu bất bạo động và một cách rất ḥa b́nh của họ. Trước việc đ̣i hỏi công lư và chủ quyền đích thực của Ṭa Khâm Sứ, các đạo hữu thuộc các tôn giáo khác như Phật Giáo, Tin Lành, Cao Đài và Phật Giáo Ḥa Hảo cũng được khích lệ và phấn khởi v́ công cuộc đấu tranh cho tự do tôn giáo của ḿnh không c̣n đơn độc, nhưng có sức mạnh hiệp nhất của t́nh đoàn kết Liên Tôn.”

Chúng ta Phật tử, giáo dân, đồng đạo đều đứng sau Hội Đồng Liên Tôn để phản đối Trung Cộng cưỡng chiếm lănh thổ lănh hải, phản đối Cộng Sản Hà Nội đồng lơa, đồng thời tích cực ủng hộ cho các tín hữu đứng lên đ̣i hỏi Cộng Sản phải trả lại các tài sản của các Giáo Hội. Đó là lẽ công bằng. Giáo dân, Phật tử, tín hữu, đồng đạo c̣n oan ức đau xót hơn dân oan v́ bị chiếm đoạt các cơ sở thiêng liêng, phạm đến phần tư hữu cao quư nhất của đời sống con người.

Nếu các tôn giáo trong cũng như ngoài nước cùng hợp nhất tranh đấu, nhất định chúng ta sẽ thắng.

Vũ Quang Ninh


trở về đầu trang

Không khí đón Giáng sinh 2007 ở Việt Nam

2007.12.26

Nhă Trân, phóng viên đài RFA

Mùa lễ Thánh năm nay được đón chào ra sao trong nước, với bối cảnh Việt Nam đang trong thời kỳ hội nhập kinh tế, vừa trải qua một số thiên tai và hiện vật giá đang gia tăng. Nhă Trân trao đổi với một số đồng bào ở Hà Nội và Sài G̣n.

 Nghe bài tường tŕnh này

 

Một cửa hàng bán cây thông Giáng Sinh ở Sài G̣n. RFA file photo.

Giáng sinh một lần nữa lại đến theo những cơn gió se sắt cuối năm. Tin ghi nhận từ trong nước cho hay độ vài tuần nay các thành phố lớn như Sài G̣n và Hà Nội đă có ít nhiều không khí mùa Thánh. Cũng như trước giờ, biểu hiện của Giáng sinh 2007 được thấy rơ nhất qua các trang trí rực rỡ trên đường phố hoặc trong nhiều trung tâm thương mại, qua cảnh người xe nhộn nhịp mua bán hoặc chỉ dạo chơi để vui với sự tưng bừng của thời điểm kết thúc một năm.

Trước hết chúng tôi hỏi thăm chị Thảo, nhân viên một cửa hàng máy ảnh ở quận Nhất, Sài G̣n, để biết năm nay thành phố chào đón Giáng sinh ra sao.

Nhă Trân: Thưa chị, hiện giờ không khí Giáng Sinh ở Sài G̣n ra sao rồi ạ? Đường sá có tấp nập không? Mua bán có rộn rịp hay không, chị?

Chị Thảo : Mấy ngày hôm nay không khí có vẻ nhộn nhịp hơn nhưng mà riêng ở khu vực này th́ so với mọi năm cũng không có ǵ khác hết mà nó c̣n có vẻ buồn nữa.

Nhă Trân : Đó là khu nào vậy, chị?

Chị Thảo : Đó là khu chuyên mua bán máy móc ở Huỳnh Thúc Kháng ạ. Nhă Trân : Như vậy nói chung Sài G̣n bắt đầu nhọn nhịp rồi, chị hả.

Chị Thảo : Đúng là vậy ạ. Hầu như là những khách sạn lớn hay là những cửa hàng lớn th́ đều có trang trí Giáng Sinh hết. Cây thông th́ không có nhiều lắm nhưng bánh Noel chuẩn bị cho ăn đêm Noel th́ có vẻ là nhiều. Hầu như tất cả tiệm bánh đều đông đúc hết đó.

Nhă Trân : Năm nay chị có làm ǵ để đón Giáng Sinh không ạ? Và nói chung những năm qua chị có đón Giáng Sinh không?

Chị Thảo : Dạ. Những ngày Giáng Sinh này th́ thường là tôi không có nghỉ làm tại v́ lănh vực mua sắm th́ thường những ngày lễ là sẽ phải bán và làm việc nhiều hơn.

Một nhân viên trong trang phục ông già Noel

làm việc tại một cửa hàng ở Sài G̣n. RFA file photo.

Nhă Trân : Thế hả chị? C̣n mặt hàng máy ảnh th́ mấy hôm nay có dắt hàng không ạ?

Chị Thảo : Dạ. So với lại những tháng trước th́ bán chạy, nhưng mà so với thời điểm này năm ngoái th́ bán chậm hơn.

Nhă Trân : Theo chị nghĩ th́ tại sao năm nay bán chậm hơn mọi năm?

Chị Thảo : Tại v́ mức độ đời sống ngày càng khó hơn, có nghĩa là giá cả mọi thứ đều lên nhưng mà lương th́ không có lên nên họ hạn chế mua sắm lại.

Vật giá leo thang

Sau khi chào giă từ người nhân viên cửa hàng máy ảnh phải làm việc trong ngày Giáng Sinh, Nhă Trân hỏi chuyện anh Quang, một công nhân ở G̣ Vấp và là tín đồ Thiên Chúa Giáo.

Nhă Trân: Giáng Sinh đến nơi rồi. Là người Công Giáo, có lẽ anh và gia đ́nh đang chuẩn bị đón Giáng Sinh ạ?

Anh Quang : Dạ. Em ở Quận G̣ Vấp. Gia đ́nh em cũng có chuẩn bị đón Giáng Sinh. Người mà có đạo Công Giáo th́ nhờ mấy ông già Noel gửi quà dùm cho mấy cháu.

Nhă Trân : Dạ. C̣n nói chung th́ anh thấy năm nay bà con Sài G̣n đón Giáng Sinh ra sao ạ?

Anh Quang : Ở đây hầu như gia đ́nh nào khá th́ họ mới đón ăn mừng, c̣n những gia đ́nh không có đủ khả năng th́ họ không có ăn mừng mà chỉ chở con đi ngắm cảnh rồi chụp h́nh bậy bạ rồi họ về thôi. Ở bên này đời sống thấp quá, những chi phí về ăn học, đưa con đi học c̣n không đủ nên không vui chơi nhiều.

Nhă Trân : Nghe người công nhân than van giá hàng hoá lên khiến những người thu nhập thấp ở Sài G̣n năm nay chỉ đón Giáng Sinh suôn, chúng tôi hỏi thăm thêm một cư dân khác và được cô Ngọc, một bà nội trợ trẻ, cho biết quả thật giá các mặt hàng đang tăng vào dịp này.

Cô Ngọc : Dạ. Cũng bán nhiều chị, quần áo với lại chủ yếu mấy đồ Giáng Sinh, đèn màu này kia đó.

Nhă Trân : Đường Sài G̣n có ǵ đặc biệt để đón Giáng Sinh không chị?

Cô Ngọc : Vâng. Phật giáo hay bên Đạo ǵ cũng đón hết, chị.

Nhă Trân : Có tụ điểm giải trí nào cho dịp Giáng Sinh này?

Cô Ngọc : Có, chủ yếu ca nhạc là nhiều.

Nhă Trân : Giá cả hàng hoá như thế nào? Các mặt hàng lên hay là xuống, chị?

Cô Ngọc : Dạ. Lên, chị ơi. Các mặt hàng hàng nào cũng lên hết. Năm nay lên nhiều đó chị.

Không khí Giáng sinh ở Hà Nội

Sau Sài G̣n, thành phố được kể là nhộn nhịp, tưng bừng nhất trong dịp Giáng Sinh là Hà Nội. Nhă Trân liên lạc với ông Linh, một giáo viên tư, để rơ về t́nh h́nh ở Hà Thành trong những ngày cuối năm dương lịch.

Nhă Trân: Hiện giờ không khí Giáng Sinh ở Hà Nội thế nào ạ? Có tấp nập, rộn rịp mua bán hay chưa, thưa ông?

Ông Linh : Cũng sôi động, chị ạ. Và cũng đông, vui vẻ lắm. Thời mở củă bây giờ người ta cũng quan niệm khác rồi, cũng được một phần cũng hơi tự do.

Nhă Trân : Thưa, c̣n vấn đề đi nhà thờ, giáo dân ở Hà Nội có được đi nhà thờ hay không ạ, trong Giáng Sinh này?

Ông Linh : Mấy năm lại đây th́ Giáng Sinh ở Hà Nội ngựi ta được tự do đi nhà thờ để không bị phân biệt nữa. Nó đỡ hơn nhiều. Không như ngày xưa. Các cháu nhà tôi th́ bây giờ cũng đang mong tối để đi nhà thờ đấy.

Nhă Trân : C̣n các mặt hàng, giá sinh hoạt ở Hà Nội năm nay có lên giá hay không ạ? Và nếu có lên th́ lên nhiều không?

Ông Linh : Giời ôi, cái này th́ là cũng lên đó chị ơi. Nó phải lên đến 10% đấy. Có một tệ nạn này nữa, mua quà Giáng Sinh mà không cẩn thận th́ mua phải quà dỡm ấy. Bên ngoài thấy thế chứ bên trong toàn đồ linh tinh. Nói chung là hang hoá có lên.

Nhă Trân : Trẻ em có được nhà trường hay cơ quan, đoàn thể, tổ chức nào đó phát quà không, thưa ông?

Ông Linh : À, quà Giáng Sinh cho trẻ em th́ là có, chị ạ, tuỳ từng thứ cửa hàng, tuỳ từng doanh nghiệp. Doanh nghiệp người ta làm ăn được th́ người ta có ông già Noel đi tặng quà. Chứ c̣n nhà nước, chính quỳên th́ không tổ chức đâu.

Theo những người được hỏi, dân chúng trong nước năm nay được đón Giáng Sinh khá thoải mái, tuy nhiên, giá cả hàng hoá tăng đă khiến nhiều người không thể vui trọn vẹn trong mùa lễ này.

Chuyện vật giá leo thang không phải mới xảy ra nhân Giáng Sinh năm nay mà thật sự đă bắt đầu từ một vài tháng trước đó. Trong không khí tưng bừng dịp cuối năm 2007 hẳn đang có không ít người phải cố gắng tự chế, bằng ḷng với cách đón mùa Thánh giới hạn, thay v́ được hoàn toàn hưởng trọn niềm vui.


trở về đầu trang

 Lễ Giáng sinh của người Viêt ở Phnom Penh

2006.12.26

Nguyễn B́nh, đặc phái viên đài RFA

Từ một quốc gia phật giáo láng giềng - Vương quốc Campuchia, phóng viên Nguyễn Bình có bài tường trình hoạt động đón Noel của người Việt như sau.

 Nghe bài tường tŕnh này

 

Là một quốc gia phật giáo, lễ Giáng sinh ở thủ đô Phnom Penh không diễn ra tưng bừng như ở Hà Nội và Sài Gòn, chỉ được tổ chức đơn giản trong nhà thờ của những người theo đạo Tin Lành và Công Giáo.

Đối với người Việt tin vào Chúa Jesu ở Phnom Penh, xem đây là dịp để gặp gỡ, giao lưu trong những ngày xa quê hương. Đạo Tin Lành và Công Giáo chưa phát triển mạnh ở Campuchia, nhưng đã trở thành chổ dựa tinh thần của hàng ngàn người Việt đang sinh sống ở đây.

Sinh hoạt đạo của người Việt xa quê hương dường như không chỉ đáp ứng nhu cầu về tâm linh, mà còn mang tính xã hội, giúp cho cộng đồng người Việt gắn kết với người bản xứ như lời tâm sự của ông Huỳnh Văn Thành, người đã theo đạo Tin Lành được 8 năm.

Giáo hội Thánh hữu ngày sau của Chúa Jesu ki-tô, là một trong những giáo hội có đông tín hữu người Việt, khoản 3000 người. Tại thủ đô Phnom Penh, giáo hội này có 3 nhà thờ dành cho người Việt đến sinh hoạt đạo. Được biết, tại Việt Nam, giáo hội này chưa được nhà nước công nhận.

Trong dịp lễ Giáng sinh này, 3 nhà thờ của giáo hội Thánh hữu ngày sau của Chúa Jesu ki-tô làm lễ trong thời điểm khác nhau. Nhà thờ ở quận Daun Penh tổ chức lễ giáng sinh cho người Việt vào lúc 2 giờ chiều, ngày 25 tháng 12. Ước tính có khoảng trên 200 tín hữu người Việt đến tham gia.

Các tín hữu cùng hát thánh ca trong ngày lễ Giáng sinh. PHOTO RFA/Nguyễn B́nh.

Sau khi giới thiệu về ý nghĩa của ngày lễ Giáng sinh, các tín hữu cùng hát thánh ca và cuối cùng là màng biểu diễn văn nghệ, trình bài những ca khúc dân ca Nam bộ.

Nhà thờ ở quận 7 tháng Giêng, tổ chức lễ Giáng sinh vào ngày 26 tháng 12, và nhà thờ ở quận Chamkar Mon tổ chức vào ngày 27 tháng 12.

Ông Trân Minh Huy, quê ở Sài Gòn, là một thành viên của giáo hội Thánh hữu ngày sau của Chúa Jesu ki-tô thuộc quận Chamkar Mon cho biết lễ Giáng sinh, và sinh hoạt tôn giáo sẽ là chỗ dựa tinh thần của người Việt trong lúc xa quê hương.

Đêm Noel náo nhiệt ở Hà Nội, Sài Gòn và các thành phố lớn ở Việt Nam đã qua đi, nhưng lễ Noel dành cho người Việt ở Campuchia vẫn còn tiếp diễn trong vài ngày tới, ở trong một số nhà thờ, và được tổ chức tương đối đơn sơ.


trở về đầu trang

 Giáo dân Việt Nam tại Ba Lan trong mùa Giáng sinh

2007.12.27

Vân Anh, thông tín viên RFA

Cộng đồng công giáo Việt Nam tại Ba Lan bắt đầu h́nh thành từ 10 năm nay, dưới sự nâng đỡ của một vị linh mục người Ba Lan và của một vị linh mục Việt Nam. Mùa giáng sinh của cộng đồng công giáo Việt Nam tại Ba Lan diễn ra thế nào? Từ Ba Lan, Vân Anh gửi về bài tường thuật.

 Nghe bài tường tŕnh này

 

Giáo dân Việt Nam đón Giáng Sinh 2008

tại nhà thờ lịch sử Vị Cứu Thế. Photo Vân Anh/RFA.

Từ hơn mười năm qua, cộng đồng công giáo Việt Nam tại Ba Lan liên tục h́nh thành và phát triển. Bắt đầu từ cuộc gặp mặt t́nh cờ giữa linh mục ḍng truyền giáo Ngôi Lời người Ba Lan, cha Edward Osiecki với một giáo dân Việt Nam cần niềm an ủi tâm linh, sau đó là thánh lễ với 40 người, tổ chức giản đơn tại Nhà Nguyện ḍng Ngôi Lời.

Tới lúc Nhà Nguyện đă trật chỗ, cộng đồng công giáo Việt Nam ở Ba Lan lại được Đức Cha giáo phận quận Praga của thủ đô Warszawa nâng đỡ.

Trong nhiều năm phát triển cộng đồng công giáo Việt Nam tại Ba Lan, cha Edward Osiecki, luôn là người tận tụy, nhiệt thành và không quản ngại nề hà giúp đỡ giáo dân và rất nhiều người Việt Nam khác không kể tôn giáo. Ngài không biết tiếng Việt nhưng đă học đọc tiếng Việt để có thể đọc kinh tiếng mẹ đẻ của các giáo dân do ngài dẫn dắt trong các buổi thánh lễ.

Sau nhiều cố gắng, tới năm 2004, cộng đồng công giáo tại Ba Lan đă có được vị cha người Việt là linh mục Vơ Thành Khánh Joachim từ Việt Nam do Nhà thờ gửi sang Ba Lan phụ tá cho vị cha bản xứ.

Giờ đây, cộng đồng tôn giáo Việt Nam tại Ba Lan quy tụ khoảng 450 giáo dân và ước mơ của họ là có được một thánh đường nhỏ của riêng ḿnh.

Người Việt ở Ba Lan đón Giáng sinh

Giáng sinh trên đất nước công giáo có những niềm vui riêng v́ một số người Việt Nam thấy ḿnh may mắn được sống trên đất nước công giáo, nhưng vẫn c̣n những ưu tư muốn chia sẻ và ai cũng mong tương lai sẽ tốt đẹp hơn.

Chúng tôi có tham dự thánh lễ cho người Việt tại Ba Lan vào ngày 25 tháng 12, được tổ chức đặc biệt tại nhà thờ Vị Cứu Thế tại thủ đô Warszawa. Trên 300 giáo dân đă tề tựu tại đây để cùng làm lễ với sự chủ tŕ của linh mục ḍng Ngôi Lời, Joachim Vơ Thành Khánh và sự hiện diện của cha đỡ đầu cộng đồng công giáo Việt Nam tại Ba Lan, linh mục Edward Osiecki.

Thánh lễ được bắt đầu trong không khí hân hoan, giáo dân Việt Nam tại Ba Lan phần lớn ở đổ tuổi 25 – 40, cũng rất đông các cháu nhỏ đi theo cha mẹ tới thánh đường và gắng ḷng theo dơi những diễn biến trên điện thờ. Có nhiều cháu chưa biết nói nhưng cũng ngâm nga các bài thánh ca.

Linh mục Edward Osiecki SVD là Cha đỡ đầu của cộng đồng công giáo Việt Nam tại Ba Lan,

linh mục Joachim Vơ Thành Khánh được Nhà thờ cử sang Ba Lan phụ tá. Photo Vân Anh/RFA.

Điều gây chú ư là đoàn ca của cộng đồng công giáo Việt Nam tại đây, đă quản công tập rượt, mang tới nhiều bài thánh ca tiếng Việt khiến thánh lễ thêm gần gũi, trang nghiêm.

Cộng đồng công giáo Việt Nam tại Ba Lan c̣n nhận được thư của Chủ tịch hội đồng Giám mục Việt Nam Pero Nguyễn Văn Nhơn nghe ngài chúc Giáng sinh và căn dặn giáo dân thờ phượng Chúa.

Giáng sinh tại Ba Lan có ư nghĩa như thế nào đối với cộng đồng công giáo Việt Nam tại đây? Một trong những giáo dân, người có ḷng phụ giúp hai cha Edward và cha Khánh liên kết cộng đồng công giáo tại Ba Lan là anh Vũ Xuân Khu tâm sự với chúng tôi:

Vũ Xuân Khu: Nói chung người công giáo Việt Nam ở Ba Lan cũng như người công giáo ở Việt Nam đều có cái tâm được đi lễ, đi nhà thờ và tham gia những hoạt động của cộng đồng đề ra. Luật kinh thánh cũng dạy rất rơ. Người Việt tất bật làm kinh tế nhưng vẫn phải tích cực chăm sóc tâm hồn.

Ḿnh được hai Cha và được bà con tín nhiệm th́ nói chung là ḿnh cũng đứng mũi chịu xào làm sao xây dựng cộng đồng công giáo ngày một vững mạnh.

Khó khăn của bà con bên này là chỉ khoảng một phần ba là có giấy tờ (cư trú hợp pháp), c̣n tới hai phần ba là người không có giấy tờ. Cho nên đó là khó khăn nhất của bà con bên này.

Những người không có giấy tờ th́ ước ao làm sao nhà nước Ba Lan tạo điều kiện cho làm giấy tờ. Có rất nhiều người hiện tại đang ở trong tù (v́ không có giấy cư trú hợp pháp), họ ước ao làm sao chóng ra để một phần là ổn định làm ăn kinh tế, thứ hai là chọn vẹn phần đạo nghĩa v́ ở trong trại th́ sự thăm hỏi hay đi lại nằm ngoài khả năng của họ.

Nếu so với công giáo toàn cầu th́ người Ba Lan người ta lấy cái tinh thần công giáo là chính thế nên nhà nước Ba Lan người ta rất ủng hộ tôn giáo vậy nên mọi sinh hoạt của cộng đồng với công giáo đều được đấng bề trên người ta rất tạo điều kiện.

Tṛ chuyện với Linh mục Edward Osiecki

Cha đỡ đầu của cộng đồng công giáo Việt Nam tại Ba Lan, linh mục Edward Osiecki tâm sự với chúng tôi về vai tṛ của cộng đồng công giáo Việt Nam.

Vân Anh: Sự hiện diện của cộng đồng công giáo Việt Nam tại Ba Lan có ư nghĩa như thế nào thưa Cha?

Linh mục Edward Osiecki, SVD: Có ư nghĩa vô cùng to lớn cho cả hai cộng đồng những người công giáo Việt Nam cũng như Ba Lan, cho những người Phật giáo và cả những người không có đức tin. Khi hai bên gặp nhau, người ta gắng t́m được điểm chung để từ đó xây dựng các liên hệ mà chúng ta gọi là t́nh bạn, là ḥa nhập trong hài ḥa.

V́ Ba Lan là đất nước công giáo thế nên riêng sự có mặt của cộng đồng công giáo Việt Nam đă làm cho bước ḥa nhập ban đầu được thực hiện.

Người Ba Lan th́ dễ cảm thông đối với những người Việt tha hương mà nhiều trường hợp bởi những lư do chính trị, kinh tế. Những khó khăn bên ngoài không làm vai tṛ của người công giáo Việt Nam bị mai một. Người công giáo Việt Nam vẫn giữ bản sắc văn hóa và nâng niu các giá trị đạo đức của ḿnh, đó là những bài học quư giá mà người Ba Lan có thể học hỏi.

Tôi không nói là phải đề cao vai tṛ của cộng đồng công giáo hay ưu tiên cộng đồng này hơn cộng đồng khác nhưng cộng đồng công giáo mở đường cho các thành phần xă hội khác có cơ hội tốt hơn trong việc hội nhập

Vân Anh: Cộng đồng công giáo Việt Nam tại Ba Lan đă tồn tại hơn 10 năm qua. Những thử thách ǵ đang đứng trước cộng đồng này, thưa cha?

Lm. Edward Osiecki, SVD: Trong lúc này người Việt đang trong giai đọan tiếp nhận làn sóng di cư từ Việt Nam trong hoàn cảnh công việc kiếm sống choán nhiều tâm sức. Người Việt làm việc chăm chỉ, tất bật, và rất tiếc là tôi nhận thấy sự chăm chỉ của họ nhiều khi phải trả giá bằng sức khỏe.

Thử thách lớn nhất là làm sao mở ra cho họ điều kiện sinh sống cơ bản. Điều này đúng hơn là thử thách đối với Ba Lan chứ không phải Việt Nam, mở cơ hội hợp pháp hóa cư trú cho người Việt để những người này dành được khả năng họat động, sinh sống một cách không gượng ép.

Nhiệm vụ lớn nhất của người Việt Nam là làm sao t́m lại vai tṛ của ḿnh trong cộng đồng người Ba Lan, nơi người Việt Nam có thể yên tâm sinh sống, hoạt động, đầu tư cho tương lai.

Vậy xin coi đó là lờ chúc Giáng sinh cho cộng đồng người Việt tại Ba Lan và cho cả cộng đồng công giáo Việt Nam tại đây. Mong sao Giáng sinh sẽ đem lại hạnh phúc cho tất cả mọi người và cho những ai đang vất vả mưu sinh.

Vân Anh, thông tín viên RFA tại Ba Lan


trở về đầu trang

 Quà Giáng Sinh

Trangha's Blog

Trước đây tôi là một người cộng-sản-ngoài-đảng, hoàn toàn vô thần, tích cực. Giờ có lẽ tôi sẽ ngược lại, biết đâu. Và biết đâu tôi sẽ tin vào Chúa. Bởi tôi không c̣n tin vào người sống.

Sau khi mười mấy cảnh sát thường phục áp giải tôi về trụ sở công an quận Hoàn Kiếm vào hồi 10h5' sáng qua, tôi bị buộc phải cầm mọi thứ trong túi xách bầy lên bàn. Cả gói băng vệ sinh phụ nữ.

Một cảnh sát được cử giữ riêng điện thoại để tránh trường hợp tôi xoá mọi dấu tích các cuộc gọi quan trọng. Cuộc đấu tranh giữa cảnh sát và người bị bắt được nửa tiếng th́ tôi đề nghị:

- Con tôi tan học lúc 11h trưa, tôi muốn về đón con!

Lúc 11h kém 10 tôi quá bức xúc nên yêu cầu được cho gọi điện cho người nhà, để đón con tôi về.

Họ đồng ư cho gọi điện về nhà. Bố cháu giúp tôi đón cháu, chở con về nhà, cho con vào nhà, khoá cửa đi. Con gái tôi gọi điện nói, mẹ ơi, con vào trong nhà rồi nhưng con không có ch́a khoá vào pḥng đâu mẹ ạ.

Nhà tôi là một công tŕnh đang xây dở 4 tầng, chỉ có 1 pḥng duy nhất có thể để đồ đạc và ngủ, c̣n lại toàn sửa dở, trống trải bẩn thỉu. Làm sao lại để cho một đứa trẻ lớp 2 ngủ giữa công tŕnh xây dựng vắng vẻ được? Tôi an ủi con và nói, con kiếm một góc giường chiếu nào ngủ đi. Ngủ dậy mẹ sẽ hôn để đánh thức con nhé. Nghe tiếng con gái là lúc đầu tiên tôi chảy nước mắt tại công an Hoàn Kiếm. Họ doạ, nạt, vặc, mắng, nghiến răng, lườm, trợn, cḥng chọc, cau, tôi không thấy đáng sợ bằng cảm giác êm ái khi nghĩ đến con và giấc ngủ trên nền chiếu cứng trưa nay của con. V́ tôi là một người mẹ.

Họ lần lượt đi ăn, chia ca đi ăn c̣n lại ngồi thẩm vấn tôi liên tục. Tôi đói lắm. Nhưng cho đến sau 2 tiếng mọi người ăn nghỉ xong mới phát hiện tôi vẫn bị bỏ đói (và khát chỉ ḿnh tôi biết), họ vội vă đi mua 1 cái bánh ḿ nguội. Tôi rất tự ái và cũng nói thật với họ là tôi không tài nào nuốt nổi. Tôi chỉ nghĩ con tôi thế trưa nay ăn ǵ? Gia đ́nh tôi hơi khác các gia đ́nh khác nên tôi cố gắng để con tôi được nhiều chăm sóc hơn.

Họ ăn xong bữa trưa rồi ăn đến bánh kẹo bữa lỡ, vỏ bánh kẹo khỏi tay là vứt bừa xuống gậm bàn. Tôi đói lắm.

Tôi nghĩ nếu không được về với con tôi sẽ tuyệt thực và cũng không uống nước để phản đối. Lúc đó các anh phóng viên trong Sài G̣n cũng như phóng viên báo Tuổi Trẻ ở Hà Nội đều gọi điện động viên tôi, nói, tại sao em không phản ứng dữ lên, nói t́nh cảnh gia đ́nh của em ra, yêu cầu họ phải cho em về, thích làm việc th́ đúng giờ hành chính tôi sẽ lên làm việc với anh, c̣n tôi phải về với con tôi. Tôi nói, em đă nói hàng chục lần từ mấy tiếng đồng hồ nay, nói với tất cả mọi người. Họ vô cảm trơ trơ như đá. Những cú điện thoại lúc ấy là những động viên vô giá với tôi. Khi phát hiện ra, công an tước luôn máy và không cho nghe mọi cuộc gọi, họ tự mở đọc mọi tin nhắn lúc đó, tự gọi lại, thậm chí hôm nay 1 người bạn tôi nói, thật may, họ gọi cho anh nói, anh ơi hăy đến đây giúp đỡ Trang Hạ. Anh ấy hỏi đây là đâu th́ họ không nói rành mạch, anh không đi v́ anh ấy biết là tôi không bao giờ cầu cứu ai kiểu đó.

Bắt đầu từ 2h chiều, tôi bắt đầu nổi nóng.

Tôi nhớ khi miêu tả tâm lư những người đi tù lâu, nhà văn thường kể giai đoạn đầu mới vào tù sẽ gào thét đập phá, rồi sẽ khóc lóc nức nở. Giai đoạn sau năn nỉ, hiền lành, lư lẽ mềm dẻo cam chịu, hy vọng tranh thủ được tí cơ hội nào. C̣n giai đoạn tù lâu năm, người tù sẽ buông xuôi đờ đẫn, ngày tự do mở cửa, có người tù c̣n chả buồn bước ra.

Tôi thấy tôi vừa vào công an quận Hoàn Kiếm mấy tiếng, tôi đă có triệu chứng đờ đẫn của một người đă bị tù hăm lâu. Tôi sợ quá. Tôi muốn phá tan sự bất b́nh thường đó, nên bắt đầu gào. Tôi nhớ là tôi hét hai lần với một con trinh sát nghe trộm điện thoại của tôi: TỔ SƯ CON MẶT LỒN NGHE TRỘM ĐIỆN THOẠI TAO!

Họ bèn lôi tôi sang pḥng khác.

Lúc đó là khoảng 3h chiều. Tôi nói trong nước mắt, các anh chị cũng là bố mẹ, các anh chị cũng phải nuôi dạy con cái, đẻ con ra ai cũng phải có trách nhiệm với nó, cho nó ăn nó ngủ, cho nó học hành. Chẳng lẽ chỉ có các anh chị có con thôi c̣n người khác th́ không hay sao? Họ bảo, chị chưa xong, chị cứ ngồi đây. Lúc đó có một bản lời khai mới của người mới bị bắt, họ mang sang và thẩm vấn lại tôi, v́ sao tôi giấu không nhắc tới một người tên là X., v́ sao tôi quen anh ta, tại sao người kia nói quen tôi ở A mà tôi lại nói mới gặp hôm đi biểu t́nh ở B? Vậy lần đầu tiên gặp X tôi đă uống một chén trà hay một chén cà phê?

Tôi khai xong một bản bổ sung, và đề nghị, bây giờ đă gần 5h, hăy để tôi về.

Tôi muốn về v́ bây giờ là 5 giờ. (Không ai hỉểu 5h chiều ngày thứ Bảy này quan trọng với tôi hơn bất cứ lúc nào. V́ tôi là một người mẹ.)

Họ bắt đầu ăn tối.

Tôi đói lắm. Tôi không uống nước nên tôi cũng không đi tiểu được.

Họ ăn ḿ tôm, họ ăn bánh ḿ, họ ăn sắn luộc, họ ăn ngô luộc, họ hỏi tôi có ăn bánh ḿ không? Tôi lắc đầu. Tôi đói thứ khác, như thể đói t́nh người. Chắc ǵ giờ này con tôi có ǵ vào bụng chưa? Có người mẹ nào nuốt nổi không?

Một anh công an ân cần giới thiệu cho tôi cái bánh ḿ suất trưa của tôi vẫn trước mặt, tôi buồn bă mách cho anh biết: Nó thiu rồi anh ạ.

Họ ăn xong họ uống. Họ hỏi tôi có uống sữa không. Tôi nức nở nói:

- Tôi không cần uống sữa đâu, nhưng con tôi đang cần uống sữa!

Họ im lặng. V́ có thể các công an viên cũng không có quyền quyết định thả tôi.

Họ kéo tôi sang pḥng khác. Cứ mỗi lần tôi khóc họ lại kéo tôi sang pḥng khác. Ở đây tôi gặp một bạn blogger vô t́nh bị giữ cùng, dù bạn chưa bao giờ biểu t́nh, blog không một chữ HS-TS. Bạn cũng không xin chữ kư của tôi, không mua sách của tôi. Nhưng số máy của bạn nằm trong số những cuộc gọi gần đây của tôi. Bạn bị giữ từ khoảng gần 11h đến giờ chưa ra.

Tôi phát hiện ra, Trường Sa Hoàng Sa là đau đớn nóng hổi tràn ngập đầu óc trí thức và thanh niên th́ ở quanh tôi lúc này, chữ Hoàng Sa Trường Sa nó chỉ xuất hiện trong tang vật bị niêm phong, trong biên bản, trong những thứ thuộc về đối tượng bị giữ, biểu tượng cho những ǵ họ cần ngăn chặn. Nó cũng xuất hiện trên cái mũ bảo hiểm duy nhất tôi dán để ở góc bàn, tượng trưng cho sự lật mặt, phản trắc. Mọi sinh viên chỉ đề nghị tôi cho đề-can và mang về. Riêng một anh cứ nằng nặc đ̣i tôi phải tự tay dán đề-can lên mũ cho anh, tôi đành chiều ư anh, và anh bắt tôi ngay.

Tôi sang pḥng mới và một anh mới giữ tôi. Tôi đă dặn ḿnh không được nghĩ đến con nữa v́ nó làm tôi mềm ḷng. Nhưng sự tức giận bùng nổ từ tận đáy ḷng th́ không làm sao kiềm chế được. Tôi sừng sộ nói tôi cần về, con tôi đang cần tôi.

Anh cảnh sát mới mỉa mai:

- Tôi cũng có gia đ́nh đây này. Nhưng giờ này tôi cũng phải đi làm v́ các chị.

- Nhưng các anh được trả lương cho ngày hôm nay, đây cũng là công việc, sự nghiệp của anh.

- Tức là chị muốn được trả tiền chứ ǵ, hờ hờ

- Tôi nói cho anh biết, không có tiền bạc nào mua được những thời gian tôi chăm sóc con tôi. Anh không hiểu sao?

Chuông reo. Anh rút máy di động trong túi ra, nói với đầu kia dịu dàng: Mẹ, mẹ cứ ăn cơm đi nhé, mẹ ơi mẹ, vâng mẹ ạ.

Mẹ công an mới cần t́nh người. Mẹ của con tôi th́ không cần.

Tôi chỉ muốn nói tới tất cả những người nào c̣n nghe được giọng nói bé nhỏ của tôi lúc đó, hăy trả mẹ cho con gái tôi! Làm ơn đấy, hăy trả mẹ cho con tôi!

Cho dù thời điểm 5h chiều nay đă qua rồi!

Trận bóng đá trên tivi buổi tối qua hết từng hiệp một, tôi vẫn phải trả lời một số vấn đề. Viết cam kết.

Bây giờ tôi có triệu chứng của người đă ở tù giai đoạn hai. Tôi chỉ muốn về, rồi muốn ra sao th́ ra.

Hết trận cầu, họ kéo tôi quay lại pḥng trực ban. Tôi nói với ông C. trực lănh đạo công an quận:

- Bây giờ là 10h kém 15, tôi muốn gọi điện về nhà, bây giờ là giờ ngủ của con tôi, tôi muốn biết có ai đang ở nhà không, tôi phải giải thích với nó.

- Không, không gọi đi đâu hết.

- Tôi gọi bằng máy cơ quan anh, số nhà tôi các anh thẩm vấn có hết rồi.

- Không.

Tôi lại trào nước mắt:

- Xin lỗi anh, tôi chưa bao giờ van vỉ ai cái ǵ. Chẳng qua v́ bây giờ là lúc tôi cần gọi điện thoại về cho con tôi, tôi mới yêu cầu. Ai cũng làm cha làm mẹ, nghề ǵ cũng chỉ là để kiếm sống nuôi gia đ́nh, đâu phải đi làm là để vô cảm đánh mất tính người?

Ông C. dán mắt vào ti vi.

Lúc đó th́ tôi sụp đổ.

V́ tôi là một người mẹ.

Tôi đă hứa đón cháu đi học về. Tôi đă hứa chiều nay có một bữa ăn nhỏ chiều thứ Bảy dành cho hai mẹ con ở riêng quán cá Thùy Linh gần nhà nhân dịp Noel. Ngày nào cháu cũng đi học qua đó mà chưa một lần nào cháu được bước vào. Tôi đă hẹn ông già Noel mang quà đến nhà hàng lúc 5h để cháu được bất ngờ. Tôi đă mua một món quà nhỏ nhoi chỉ có giá khiêm tốn 50.000 đồng để ông già Noel đúng giờ mang đến. Con tôi là một đứa trẻ thiệt tḥi (thiếu thốn những thứ vô h́nh) rất nhiều so với những đứa trẻ khác nên tôi chỉ cố gắng để cháu không phát hiện ra điều đó. Giờ đó đă qua, chắc ông già Noel đến nơi đă không t́m thấy chúng tôi, chắc ông đi về. Món quà giá trị quá nhỏ, thật sự là quá nhỏ không đủ lợi nhuận để ông đi đưa quà hai lần.

Khi ra khỏi đồn công an, tôi đi bộ dọc vỉa hè và đến giữa Nhà Thờ Lớn, đôi mắt tôi đẫm nước mắt nh́n ra thế giới. Không phải sự tàn ác lạnh lùng mất nhân tính của thế giới này có thể làm tôi rơi nước mắt, mà là những t́nh cảm con người vẫn c̣n trong tôi đang giày ṿ tôi.

Trước đây tôi là một người cộng-sản-ngoài-đảng, hoàn toàn vô thần, tích cực. Giờ có lẽ tôi sẽ ngược lại, biết đâu. Và biết đâu tôi sẽ tin vào Chúa. Bởi tôi không c̣n tin vào người sống.

Tôi đi bộ tiếp về phố Hàng Bông. Mưa bắt đầu đổ xuống gió rét.

Khi về đến nhà mới biết, chồng tôi chở con gái ra đứng ở cổng công an quận từ chiều đến gần 10h đêm nhưng họ không cho vào cũng không cho tin tức. Rất bất ngờ là cả nhà chồng tôi đă đứng chờ cho đến tối khuya ở công an quận. Tôi hỏi, mẹ bị bắt con có sợ không con? Con không sợ đâu, con chỉ lo cho mẹ. Ừ mẹ cũng thế, mẹ chẳng sợ, mẹ chỉ lo cho con. Ơ mẹ ơi, hai mẹ con ḿnh giống nhau nhỉ!

Con gái ơi, con ngoan lắm, ông già Noel năm nay chả có quà cho con đâu con ạ. Mà ông già Noel cũng không có thật đâu con ạ. Đối với mẹ th́ Chúa đă chết trong trụ sở công an quận Hoàn Kiếm rồi. Nữa là quà Giáng sinh, cho con.

www.tvvn.org


trở về đầu trang

THỦ TƯỚNG NGUYỄN TẤN DŨNG

THĂM T̉A GIÁM MỤC VÀ ĐẾN T̉A KHÂM SỨ

Sáng nay 30.12. ông Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng Việt Nam, đă đến thăm Toà Tổng Giám Mục Hà Nội khoảng 9 h 45 đến 10 h 25, gặp Đức Tổng Giám Mục Hà Nội và chứng kiến cảnh giáo dân cầu nguyện.

Thủ Tướng và đức TGM đi sang ṭa Khâm Sứ

Lúc khoảng 9 h 45’ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đến Toà Giám Mục Hà Nội. Trong khi các cận vệ đứng ở Toà Giám Mục phía phố Nhà Chung th́ ḿnh ông đi từ lối giữ xe bên hông Nhà Thờ Lớn. Ông ṿng qua Trung tâm Mục vụ và Chủng viện và đến pḥng khách Toà Tổng Giám Mục. Tại đây ông gặp Đức Tổng Giám Mục khoảng 15 phút trong pḥng khách. Hai bên trao đổi với nhau thế nào chúng tôi chưa biết.

Khi Thủ tướng đi ra khỏi pḥng khách th́ cũng là lúc cùng đoàn giáo dân đang rước từ Nhà thờ Lớn sang khu đất Toà Khâm Sư đi đến nơi. Ông tươi cười với mọi người nụ cười quen thuộc. Rồi khi mọi người cảm thấy phấn khởi, v́ cuộc cầu nguyện của ḿnh đă được ông biết tới và hôm nay ông đến đây chứng kiến và gặp gỡ Đức TGM. Trong khi ông và Đức Tổng Giám Mục và đoàn tuỳ tùng đi từ sân Toà Giám Mục sang Toà Khâm Sứ theo cửa Toà Giám Mục th́ cộng đoàn theo sau, vỗ tay, tiến bước.

 

Thủ tướng đứng ở cổng Toà Khâm Sứ, nơi giáp Toà Giám Mục. Thủ tướng sờ tay vào hàng rào sắt. Nh́n ngắm và lắng nghe một lúc rồi mới đi.

Thủ Tướng gặp giáo dân

Các nhân viên an ninh hay đứng ở hè phố Nhà Chung chỉ có vài gương mặt quen thuộc. Các cảnh sát không có. Cuộc viếng thăm của ông không ồn ào. V́ ông không báo trước cho địa phương. Điều này cũng khiến các cán bộ quận Hoà Kiếm và TP Hà Nội, nhất là các nhân viên an ninh đau đầu.

Theo ư kiến b́nh luận của nhiều người, chuyến viếng thăm của Thủ tướng đáng để cho chính quyền thành phố Hà Nội, nhất là chính quyền quận Hoà Kiếm, suy nghĩ, học tập và xem xét lại thái độ ứng xử của ḿnh.

Xin nói thêm, sau thánh lễ sáng nay, Nhà Thờ Lớn có kê bàn cho giáo dân kư tên vào đơn kiến nghị đ̣i nhà đất Toà Khâm Sứ. Đông vui hơn bầu cử. Bà con giáo dân rất phấn khởi. Các giáo xứ trong thành phố và toàn giáo phận cũng làm như vậy
.  

Phóng viên VietCatholic

 www.vietcatholic.net