|
|
Lịch sử tranh chấpchủ quyền giữa Việt Nam và Trung Quốc2007.12.21Nguyễn An, phóng viên đài RFA Vấn đề chủ quyền trên các đảo Hoàng Sa và Trường Sa hiện đang gây sôi nổi đối với người Việt trong cũng như ngoài nước. Trong khi Việt Nam đă xác lập chủ quyền trên các quần đảo này từ lâu đời th́ nhiều quốc gia khác cũng tuyên bố chủ quyền. Riêng Trung Quốc chẳng những dùng vơ lực chiếm cứ dần một số đảo mà mới đây c̣n thành lập một đơn vị hành chính để quản lư các đảo ấy.
Nhà nghiên cứu Trương Nhân Tuấn. file photo. Nhằm góp phần t́m hiểu nguyên nhân đưa đến t́nh h́nh hiện nay, biên tập viên Nguyễn An của Ban Việt Ngữ có cuộc trao đổi ngắn với nhà nghiên cứu Trương Nhân Tuấn. Ông Trương Nhân Tuấn, hiện đang sinh sống tại Pháp, là tác giả cuốn sách "Biên giới Việt - Trung, 1885-2000, lịch sử thành h́nh và những tranh chấp" do NXB Diễm Châu ấn hành năm 2005. Cuốn sách dày gần 860 trang đă được đánh giá là một công tŕnh khảo cứu giá trị. Vị trí địa dư và chủ quyềnNguyễn An: Kính chào nhà nghiên cứu Trương Nhân Tuấn. Thưa ông, có lẽ câu hỏi đầu tiên xin được đặt ra với ông là vị trí địa dư của Hoàng Sa và Tây Sa. Ở Biển Đông nhưng mà nó nằm ở khoảng nào so với Việt Nam, so với Trung Quốc và các nước đang tranh chấp chủ quyền? Trương Nhân Tuấn: Trước hết tôi xin kính chào quư thính giả của đài phát thanh RFA. Khoảng cách từ trung tâm Hoàng Sa đến Hải Nam (Trung Quốc) và trung tâm Hoàng Sa đến Đà Nẵng (Việt Nam) cũng khoảng tương đương với nhau. C̣n về Trường Sa th́ tranh chấp với nhiều nước. Trường Sa ở phía Nam của Hoàng Sa và là những đảo rất nhỏ nằm rải rác trên biển trên 500 cây số chiều rộng, và chiều Đông-Tây (chiều dài) hơn 1.000 cây số. Tức là chúng ta khó nói khoảng cách của quần đảo này với các nước, nước nào gần nước nào xa. Nguyễn An: Vâng. Nó trải dài quá nhiều. Dẫu sao chăng nữa th́ thưa anh, tức là khác với điều mà mọi người thường nghĩ, tức là không có vấn đề đảo nào gần nước nào th́ thuộc về nước đó, phải không? Trương Nhân Tuấn: Dạ thưa, điều đó ḿnh cần phải khẳng định. Nguyễn An: Dạ vâng. Thưa anh, bây giờ quay trở lại vấn đề chính bàn đến hôm nay, tức là vấn đề chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa. Hồi trước năm 1975 th́ Việt Nam bị chia đôi tại vĩ tuyến 17. Phía Nam là Việt Nam Cộng Hoà và phía Bắc là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà. Thưa, vào cái thời trước năm 1975 th́ chủ trương của hai phía Việt Nam khác nhau như thế nào đối với chuyện Trung Quốc tuyên bố chủ quyền cả Hoàng Sa lẫn Trường Sa? Trương Nhân Tuấn: Vấn đề này có những điểm rất là mâu thuẫn mà sự mâu thuẫn đó nó tác hại đến Việt Nam ngày hôm nay. Có một lư thuyết là sự liên tục của quốc gia th́ quốc gia Việt Nam ḿnh đă khám phá, chiếm hữu và hành sử chủ quyền ở Hoàng Sa và Trường Sa từ rất là lâu.
b́a cuốn "Biên giới Việt - Trung, 1885-2000, lịch sử thành h́nh và những tranh chấp", do NXB Diễm Châu ấn hành. Những bộ sử cũng như nhiều bản đồ xưa của Việt Nam đă ghi nhận một cách rơ rệt là ngày xưa người ta gọi đó là "Băi Cát Vàng" tức là Hoàng Sa, Vạn Lư Hoàng Sa hay là Đại Trường Sa hay là Vạn Lư Trường Sa tức là những tiếng này, những tên này là của Việt Nam. Và những địa phương, những đảo đó đă từ lâu là lănh thổ của Việt Nam rồi. Nếu ḿnh nói về chủ quyền th́ phải có những bằng chứng lịch sử để ḿnh chứng minh, th́ về lịch sử phải nói là Việt Nam ḿnh có rất nhiều bằng chứng lịch sử. Nói ra đây sợ ḿnh không có th́ giờ để nói hết. Ví dụ những bộ sử từ thế kỷ 17 th́ chúng ta đă bắt đầu có rồi, có những bộ sử nói về chủ quyền của Việt Nam ở tại Hoàng Sa. Nguyễn An: Qua những bằng cớ lịch sử cho thấy là Việt Nam đă chiếm giữ, đă quản trị đảo này từ lâu đời? Trương Nhân Tuấn: Dạ. Quản trị và khai thác từ lâu đời. Tranh chấp giữa Việt Nam và Trung QuốcNguyễn An: Thế c̣n bên Trung Quốc cũng nói rằng họ có chủ quyền ở đó, nhưng mà họ có đưa ra được những bằng cớ giống như Việt Nam Cộng Hoà hay không? Trương Nhân Tuấn: Vấn đề này có một điều hơi phức tạp một chút. Những bằng chứng của Trung Quốc đưa ra th́ trước hết những bằng chứng đó do các viên chức dưới thời Hồ Chí Minh cung cấp, giả thử như những lời tuyên bố vô trách nhiệm mà... Nguyễn An: Tức là quan niệm của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà hồi đó? Trương Nhân Tuấn: Dạ. Ngoài cái đó là một bằng chứng nặng kư nhứt mà phía Trung Quốc dựa vào. Nguyễn An: Ông có thể nói rơ hơn về mấy bằng chứng mà Trung Quốc lại được Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà cung cấp không? Trương Nhân Tuấn: Dựa trên một số tài liệu của Bắc Kinh công bố th́ có những dữ kiện như thế naỳ. Ngày 15-6-1956 ông Thư Trưởng Bộ Ngoại Giao VNDCCH tức là ông Ung Văn Khiêm khi tiếp đón Dại Sư Lâm Thời TQ tại Việt Nam th́ ông Khiêm có tuyên bố rằng "Theo những tài liệu Việt Nam hiện có th́ những đảo Tây Sa và Nam Sa, trên quan điểm sử học, th́ thuộc về Trung Hoa". Nguyễn An: Tây Sa và Nam Sa tức là Hoàng Sa và Trường Sa? Trương Nhân Tuấn: Tức là Hoàng Sa và Trường Sa. Nhưng ḿnh mở dấu ngoặc ở đây là ḿnh không biết ông Ung Văn Khiêm đó đọc lịch sử nào, tại v́ tất cả các bộ sử trước đó đều không có tên Xi Sa (Tây Sa) và Nan Sa (Nam Sa). Trung Quốc cũng đưa ra những bằng chứng khác như vụ ông Lê Lộc (Chủ Tịch Lâm Thời Châu Á Sự Vụ) cũng có mặt lúc đó th́ đă chêm thêm rằng "Trên quan điểm lịch sử, các quần đảo Xi Sa và Nan Sa (Tây Sa và Nam Sa) đă thuộc về Trung Hoa từ thời nhà Tống. Nguyễn An: Thưa ông, ông Lê Lộc đó là người của Trung Quốc hay của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà? Trương Nhân Tuấn: Là người của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà. Thành thử vấn đề mới là nặng, mới là rắc rối. Nhưng mà sau này các học giả Việt Nam mới nghiên cứu lại, t́m hiểu lại là sách nào của thời nhà Tống đă nói về chuyện đó, th́ có cả một tập tài liệu được công bố và tập tài liệu đó th́ sau này ḿnh thấy là hoàn toàn không đúng sự thật, họ chỉ ghép, cắt đầu này dán vào đầu kia, hay là họ thay đổi nội dung của những tài liệu đó. Công hàm của ông Phạm Văn ĐồngNguyễn An: Rồi sau đó th́ có thêm bằng cớ nào của phía Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà cung cấp thêm cho Trung Quốc về chủ quyền của họ không? Trương Nhân Tuấn: Dạ thưa có. Cái đó là bằng chứng nổi tiếng, đó là công hàm của ông Phạm Văn Đồng ngày 14-9-1958 thừa lệnh của Chủ Tịch Hồ Chí Minh. Công hàm đó công nhận quyền lănh hải của Băc Kinh vừa mới công bố mười ngày trước đó. Lời công bố đó là những đảo như Bành Hồ, Đông Sa, Tây Sa, Nam Sa (Tây Sa tức Hoàng Sa, Nam Sa tức Trường Sa) là thuộc về Trung Hoa. Và họ tuyên bố lănh hải của họ đó… Nguyễn An: Tức là công nhận chủ quyền của Trung Quốc trên những quần đảo đó? Trương Nhân Tuấn: Thực sự nội dung của công hàm này không có cái ǵ rơ ràng mà nói là công nhận chủ quyền của Trung Quốc tại Hoàng Sa và Trường Sa, tại v́ nội dung của nó chỉ nói là "ghi nhận và công nhận tuyên bố về lănh hải của Trung Hoa" chứ không nói về chủ quyền của Hoàng Sa và Trường Sa. Nhưng mà tôi nghĩ cái sự phản biện đó rất là yếu ớt, tại v́ trong thời chiến tranh, trong thời tháng 1-1974 khi mà Trung Quốc đem hải quân đến chiếm Hoàng Sa th́ ở ngoài Bắc không có một lời lên tiếng nào hết. Và sự im lặng của họ lúc đó cũng là một bằng chứng, một bằng chứng rất là nặng để cho Trung Quốc tuyên bố là (VNDCCH) đă công nhận chủ quyền của họ ở Hoàng Sa và Trựng Sa rồi. Nguyễn An: Điều mà ông vừa mới tŕnh bày là nguyên nhân khiến cho ông Tần Cương (phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Trung Quốc) nói rằng chủ trương của Việt Nam về vấn đề chủ quyền trên Hoàng Sa và Trường Sa thay đổi theo thời gian, có phải đó là nguyên nhân không? Trương Nhân Tuấn: Dạ thưa, điều này là đúng. Nhưng mà ư nghĩa pháp lư của nó sẽ không đơn giản. Những lời tuyên bố của những viên chức của cộng sản Việt Nam ngày xưa có thể có và phía Bắc Kinh họ đưa ra mà phía Hà Nội không có phản biện lại, không có đính chánh lại, th́ tôi nghĩ là đúng. Nhưng mà những điều đúng đó chưa chắc là đă chứng minh được chủ quyền của Trung Quốc tại Hoàng Sa và Trường Sa. Vấn đề như thế này. Trong học thuyết về liên tục quốc gia, tức là vấn đề kế thừa th́ ḿnh cũng phải biết là sự kế thừa của Nam Cộng Hoà tức là Chính Phủ Lâm Thời Cộng Hoà Miền Nam Việt Nam chứ không phải là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà. Tức là vào ngaỳ 5 và 6-4-1975 Chính Phủ Lâm Thời Cộng Hoà Miền Nam Việt Nam công bố giải phóng Trường Sa. Tới tháng 9-1975, Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Cộng Hoà Miền Nam Việt Nam tại hội nghị về các trạm thời tiết tại Colombo th́ cũng có tuyên bố rằng Hoàng Sa thuộc về Việt Nam và yêu cầu tổ chức này tiếp tục ghi nhận trạm thời tiết của Việt Nam tại Hoàng Sa. Thành thử chính bởi những điểm này, đứng trên quan điểm kế thừa, đứng trên quan diểm liên tục quốc gia th́ người thừa kế Việt Nam Cộng Hoà chưa bao giờ tuyên bố Hoàng Sa và Trựng Sa thuộc về Tàu. Trong khi đó những lời tuyên bố của các viên chức kia (VNDCCH) th́ theo tôi nghĩ là khi họ không có thẩm quyền về vấn đề đó th́ ḿnh nói đó chỉ là ư kiến cá nhân của họ thôi chứ ḿnh đâu có nói đó là một cái quan điểm của quốc gia Việt Nam được. Địch thủ hiện nay rất là mạnh là Trung Quốc th́ họ cứ dựa vào đó, họ cho đó là một bằng chứng. Mà khổ nỗi là chính quyền cộng sản Việt Nam hiện nay không làm cách nào để mà phản biện được. Theo tôi nghĩ th́ cũng rất là khó nói, tức là họ đưa cấp lănh đạo Việt Nam hiện nay vào t́nh trạng rất là khó xử, nhưng mà được hay không cũng c̣n tuỳ. Nguyễn An: Xin cám ơn nhà nghiên cứu Trương Nhân Tuấn. (Ư kiến của tác giả Trương Nhân Tuấn không nhất thiết phản ánh quan điểm của Đài Á Châu Tự Do.) Tuổi trẻ Việt Nam học lịch sử để làm lịch sử2007.12.21Lê Dân, phóng viên đài RFA Trong thời gian gần đây, có nhiều bài viết giá trị được đăng tải trên các mạng tin học toàn cầu liên quan đến vấn đề Ḥang Sa và Trường Sa. Một trong những bài gây khá nhiều chú ư là bài "Tuổi trẻ Việt Nam, học lịch sử để làm lịch sử" của nhà văn Trần Trung Đạo trên trang talawas.org do nhà văn Phạm thị Hoài chủ trương. Để t́m hiểu thêm về bài viết này, Lê Dân trao đổi cùng nhà văn Trần Trung Đạo.
Nhà văn Trần Trung Đạo trong buổi ra mắt sách "Giấc Mơ Việt Nam" ở Sacramento, California. Photo courtesy of trantrungdao.com Hoàng Sa là của Việt NamLê Dân: Thưa ông, đoạn được xem như lời mở đầu, ông viết "Mỗi người Việt Nam ghi khắc trong tim ḿnh: Hoàng Sa là đảo Việt Nam, là biển Việt Nam, là đất Việt Nam. Đất nước Việt Nam có khi thịnh, khi suy, lịch sử Việt Nam có khi hưng khi phế, thế hệ hôm nay không giữ được Hoàng Sa nhưng không phải v́ thế mà Hoàng Sa trở thành đất của Trung Cộng bá quyền hay của bất cứ quốc gia nào khác". Ông nghĩ ǵ khi nhận định như vậy? Nhà văn Trần Trung Đạo: Tôi viết câu như vậy cũng cách đây rất là lâu, sau khi Hoàng Sa bị mất vào tay Trung Quốc năm 1974 mà trong hoàn cảnh tương đối thất vọng nhưng c̣n nghĩ đến tương lai. Khi hiện tại chúng ta không làm được ǵ th́ chúng ta hy vọng rằng các thế hệ tương lai sẽ làm được. Điều mà tôi nói nó có vẻ giống một lời trối dành cho các thế hệ mai sau bởi v́ Hoàng Sa mặc dù không c̣n là của Việt Nam nữa nhưng mỗi người Việt Nam thế hệ hôm nay cũng như những thế hệ tương lai phải ghi khắc vào trong ḷng ḿnh, trong tim ḿnh rằng Hoàng Sa là một phần đất của Việt Nam. Và trong những điều kiện mà tương lai có thể cho phép, tôi muốn nhấn mạnh điều kiện kinh tế, chính trị và quân sự, th́ chức năng đầu tiên và công việc đầu tiên, trách nhiệm đầu tiên của thế hệ tương lai là phải lấy lại Hoàng Sa. Đó là cái tâm nguyện và tôi nghĩ rằng không phải chỉ có tôi mà tất cả những người Việt nam nào c̣n nghĩ đến tưong lai của đất nước. Lê Dân: Về bức công hàm do nguyên Thủ Tướng Phạm Văn Đồng kư gởi Tổng Lư Trung Quốc Chu Ân Lai mà nhiều người, kể cả sinh viên, thanh niên trong nước chưa bao giờ nghe nói tới, ông nhận xét thế nào? Nhà văn Trần Trung Đạo: Bây giờ th́ tôi nghĩ rằng trong nước cũng như ngoài nước đều biết cái công hàm đó là thật. Ngay khi tôi đọc công hàm đó cách đây khá nhiều năm, khi đọc lần đầu tiên chính tôi cũng ngạc nhiên nữa, bởi v́ tôi không tin đó là sự thật. Tôi không bao giờ nghĩ rằng ở cương vị một ông thủ tướng mà lại phải cầm bút kư một văn bản đến mức độ như vậy để chấp nhận chủ quyền của một nước khác trên quần đảo của ḿnh, thậm chí không qua một buổi họp nào, cũng không biểu quyết trước quốc hội, cũng không cần có buổi thảo luận, không có hội nghị nào cả để tiến hành giữa hai quốc gia trước khi kư một văn bản như vậy. Nhưng sau này và bây giờ th́ mọi người đều biết đó là sự thật. Và rất là đau ḷng cho đất nước khi mà có một văn bản như vậy, bởi v́ Trung Quốc không cần phải chứng minh hết sức ḷng ṿng mà họ chỉ cần rút trong túi ra một cái thư và nói "Đây là thư của một ông thủ tướng một nước kư cho tôi. Như vậy ngày tháng rất là rơ ràng. Mà không phải chỉ chúng tôi nói và ngay cả Việt Nam cũng vậy. Thậm chí cái văn bản này được công bố luôn trên báo Nhân Dân vài ngày sau khi văn bản đó được kư". Vậy là không có ǵ chối căi cả. Thậm chí bây giờ nhà cầm quyền Việt Nam, giới lănh đạo đảng cộng sản Việt Nam cũng không từ chối văn bản đó. Vai tṛ của trí thức, văn nghệ sĩLê Dân: Tại sao Bắc Kinh lại có thái độ trịch thượng như vậy ? Trong những trường hợp tương tự, khi họ tranh chấp chủ quyền lănh hải với Nhật Bản hay Philippines, th́ Bắc Kinh luôn luôn ḥa hoăn hơn, đàm phán rồi cùng khai thác tài nguyên, chứ chưa dám chính thức áp đặt cơ sở hành chính để chính thức hóa sự cưỡng đoạt đó, thưa ông? Nhà văn Trần Trung Đạo: Vấn đề quan hệ giữa Trung Quốc - Nhật Bản, hay là Trung Quốc với lại Ấn Độ, Trung Quốc đều đặt chủ quyền hai quốc gia hết sức là rơ ràng. Tuy nhiên, đối với Việt Nam th́ tôi không có cảm tưởng Trung Quốc xem Việt Nam như là quốc gia hoàn toàn có chủ quyền. Trung Quốc rất là khinh thường và luôn luôn đóng vai tṛ nước lớn đối với giới lănh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam. Lư do là bởi v́ tôi nghĩ rằng họ nắm đựoc yếu điểm của giới lănh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam, bởi v́ mục đích tối thượng của Đảng Cộng Sản Việt Nam là phải duy tŕ bằng mọi giá quyền lănh đạo đất nước. Họ có thể hy sinh quyền lợi của dân tộc nhưng không chịu hy sinh quyền lợi của đảng, và để giữ quyền lănh đạo của đảng th́ họ phải lệ thuộc vào Trung Quốc. Lê Dân: Trong những cuộc biểu t́nh phản đối Trung Quốc vừa qua, người ta chỉ biết như là hành động tự phát của thanh niên, sinh viên Việt Nam. Nhưng qua tin tức và h́nh ảnh, c̣n có nhiều nhà văn, nhà báo tận t́nh tham gia, có người thuộc ṿng kiểm soát của Nhà nước c̣n bị kỷ luật. Ông cũng thuộc giới văn nghệ sĩ, ông có nhận xét như thế nào về hiện tượng này? Nhà văn Trần Trung Đạo: Anh em văn nghệ sĩ, những người có cơ hội đọc nhiều hiểu rộng, và nếu họ chịu dấn thân th́ đó là điểm hết súc tích cực, bởi v́ họ biết rất nhiều. Mà thê hệ trẻ nh́n lên và thấy bên cạnh ḿnh, phía trước ḿnh không phải chỉ có những người baj của ḿnh thôi mà có những người anh của ḿnh, nhũng người chị của ḿnh, những cha chú của ḿnh, những người nắm được những tin tức mà ḿnh là thế hệ trẻ không có. Đó là chỗ dựa hết sức là quan trọng. Vai tṛ của giới thức cũng như vai tṛ của giới văn nghệ sĩ nói riêng, hay là trí thức nói chung, là vai tṛ hết súc là quan trọng trong mọi xă hội. Lê Dân: Thưa nhà văn Trần Trung Đạo, c̣n câu hỏi chót, là việc giới văn nghệ sĩ ủng hộ và tham gia các cuộc biểu t́nh phản kháng Bắc Kinh, có tác dụng thế nào đối với lớp trẻ Việt Nam ngày nay ? Họ có phải là những kẻ xấu, xúi dục thanh niên, như Nhà nước và báo chí do Nhà nước kiểm soát lên án hay không? Nhà văn Trần Trung Đạo: Hiện nay các anh các chị văn nghệ sĩ đóng vai tṛ dấn thân như vậy, đó là điều hết sức tốt. Và tôi hy vọng đó là mang lại niềm tin rất lớn cho thế hệ trẻ bây giờ. Lê Dân: Xin cám ơn nhà văn Trần Trung Đạo đă giành cho chúng tôi cuộc trao đổi ngày hôm nay. Người Việt biểu t́nh chống Trung Quốcvới cờ đỏ hay cờ vàng? 2007.12.22 Thiện Giao, phóng viên đài RFASinh viên Việt Nam du học tại các nước ngoài đă bày tỏ nỗi bất b́nh trước hành động xâm lấn của Trung Quốc. Thể hiện ḷng yêu nước, hàng trăm du sinh đă biểu t́nh trước các sứ quán Trung Quốc tại Paris và Luân Đôn vào sáng và trưa hôm qua, 22 tháng 12. Đặc biệt, cuộc biểu t́nh tại thủ đô nước Anh đă diễn ra trong t́nh huống chưa có tiền lệ: đó là lần đầu tiên, du sinh biểu t́nh chung với cộng đồng người Việt hải ngoại. Hai phía tổ chức đă quyết định không dùng cờ đỏ và cờ vàng mà dùng chung một biểu tượng là Bản đồ Việt Nam Sau những cuộc biểu t́nh chống Trung Quốc tại Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, nhiều cuộc biểu t́nh với mục đích tương tự đă diễn ra tại Hoa Kỳ. Điểm đáng lưu ư, theo tin tức lan truyền trên Internet, sinh viên Việt Nam du học tại nước ngoài cũng bắt đầu lên tiếng, kêu gọi biểu t́nh. Tại Paris, du học sinh Việt Nam đă nộp giấy tờ xin phép biểu t́nh, và đang chờ chính quyền sở tại trả lời. Tại Luân Đôn, theo một nguồn tin chưa kiểm chứng, sinh viên du học sẽ biểu t́nh chung với cộng đồng người Việt Nam tại địa phương vào thứ Bảy này. Nguồn tin tiết lộ thêm, cả hai phía tham gia biểu t́nh thoả thuận sẽ không mang theo cờ quốc gia và cờ của chính quyền Việt Nam hiện nay. Tại Hoa Kỳ, một số bạn trẻ ở Washington D.C. cũng đang soạn thảo một thông báo tương tự: Hăy thực hiện một cuộc tuần hành không có màu cờ. Nhật báo Người Việt, phát hành tại California, gần đây đă thực hiện một bản thăm ḍ trên Internet, hỏi rằng, người Việt hải ngoại có đồng ư không, nếu sinh viên Việt Nam du học mang theo cờ đỏ sao vàng đến biểu t́nh chung. Kết quả thăm ḍ, đến ngày 20 tháng 12, cho thấy 52.63% trả lời đồng ư; 41.30% không đồng ư. Và 5.87% không có ư kiến.
Người Việt Hải Ngoại biểu t́nh trước toà Lănh Sự Trung Quốc tại Los Angeles, California, hôm 19 tháng 12, 2007. (H́nh do Vũ Đ́nh Trọng/Người Việt cung cấp). Nói với Đài Á Châu Tự Do qua điện thoại, ông Lư Kiến Trúc, sáng lập kiêm chủ nhiệm nguyệt san Văn Hoá tại California, đưa ra nhận định cho rằng đây là cơ hội lịch sử để người Việt Nam trong và ngoài nước có chung một tiếng nói. Từ Việt Nam, với nhận định tương tự, nhà thơ Trần Tiến Dũng nói rằng, đây là tinh thần yêu nước trong sáng của thanh niên, màu cờ không quan trọng. Điều quan trọng là thanh niên phải giữ cho ḿnh phản ứng yêu nước, và xem việc bảo toàn lănh thổ là công việc chung, cho thế hệ tương lai, bất chấp ư thức đảng phái. Được yêu cầu tŕnh bày về bản thăm ḍ dư luận, ông Vũ Quí Hạo Nhiên, Tổng Thư Kư Nhật Báo Người Việt, cho rằng bản thăm ḍ là nơi những người Việt Nam thực sự quan tâm đến vấn đề chính trị để lại ư kiến của ḿnh. Sự xuất hiện của lá cờ đỏ sao vàng tại hải ngoại, đặc biệt là tại Hoa Kỳ, luôn gây phản ứng gay gắt trong cộng đồng người Việt Nam. Năm 2005, cộng đồng Việt Nam tại San Francisco đă phản đối khi hiệu trưởng một trường đại học cộng đồng thay cờ vàng ba sọc đỏ bằng cờ đỏ sao vàng. Cũng năm đó, cựu đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, ông Michael Marine cũng đă bị phản ứng gay gắt khi phát biểu tại đại học University of California, Irvine, rằng Hoa Kỳ công nhận lá cờ của nước Cộng Hoà Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, chứ không phải lá cờ kia, tức cờ vàng ba sọc đỏ của Việt Nam Cộng Ḥa trước đây, hiện vẫn được nhiều người Việt cư ngụ ở nước ngoài coi là biểu tượng của cộng đồng người Việt không chấp nhận cộng sản. Hồi 2006, Đại Học University of Texas, Arlington, đă quyết định hạ tất cả 123 lá cờ trong Tuần Lễ Quốc Tế khi cộng đồng và sinh viên Việt Nam tại đây phản đối việc treo cờ đỏ sao vàng. Chúng tôi vừa gửi đến quư thính giả một số ư kiến về vấn đề biểu t́nh phản đối Trung Quốc xâm lấn lănh hải Việt Nam: Liệu người Việt tỵ nạn ở hải ngoại mang lá cờ vàng có thể cùng biểu t́nh với du sinh Việt Nam mang lá cờ đỏ hay không? Vấn đề khá phức tạp, chúng tôi mong nhận được thêm nhiều ư kiến của quư vị Công an Việt Nam tiếp tục đẩy mạnhngăn trở những người biểu t́nh2007.12.23Công an Việt Nam hôm nay tiếp tục đẩy mạnh ngăn trở những người tại Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh muốn tập trung bày tỏ phản đối việc Trung Quốc đơn phương thành lập khu vực hành chính quản lư hai quần đảo Ḥang Sa và Trường Sa đang tranh chấp ở Biển Đông. Vào lúc 7 giờ tối CHủ Nhật ở Việt Nam, qua điện thọai viễn liên, ông Nguyễn Văn Hải, một thành viên Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do, cho Đài Á Châu Tự do biết thông tin liên quan khi đang c̣n phải ngồi trong cơ quan công an: “Hôm nay tôi ra chỗ Nhà Thờ Đức Bà th́ cũng có một số sinh viên họ ra phía bên đường Hàn Thuyên, chỗ Công Viên 30 Tháng 4. Rồi chúng tôi tiến vào khu vực gần Nhà Văn Hoá Thanh Niên th́ bên an ninh họ chận chúng tôi lại và nói là chúng tôi nên đi về. Tôi thấy các ảnh bảo nên đi về mà không được biểu t́nh ở đây th́ chúng tôi chuyển sang bên Diamond Plaza, cũng định rủ nhau uống cà phê rồi đi về thôi. Nhưng mà lúc đó có (công an) ở Phường đến và các anh nói tại sao có giấy mời mà anh không đi th́ tôi nói là mời vào chủ nhật th́ tôi không có làm việc vào ngày chủ nhật. Cho nên các ảnh bảo nếu mà anh không về làm việc th́ chúng tôi cưỡng chế về. Cuối cùng là các ảnh cưỡng chế, dùng cái xe của Quận III chở tôi về Phường 8 Quận III để làm việc từ lúc đó cho đến bây giờ.” Người Việt khắp nơi biểu t́nhchống Trung Quốc2007.12.23Phản ứng mạnh mẽ trước việc Trung Quốc tuyên bố chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, người Việt khắp nơi trên thế giới đă tổ chức nhiều cuộc biểu t́nh tại các cơ quan ngoại giao của Trung Quốc để tố cáo trước công luận thế giới việc Bắc Kinh xâm chiếm lănh hải Việt Nam. Khởi đầu bằng các cuộc biểu t́nh của Thanh niên Sinh viên trong nước vào hai ngày cuối tuần trước, Cộng đồng người Việt Hải ngoại tuần này đă liên tiếp tổ chức nhiều cuộc biểu t́nh trước các Ṭa đại sứ và Tổng lănh sự Trung Quốc từ Los Angeles ở miền Nam California, Houston Texas đến Paris, London, Tonronto Canada... Sinh viên Việt Nam đang du học tại nước ngoài cũng đă bắt đầu nhập cuộc biểu t́nh. Hàng trăm sinh viên Việt Nam đă biểu t́nh chung với cộng đồng Việt Nam tại hải ngoại trước Ṭa đại sứ Trung Quốc ở London hôm thứ Bảy tuần này. Biểu T́nh Chống Trung Quốc tại Houston2007.12.23Hiền Vy, thông tín viên đài RFA Phản đối việc Trung Quốc, lên tiếng thành lập huyện Tam Sa, để quản lư hành chánh trên hai quần đảo, Ḥang Sa và Trường Sa, của Việt Nam, Ủy Ban Bảo Vệ Hoàng Sa và Trường Sa tại Texas, đă tổ chức một cuộc biểu t́nh trước Ṭa Tổng Lănh Sự Trung Hoa tại Houston vào trưa Thứ Sáu, ngày 21 tháng 12.
Cộng đồng người Việt biểu t́nh trước Ṭa Tổng Lănh Sự Trung Hoa tại Houston hôm 21-12-2007. Photo: RFA/ Hiền Vy. Có khoảng 500 người tham dự, với rất nhiều sinh viên và học sinh, đặc biệt người Việt gốc Hoa và người bản xứ cũng tham gia cuộc biểu t́nh để ủng hộ cuộc tranh đấu của người Việt Nam. Và ngay cả truyền thông của Trung Hoa cũng có mặt Phản đối hành động xâm chiếmÔng Nguyễn Văn Nam, chủ tịch Ủy Ban cho biết lư do của cuộc biểu t́nh:
Ông Frankly Borden, một người Hoa Kỳ nói rằng: Trung Quốc không có chủ quyền ǵ trên những quần đảo này, và ông ủng hộ người VietNam trong sự tranh đấu chống lại Cộng Sản và những lư tưởng đấu tranh của họ: “The Red China has no claim on these islands and I support the Vietnamese in their struggle against the communism and I support the Vietnamese in all causes” Theo Kevin Tran th́ cuộc biểu t́nh nhằm gây chú ư cho thế giới biết cái dă tâm bành trướng lănh thổ của Trung Quốc:
Các biểu ngữ bằng tiếng Anh, khẳng định chủ quyền của Việt Nam trên Hoàng Sa và Trường Sa, đă được những người biểu t́nh trương cao và hô lớn, cùng với các khẩu hiệu bằng tiếng Hoa. Những ca khúc đấu tranh cũng được hát vang trong dịp này,
“Trung Quốc hăy ngưng ngay việc xâm lấn Việt Nam”
Đoàn biểu t́nh đă đem kháng thư yêu cầu chính phủ Trung Quốc, rút quân khỏi Hoàng Sa và Trường Sa ngay tức khắc, nhưng các cửa ra vào của ṭa Lănh Sự đă đóng kín, dù đang trong giờ làm việc. Do đó đại diện đoàn biểu t́nh, đă dán phong thư trước cửa chính, trong khi đó một số người đă xé nát và dẫm lên lá cờ Trung Quốc ngay trước mặt tiền ṭa lănh sự. Nhiều người đă nói lên sự bực tức về lời tuyên bố có tính cách đe dọa của phát ngôn nhân bộ ngoại giao Trung Quốc Tần Cương, khi ông lên tiếng yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam phải có biện pháp ngăn chận các cuộc biểu t́nh của người dân trong nước.
Thất vọng đối với chính quyền Việt NamHọ cũng chia sẻ sự thất vọng trước việc nhà nước Việt Nam đàn áp những người biểu t́nh tại quê nhà
Cộng đồng người Việt biểu t́nh trước Ṭa Tổng Lănh Sự Trung Hoa tại Houston hôm 21-12-2007. Photo: RFA/ Hiền Vy.
Tẩy chay hàng hóa Trung QuốcTrong cuộc biểu t́nh này, người Việt hải ngoại c̣n kêu gọi nhau tẩy chay hàng hóa Trung Quốc, không đi du lịch Trung Quốc và nhất là tẩy chay Thế Vận Hội 2008 tại BắcKinh
Ủng hộ sinh viên ở trong nướcĐoàn biểu t́nh cũng lên tiếng ủng hộ các sinh viên trong nước, những người đă tham dự biểu t́nh tại Hà Nội và Sàig̣n trong hai ngày Chủ Nhật mùng 9 và 16 tháng 12 vừa qua.
Họ c̣n nhắn nhủ sinh viên học sinh trong nước đừng khiếp sợ trước sự đàn áp của công an mà hăy mạnh dạn nói lên ḷng yêu quê hương, tổ quốc của ḿnh
Họ cũng kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam nên đứng lên, cùng với dân chúng đánh đuổi Trung Quốc ra khỏi lănh thổ Việt Nam:
Hiền Vy tường t́nh từ Houston, Texas Nhà văn Nguyễn Viện: giới cầm bút VNcần lên tiếng về vụ Hoàng Sa-Trường Sa2007.12.24Việt Hùng, thông tín viên đài RFA Lên tiếng về vấn đề biên giới lănh hải Việt Nam – Trung Quốc hiện đang kéo theo một số cuộc biểu t́nh của thanh niên sinh viên trước cơ quan ngoại giao của Trung Quốc ở Việt Nam, nhà văn Nguyễn Viện từ thành phố Hồ Chí Minh cho rằng hơn ai hết những người cầm bút tại Việt Nam cần thể hiện ḷng yêu nước qua tiếng nói của trái tim. Mời quư vị theo dơi cuộc trao đổi của Việt Hùng với nhà văn Nguyễn Viện.
Nhà văn Nguyễn Viên. H́nh do ông cung cấp. Việt Hùng: Thưa nhà văn, lư do nào mà nhà văn lại nhập cuộc phản đối việc Trung Quốc lấn lướt Việt Nam trong vấn đề biên giới lănh hải… Nhà văn Nguyễn Viện: Tại v́ tôi nghĩ trước hiểm họa Trung Quốc xâm lược Việt Nam trong quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa th́ tôi nghĩ bất cứ một người Việt Nam yêu nước nào cũng cần phải lên tiếng. Tôi nghĩ sự lên tiếng này thực sự cần thiết không những đối với người Việt Nam mà ngay cả đối với chính phủ Việt Nam cũng thế. Việt Hùng: Đây không phải là lần đầu tiên Trung Quốc lấn lướt Việt Nam trong vấn đề biên giới lănh hải, tuy nhiên đây là lần đầu tiên có thể nói văn nghệ sĩ tại Việt Nam đă vào cuộc. Với cái nh́n của nhà văn lư do nào mà giới văn nghệ sĩ lại đồng loạt lên tiếng như vậy? Nhà văn Nguyễn Viện: Những lấn lướt về vấn đề biên giới lănh thổ của Trung Quốc đối với Việt Nam, tất cả những lần trước thông tin cũng không rơ ràng và cụ thể lắm, nhưng việc vừa qua Trung Quốc thành lập huyện Tam Sa để quản lư hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam, tôi nghĩ hành động này của Trung Quốc đă thách thức chính thức với nhân dân Việt Nam. Trên cơ sở thực tế như vậy, những người dân ở Việt Nam và đặc biệt là văn nghệ sĩ, chúng tôi cảm thấy rằng hơn lúc nào hết ḿnh phải lên tiếng. Hẳn lên tiếng th́ hẳn cũng khó đ̣i lại trong lúc này, nhưng lên tiếng để cho phía Trung Quốc biết rằng hành động xâm lược như thế của Trung Quốc là không đúng. Việt Hùng: Nhà văn đánh giá việc trong 2-3 tuần lễ vừa qua thanh niên sinh viên xuống đường biểu t́nh trước cơ quan ngoại giao của Trung Quốc như thế nào? Nhà văn Nguyễn Viện: Tôi cho đó là ḷng yêu nước tự phát của thanh niên, sinh viên đối với t́nh h́nh Trung Quốc xâm lược Việt Nam như vậy, thể hiện ḷng yêu nước trong sáng và cũng thể hiện rằng dân tộc Việt Nam c̣n sức phản kháng, nó không hoàn toàn bị tê liệt hay phải được một sự chỉ đạo th́ người ta mới thể hiện ḷng yêu nước của ḿnh. Qua dịp này người ta thấy rằng ḷng yêu nước thực sự không cần ai chỉ đạo mà đó là tiếng nói của trái tim của mỗi người. Việt Hùng: Tiếng nói của trái tim thể hiện ḷng yêu nước, thế tuy nhiên trong những cuộc biểu t́nh đó không ít người bị bắt , bị tra vấn. Với cái nh́n của nhà văn và bằng thực tế ở Sài G̣n nhà văn nhận định vấn đề này ra sao? Nhà văn Nguyễn Viện: Nhà nước trong trường hợp vừa qua làm khó dễ một số người đi biểu t́nh tôi cho đó là “làm đẹp” cho vấn đề ngoại giao với Trung Quốc thôi. Chính phủ Việt Nam cũng có lư của họ, nhưng những người đi biểu t́nh c̣n có lư của họ c̣n mạnh mẽ hơn đó là ḷng yêu nước. Việt Hùng: Phát ngôn nhân Bộ ngoại giao Trung Quốc nói những cuộc biểu t́nh sẽ phương hại đến quan hệ ngoại giao giữa hai nước th́ về phía Việt Nam qua lời ông Lê Dũng, phát ngôn nhân Bộ ngoai giao Việt Nam, dường như dư luận thấy Việt Nam ở thế thụ động nhiều hơn… Nhà văn Nguyễn Viện: Vâng, không những quá thụ động mà người ta cảm thấy thiếu một cái ǵ đó thể hiện ư chí của dân tộc trong trường hợp này. Tôi nghĩ rằng trong trường hợp này chính phủ có đường lối riêng của họ trong vấn đề đàm phán, nhưng chính phủ cũng phải để cho nhân dân nói lên tiếng nói của ḿnh, nhưng rất tiếc chính phủ đă không thể hiện được việc đó mà ngược lại chính phủ Việt Nam lại có vẻ chiều theo những đ̣i hỏi của Trung Quốc một cách quá đáng. Việt Hùng: Người ta vẫn thường nói, nhà văn bao giờ cũng có cái cảm trước thời cuộc, đứng trước hiện trạng như hiện nay nhà văn cảm được điều ǵ? Nhà văn Nguyễn Viện: Tôi nghĩ nỗi đau của một con người khi mất mát một điều ǵ đấy sẽ đau đớn ghê lắm… Khi một đất nước, Tổ quốc mất đi môt phần thân thể của ḿnh th́ cũng giống như con người mất đi một phân thân thể. Cái mất đó như là khi ḿnh mất đi một phần thân thể, tôi nghĩ nó vô cùng đau đớn. Hơn nữa chúng ta đều biết dân tộc Việt Nam tồn tại được là chúng ta đă biết ǵn giữ những ǵ cha ông đă gây dựng lên, thế nhưng bây giờ khi Trung Quốc chiếm Hoàng Sa và Trường Sa th́ dường như chúng ta phải đối diện với sự im lặng quá lớn và không c̣n cách nào khác ngướ nghệ sĩ là người ngoài cái nhạy cảm của ḿnh người nghệ sĩ c̣n có may mắn là c̣n có tiếng nói của ḿnh, bởi vậy không những ngoài nhiệt huyết v́ quê hương đất nước qua điều kiện của một nhà văn hay của một văn nghệ sĩ, người ta cần nói tiếng nói không những cho ḿnh và cho cả dân tộc ḿnh nữa… Việt Hùng: Nhưng thưa nhà văn Nguyễn Viện, cho đến nay, cá nhân nhà văn cũng những bạn văn khác của nhà văn như nhà văn Nguyễn Khắc Phục, Trần Tiến Dũng, nhà thơ Bùi Minh Quốc và một số văn nghệ sĩ khác tại Việt Nam, những sự lên tiếng này phản ứng của Hội nhà văn Việt Nam như thế nào? Nhà văn Nguyễn Viện: Tôi nghĩ rằng trong mỗi cá nhân của mỗi con người Việt Nam tôi nghĩ tất cả mọi người đều có cái bức xúc đó, nhưng đứng trên quan điểm đoàn thể th́ như anh biết các đoàn thể ở Việt Nam đều phải chịu sự chi phối của đảng cộng sản và chuyện đó nằm ngoài sự hiểu biết của tôi hiện nay… Việt Hùng: Nhưng nhà văn có nghĩ rằng việc xuống đường của thanh niên sinh viên được sự hậu thuẫn của không ít văn nghệ sĩ tại Việt Nam như ngọn đuốc được châm thêm… Nhà văn Nguyễn Viện: Vâng cái này th́ tôi hoàn toàn đồng ư, ḷng yêu nước sôi nổi của thanh niên sinh viên không những với một số anh em văn nghệ sĩ chúng tôi đă tham gia cụ thể và một số người khác th́ dùng những sáng tác của ḿnh để cùng đốt lên một ngọn lửa và để cho ngọn lửa đó cháy lên rực rỡ hơn, mạnh mẽ hơn. Việt Hùng: Cá nhân nhà văn trong những cuộc biểu t́nh vừa rồi ở Sài G̣n nhà văn có tham dự hay không? Nhà văn Nguyễn Viện: Hôm đầu tiên th́ lúc đó tôi đang ở Thái Lan, lần thứ hai th́ chúng tôi cũng có mặt tham gia ở Sài G̣n, tuy nhiên tôi được công an giám sát từ hôm thứ Bảy (15-12) thế thành ra hôm Chủ Nhật (16-12) cũng chỉ ra đó để theo dơi t́nh h́nh thôi. Việt Hùng: Nhà văn nói là nhà văn được sự quan tâm giám sát của công an th́ tức là sao thưa nhà văn? Nhà văn Nguyễn Viện: Có sự khuyến cáo, nhưng tôi vẫn ra để tôi chụp h́nh và được an ninh kéo ra để hỏi … Ngày hôm qua Chủ Nhật (23-12) th́ tôi cũng ra để xem t́nh h́nh thế nào và chính tôi cũng chứng kiến cảnh công an bắt nhà báo Điếu Cày. Việt Hùng: Một câu hỏi cuối cùng thưa nhà văn Nguyễn Viện, với những bạn văn, với những văn nghệ sĩ hiện chưa có cơ hội lên tiếng bày tỏ chính kiến của ḿnh trong vấn đề này, qua làn sóng điện của đài nhà văn có muốn nói điều ǵ hay không? Nhà văn Nguyễn Viện: Tôi nghĩ đối với tất cả mọi người th́ nhà văn hay không phải nhà văn th́ nên bày tỏ chính kiến của ḿnh một cách minh bạch và đàng hoàng nếu như ḿnh có điều kiện để làm việc đó. Tôi nghĩ hơn ai hết nhà văn là những người có điều kiện nhất trước t́nh trạng mà chúng ta bị mất đất như vậy th́ không có lư do ǵ mà chúng ta có thể giữ im lặng được. Tất cả mọi sự im lặng th́ có thể hiểu đó là sự khiếp nhược. Việt Hùng: Thay mặt quí thính giả của đài cám ơn nhà văn Nguyễn Viện. Sinh viên du học biểu t́nh chungvới cộng đồng Việt Nam hải ngoại2007.12.24Thiện Giao, phóng viên đài RFA
Hàng trăm sinh viên du học biểu t́nh chung với cộng đồng người Việt trước Ṭa đại sứ Trung Quốc ở London hôm thứ Bảy 21-12-2007.
Photo courtesy BBC Vietnamese. Liên quan đến việc Trung Quốc tuyên bố chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, sinh viên Việt Nam đang du học tại Pháp và Anh Quốc đă bắt đầu nhập cuộc biểu t́nh. Vào lúc 10 giờ sáng và 1 giờ chiều ngày 22 tháng 12, tại Paris và Luân Đôn, hàng trăm sinh viên Việt Nam đă biểu t́nh trước các toà đại sứ Trung Quốc. Đặc biệt, cuộc biểu t́nh tại Anh Quốc đă diễn ra trong một t́nh huống chưa có tiền lệ, đó là lần đầu tiên du sinh biểu t́nh chung với cộng đồng Việt Nam tại hải ngoại. Hai phía tổ chức đă quyết định không dùng cờ đỏ và cờ vàng, mà dùng chung một biểu tượng là bản đồ Việt Nam. Phóng viên Thiện Giao của đài chúng tôi có bài tường thuật sau đây. Lúc 10 giờ sáng ngày 22 tháng 12, 2007, khoảng 200 sinh viên Việt Nam đang du học tại Pháp đă biểu t́nh trước toà Đại Sứ Trung Quốc, để phản đối hành động của Trung Quốc liên quan đến hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Cuộc biểu t́nh diễn ra tại Paris, nhưng đă có nhiều sinh viên từ các tỉnh và những quốc gia lân cận, là Anh Quốc và Hà Lan, cùng đến tham dự. Anh Vũ Quốc Sỹ, sinh viên năm thứ hai, chương tŕnh thạc sĩ tại Paris nói với đài Á Châu Tự Do qua điện thoại, rằng thông điệp của cuộc biểu t́nh là chống chủ nghĩa bá quyền Trung Quốc. Anh cũng cho biết thêm một số sinh viên người Pháp, chuyên ngành nghiên cứu về Việt Nam, cũng góp mặt. Cùng tham gia biểu t́nh, anh Nguyễn Quang, sinh viên chương tŕnh tiến sĩ Vật Lư tại Pháp cho chúng tôi biết rằng cuộc biểu t́nh không bị áp lực ǵ từ phía toà Đại Sứ Việt Nam. Theo anh, điều này cũng dễ hiểu v́ tập thể du sinh Việt Nam ở Pháp biểu t́nh trong khuôn khổ luật pháp và xuất phát từ ḷng yêu nước. Vào lúc 1 giờ chiều cùng ngày, tại Luân Đôn, thủ đô Anh Quốc, các du sinh Việt Nam đă phối hợp cùng cộng đồng Việt Nam biểu t́nh trước toà đại sứ Trung Quốc. Đây là lần đầu tiên, du sinh từ trong nước phối hợp cùng kiều bào nước ngoài trong một cuộc biểu t́nh chung. Nói với đài Á Châu Tự Do, Ông Tôn Thất Tuấn, đại diện phía cộng đồng, cho biết chính các sinh viên là người ngỏ lời trước, muốn cùng cộng đồng thực hiện một cuộc tập họp chung để bày tỏ thao thức của những người Việt đang sinh sống ở nước ngoài trước vấn đề lănh thổ của đất nước, bất kể đó là những người thuộc nhiều thế hệ khác nhau đang định cư ở ngoại quốc, hoặc là những sinh viên trẻ tuổi từ Việt Nam sang du học và sẽ trở về phục vụ quê hương.
Hàng trăm sinh viên du học biểu t́nh chung với cộng đồng người Việt trước Ṭa đại sứ Trung Quốc ở London hôm thứ Bảy 21-12-2007.
Photo courtesy BBC Vietnamese. Ông Tuấn nói rằng giữa sinh viên và phía cộng đồng đă có những quen biết trước và tin cậy nhau, và vẫn theo ông, cuộc biểu t́nh chống Trung Quốc được xây dựng trên tinh thần đáng quư đó và ông đặt nhiều hy vọng cho những hợp tác tương tự trong tương lai. Ông Tuấn cũng cho hay phía toà đại sứ Việt Nam tại Luân Đôn đă có một số áp lực để sinh viên du học không tham gia cuộc biểu t́nh. Phía toà đại sứ cũng gọi điện thoại cho sinh viên, yêu cầu đưa lên internet lời kêu gọi “không biểu t́nh và không ủng hộ biểu t́nh”. Đại diện phía sinh viên, anh Hoàng Kim Phúc, nói rằng bảo vệ đất mẹ là trách nhiệm chung của mọi người Việt Nam, bất kể nguồn gốc. Anh cũng vui mừng nhắc lại khi phía sinh viên đưa ra đề nghị biểu t́nh chung, phía cộng đồng hưởng ứng ngay và hai bên nhanh chóng đi đến thỏa thuận không mang theo cờ, kể cả cờ vàng ba sọc đỏ hay cờ đỏ sao vàng. Ban tổ chức quyết định dùng một biểu tượng chung là h́nh bản đồ nước Việt Nam. Anh Phúc đang làm việc trong chương tŕnh hậu tiến sĩ tại đại học Oxford, về Y Học Nhiệt Đới, nói với đài Á Châu Tự Do là toà đại sứ Việt Nam tại Anh Quốc không hoan nghênh nhưng cũng không tỏ thái độ ǵ. Cũng liên quan đến làn sóng chống Trung Quốc, theo một nguồn tin từ Việt Nam, nhà văn Trang Hạ đă bị công an đưa đi làm việc mấy tiếng đồng hồ, v́ cô là người chủ động phát các tấm decal với ḍng chữ “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam” để người đi đường dán lên các mũ bảo hiểm. Cũng cần nhắc lại trong vài ngày qua, hàng loạt các cuộc biểu t́nh chống Trung Quốc đă được các cộng đồng Việt Nam tổ chức tại các toà lănh sự Trung Quốc tại Houston, Los Angeles, San Francisco, và tại Ottawa, Canada. Nhà báo Nguyễn Văn Hải kể lạivụ bị công an ngăn cấm biểu t́nh2007.12.25Gia Minh, phóng viên đài RFA Vào ngày hôm qua, một số trí thức và thanh niên sinh viên Việt Nam ở hai thành phố Hà Nội và Hồ Chí Minh có kế hoạch tiếp tục tập trung bày tỏ phản đối về việc Trung Quôc đơn phương đơn phương cho thành lập đơn vị hành chính quản lư hai quần đảo Ḥang Sa và Trường Sa đang tranh chấp ở Biển Đông.
Nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải (Blogger Điếu Cày) bị bắt giải lên xe công an, trong lúc dự định tiếp tục các cuộc biểu t́nh hôm Chủ Nhật 23-12-2007 ở Sài G̣n. H́nh của blogger OnlyU.
Ông Nguyễn Văn Hải : Hiện nay tôi vẫn đang ngồi làm việc ở chỗ trong công an phường, anh. Th́ hôm qua nó có một giấy mời như thế là sáng nay chủ nhật th́ tôi không có lên phường mà tôi đi ra chỗ biểu t́nh tôi biểu t́nh. Và các anh ra các anh cưỡng chế (tôi) về theo cái giấy mời đó. Nội dung làm việc th́ các anh cũng t́m hiểu xem có nhóm nào, đảng phái nào tổ chức biểu t́nh hay không, rồi là nhóm tôi có bao nhiêu người, rồi ra đó biểu t́nh th́ khẩu hiệu các thứ ai làm. Thí dụ có cai áo th́ là áo ai in, ai cắt, ai vẽ. Gia Minh : Sáng hôm nay bản thân ông cũng có ra địa điểm để biểu t́nh, vậy th́ địa điểm đó là ở nới nào? Và khi ông đến th́ ông chứng kiến được những sự việc như thế nào ạ? Ông Nguyễn Văn Hải : Hôm nay tôi ra chỗ Nhà Thờ Đức Bà th́ cũng có một số sinh viên họ ra phía bên đường Hàn Thuyên, chỗ Công Viên 30 Tháng 4. Rồi chúng tôi tiến vào khu vực gần Nhà Văn Hoá Thanh Niên th́ bên an ninh họ chận chúng tôi lại và nói là chúng tôi nên đi về. Tôi thấy các ảnh bảo nên đi về mà không được biểu t́nh ở đây th́ chúng tôi chuyển sang bên Diamond Plaza, cũng định rủ nhau uống cà phê rồi đi về thôi. Nhưng mà lúc đó có (công an) ở Phường đến và các anh nói tại sao có giấy mời mà anh không đi th́ tôi nói là mời vào chủ nhật th́ tôi không có làm việc vào ngày chủ nhật. Cho nên các ảnh bảo nếu mà anh không về làm việc th́ chúng tôi cưỡng chế về. Cuối cùng là các ảnh cưỡng chế, dùng cái xe của Quận III chở tôi về Phường 8 Quận III để làm việc từ lúc đó cho đến bây giờ. Hiện nay nội dung làm việc th́ vẫn chưa xong. Gia Minh : Luôn tiện xin ông cho biết là v́ sao đang làm việc mà lúc này ông vẫn có thể trả lời điện thoại được ạ? Ông Nguyễn Văn Hải : Dạ, bên cạnh tôi có 2 anh công an phường, nhưng các ảnh vẫn để tôi nghe điện thoại và trả lời. Gia Minh : Đối với cái lập luận là khi người ta yêu cầu không được tập trung để bày tỏ ư kiến của ḿnh và qua sự làm việc trong ngày hôm nay th́ điều mà ông t́nh bày với họ đó là ǵ ạ? Ông Nguyễn Văn Hải : Hôm nay th́ họ có giải thích với tôi là hiện nay có nghị định 38 của chính phủ liên quan đến việc tụ tập đông người nơi công cộng, và (họ) hỏi tôi là với căn cứ pháp lư như vậy th́ anh có ư kiến ǵ? Tôi nói là cái này để tôi c̣n nghiên cứu đă, rồi sau đó tôi sẽ đưa ư kiến của ḿnh. Thế c̣n ngay bây giờ th́ tôi chưa thể đưa ư kiến đó ra được. Gia Minh : C̣n đối với vấn đề phản đối việc Trung Quốc đang có những hành động liên quan đến hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà bản thân ông cũng như rất nhiều người khác muốn bày tỏ quan điểm của ḿnh với vấn đề đó, th́ qua làm việc như thế nào? Ông Nguyễn Văn Hải : Chúng tôi th́ chúng tôi cũng nói là chúng tôi bày tỏ quan điểm về việc Trung Quốc ngang nhiên tuyên bố hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của họ, thế c̣n bên anh em an ninh th́ anh em nói là hồi nào tới giờ nhà nước ḿnh vẫn là cứ cương quyết là không chấp nhận chuyện đó. Và Uỷ Ban Nhân Dân tỉnh Khánh Hoà đă tuyên bố là Trường Sa và Hoàng Sa là của Việt Nam chứ không phải của Trung Quốc. Thế c̣n việc biểu t́nh sẽ chỉ làm ảnh hưởmg đến quan hệ ngoại giao. Tôi cũng nói cái này việc người dân phát biểu chính kiến của ḿnh th́ cũng không thể nào ảnh hưởng đến quan hệ ngoại giao v́ chính phủ không phải chịu trách nhiệm về những việc đó. Nói chung họ cũng làm việc về nhiều vấn đề khác, nhưng thời gian làm việc th́ nó kéo dài. Buổi trưa cũng không được nghỉ trưa, không được ăn trưa luôn cho tới bây giờ. Gia Minh : Chúng tôi cũng nhận được một cái thư tố cáo của ông đối với vấn đề xảy ra đối với bản thân ông vào ngày chủ nhật tuần trước là ngày 16 tháng 12, đến nay th́ thư đó có được phản hồi như thế nào rồi ạ? Ông Nguyễn Văn Hải : Dạ, cũng chưa được làm việc về nội dung đó. Gia Minh : Xin phép được hỏi ông câu cuối cùng thôi. Qua những sự việc xảy ra từ 9 tháng 12 cho đến lúc này, những sự việc xảy ra đối với bản thân ông cũng như một số người tham gia những sinh hoạt tương tự như ông th́ ông có suy nghĩ như thế nào? Ông Nguyễn Văn Hải : Tôi nghĩ là quyền bày tỏ chính kiến của người dân th́ cần phải được tôn trọng. Nhưng mà có thêm một vấn đề nữa là muốn rằng pháp luật phải có những văn bản luật cụ thể để chúng tôi căn cứ các văn bản luật đó mà chúng tôi noi theo cho nó phù hợp pháp luật, chứ c̣n lụât không có rơ ràng th́ chúng tôi không biết đâu mà chúng tôi noi theo được, th́ hôm nay các anh có cung cấp cho tôi cái nghị định 38 và tôi hứa là sẽ nghiên cứu cái này trên căn cứ pháp luật để anh em chúng tôi không thể vi phạm pháp luật nữa. Làm th́ nó phải đúng chương tŕnh, ví dụ như nếu mà thấy rằng biểu t́nh phải xin phép th́ chúng tôi sẽ xin phép rồi mới biểu t́nh. Gia Minh : Cảm ơn ông Nguyễn Văn Hải đă dành cho chúng tôi cuộc nói chuyện vừa rồi. Ông Nguyễn Văn Hải : Vâng. Chào anh. Một bạn sinh viên tham gia hoạt động bày tỏ ư kiến phản đối Trung Quốc về vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa trong thời gian qua cũng cho biết: Một bạn sinh viên: Em ra đó cũng hơi muộn. Khi ra đó rồi th́ thông tin thứ nhất em bíêt được là có anh với bút danh là "Điếu Cày" tên là Hoàng Hải ǵ đó có bị công an nhắc nhở và mời làm việc ǵ đó. Đó là thông tin thứ nhất em nhận được sau khi đă có mặt ở đó. C̣n thông tin thứ hai là em ra đó th́ không tiếp cận được với nhau và chia thành các nhóm nhỏ, th́ em trao đổi với một số người, hỏi han, rồi có một số bạn nói là có ư định đến đó để bày tỏ t́nh cảm của ḿnh.” Gia Minh : Cũng có một số thông tin nói rằng trong những ngày qua ở một số trường đại học, ngoài những thông báo chính thức ra th́ các giám thị của trường họ cũng có mời một số sinh viên và họ yêu cầu là các bạn không nên đi tham gia các cuộc tập trung để bày tỏ ư kiến của ḿnh phản đối Trung Quốc ạ? Một bạn sinh viên: Điều này th́ với các trường đại học th́ em không có đủ điều kiện để xác minh, c̣n với cá nhân em th́ cúng có việc nhắc nhở và phân tích. Tất nhiên là không có thông cáo là cấm, nhưng có việc họ nhắc nhở là không nên trong hoàn cảnh này. Từ chủ nhật, ngày 9 tháng 12, nhiều sinh viên và trí thức trong nước đă tập trung để nói lên ư kiến của họ về việc chính quyền Bắc Kinh vi phạm lănh hải Việt Nam, sau đó du học sinh và nhiều cộng đồng người Việt ở nước ngoài cũng lên tiếng về vấn đề đó thông qua những cuộc biểu t́nh trước cơ quan ngoai giao Trung Quôc và Việt Nam. Phản ứng của du học sinh Việt Namvề vụ Trường Sa-Hoàng Sa2007.12.26Hưng Yên, thông tín viên RFA Câu chuyện Hoàng Sa Trường Sa trong những ngày qua đă gây xôn xao dư luận trong ngoài nước. Sinh viên trong nứơc đă bày tỏ thái độ đối với Trung quốc qua các cuộc biểu t́nh. Và người Việt hải ngoại cũng gióng lên tiếng nói của ḿnh qua các cuộc biểu t́nh diễn ra tại nhiều nơi trên thế giới. Thế c̣n sinh viên Việt đang du học nước ngoài th́ sao? Phóng viên Hưng Yên của ban Việt ngữ có bài tường tŕnh sau đây, mời quư thính giả theo dơi. Sau khi Quốc Vụ Viện Trung Quốc tuyên bố thành lập cơ cấu hành chính Tam Sa cấp quận huyện trên đảo Hải Nam để trực tiếp quản lí các quần đảo trên biển Đông trong có 2 quần đảo Tây Sa và Nam Sa mà theo tên gọi của Việt Nam là Hoàng Sa và Trường Sa đă tạo ra làn sóng phẫn nộ trong giới thanh niên sinh viên Việt Nam, mà cụ thể nhất là bốn cuộc biểu t́nh tại Sài G̣n và Hà Nội trong 2 ngày 9 và16 tháng 12 vừa qua. Lịch sử tranh chấpCách đây 19 năm vào tháng 4 năm 1988, Trung Quốc cũng đă thông qua một nghị quyết thành lập tỉnh Hải Nam trong đó bao gồm cả Hoàng Sa và Trường Sa. Nghị quyết này được đưa ra sau một tháng từ ngày hải quân Trung Quốc dùng vũ lực chiếm giữ một số đảo tại quần đảo Trường Sa. Trong trận hải chiến này ba tàu vận tải của Việt Nam bị bắn ch́m và 74 lính hải quân Việt Nam đă thiệt mạng. Ngược ḍng thời gian vào ngày 19 tháng 1 năm 1974, Trung Quốc cũng đă dùng nhiều chiến hạm và phi cơ chiếm giữ hoàn toàn quần đảo Hoàng Sa và 58 binh sĩ của hải quân Việt Nam cộng Ḥa cũng đă hi sinh. Tại thời điểm đó, chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà tức là chính phủ Bắc Việt lại không lên tiếng phản đối. Vào tháng 9 năm 1958 ông Phạm Văn Đồng là Thủ tướng chính phủ Bắc Việt gửi công hàm cho chính phủ Trung Quốc công nhận hải phận 12 hải lí của Trung Quốc. Nhiều quan điểm cho rằng chính điều này đă đưa chính quyền Việt Nam vào thế kẹt trong việc tranh chấp chủ quyền ở Hoàng Sa và Trường Sa. Ỷ mạnh hiếp yếuNhiều sinh viên trong nước du học tại Hoa Kỳ rất quan tâm về sự kiện này, hầu hết đều cho rằng việc Trung Quốc thành lập cơ cấu hành chính Tam Sa thể hiện sự bành trướng, ỷ mạnh hiếp yếu của chính quyền Trung Quốc. Thảo một sinh viên du học tại Houston bày tỏ sự bức xúc về việc này, cô cho rằng v́ Trung Quốc cậy thế mạnh đi xâm chiếm các nước nhỏ:
Cũng là một sinh viên du học, Phương thừa nhận không hiểu nhiều về chính trị nhưng Phương gọi đây là một sự ăn hiếp của Trung Quốc đối với Việt Nam..
Kiều Chi cho biết là một người Việt Nam, cô rất bức xúc khi biết được sự kiện này:
Ngoài ư nghĩa quan trọng về quân sự và an ninh của biển đông đối với khu vực, tại đây c̣n có trữ lượng dầu khí rất lớn và nguồn hải sản đa dạng và phong phú. Theo một số nguồn tin th́ ước tính của Bộ Địa chất và tài nguyên khoáng sản Trung Quốc vùng quần đảo Trường Sa có chứa trữ lượng dầu và khí đốt lên đến gần 18 tỷ tấn so với 13 tỷ của Kuwait ở Trung Đông, và là một trong bốn vùng có trữ lượng dầu khí lớn nhất thế giới, giá trị lên đến hàng ngh́n tỉ đô la. Vào những thập niên 80, Lượng tàu chở dầu chạy qua Biển Đông lớn gấp ba lần lượng tàu chạy qua Kênh Suez và lớn hơn 5 lần lượng tàu qua Kênh đào Panama;gần 20% lượng dầu thô thế giới được chuyên chở ngang qua Biển Đông. Hiện nay không chỉ Việt Nam và Trung Quốc tranh chấp chủ quyền quần đảo Trường Sa mà c̣n có 4 quốc gia khác nữa là Phi luật Tân, Mă lai Á, Brunei và Đài Loan Phản ứng với thái độ Hà Nội?Phương, một du học sinh tại Houston nhận xét phản ứng của chính quyền Việt Nam chưa cương quyết, mà cô gọi điều đó là rất kỳ, cô nói: Việt Nam thấy không có cương quyết lắm, chỉ nói là có bằng chứng hai quần đảo đó là của Việt Nam. Nhưng thấy là không cương quyết đâu, em thấy rất là kỳ lắm, không cương quyết lắm.” Những sinh viên du học tại Hoa Kỳ cho rằng chính quyền Việt Nam phải có trách nhiệm trong việc bảo vệ toàn vẹn vùng lănh hải này. Trang khẳng định điều này:
Kiều Chi, một người trẻ tuổi đang sống tại Houston cho rằng chính quyền Việt Nam cần phải mạnh dạn hơn trong việc phản đối trực tiếp với Trung Quốc, sữa đổi suy nghĩ và hành động hợp lư hơn cũng như kêu gọi sự ủng hộ của các tổ chức quốc tế:
Đối với Thảo, cô sinh viên này cho rằng chính quyền Việt Nam cần phải đưa vụ việc ra Ṭa án quốctế:
Thảo cũng chia sẻ nếu Việt Nam nhượng bộ không đưa vấn đề ra ṭa án quốc tế th́ cô rất thất vọng về chính phủ Việt Nam.
Chính quyền Việt Nam khẳng định, Việt Nam có nhiều bằng chứng lịch sử về chủ quyền hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa từ đầu thời chúa Nguyễn thế kỷ 17 đến thời vua Gia Long Triều Nguyễn với hơn 30 tư liệu, bản đồ khẳng định 2 quần đảo này thuộc lănh hải của Việt Nam. Thế th́ tại sao Hoàng Sa và Trường Sa vẫn bị Trung Quốc chiếm đóng? Phải chăng v́ Trung Quốc là nước lớn, đông dân, Việt Nam là nước nhỏ, ít dân hơn? Ngày nay có nhiều quốc gia nhỏ bé trên thế giới nhưng không một nước nào dám xâm phạm đến, như đảo quốc Singapore nhỏ bé trong vùng Đông Nam Á chẳng hạn. Hưng Yên xin rời làn sóng và hẹn quí vị trong chương tŕnh lần tới. Nhà văn Nguyễn Khắc Phục:“Nếu có biểu t́nh chúng tôi sẽ xuống đường…”2007.12.26Việt Hùng, phóng viên đài RFA “Nếu có biểu t́nh chúng tôi sẽ xuống đường…”. Thưa quí thính giả, đó là lời nhà văn Nguyễn Khắc Phục tuyên bố trong câu chuyện với Việt Hùng của Đài Á Châu Tự Do liên quan đến vấn đề tranh chấp biên giới lănh hải Trung Quốc - Việt Nam. Từ Hà Nội, nhà văn Nguyễn Khắc Phục đưa ra nhận định.
Nhà Văn Nguyễn Khắc Phục. file photo. Nhà văn Nguyễn Khắc Phục: Đối với tôi và tất cả những người Việt Nam khác Tổ quốc là thiêng liêng nhất và phải được bảo vệ đầy đủ lănh thổ, chủ quyền và danh dự. Tôi không muốn có chiến tranh, chỉ tha thiết mong ḥa b́nh, thế nhưng trong nhiều năm nay những hành vi của nhà cầm quyền Trung Quốc gây nên những hiểm họa rất lớn cho chủ quyền và an ninh của Việt Nam nhất là vừa rồi họ có những hành vi như vậy th́ tôi không thể không lên tiếng được. Việt Hùng: Nhưng việc biên giới lănh hải là trách nhiệm của các nhà lănh đạo, vấn đề đó cá nhân nhà văn và những bạn văn nghệ sĩ của nhà văn tại Việt Nam đă bao giờ có dịp tŕnh bày đưa thỉnh nguyện thư tới các cấp chính quyền hay chưa? Nhà văn Nguyễn Khắc Phục: Hai việc đó khác nhau lắm. Nó là phản ứng trực tiếp và từ t́nh cảm mà tôi muốn nói với công chúng và những bạn bề của ḿnh về những điều này, c̣n những việc khác là thuộc vào lănh vực khác… Việt Hùng: Nhưng mà từ trước đến nay các nhà lănh đạo tại Việt Nam vẫn thường nói rằng, phát biểu ư kiến cá nhân th́ có thể được, nhưng mà lên tiếng và kư đơn tập thể như vậy th́ có đúng theo tinh thần pháp luật ở Việt Nam hay không nhất là đối với giới cầm bút? Nhà văn Nguyễn Khắc Phục: Không, theo như tôi biết th́ không có sự cấm đoán nào đối với tôi và khi tôi phát biểu tất cả những điều này là tôi chịu trách nhiệm với tư cách là công dân của đất nước. Tôi nói tất cả những ǵ mà tôi cho là sự thật và tôi tin vào những điều tôi nói. Việt Hùng: Trong vấn đề biên giới lănh hải Hoàng Sa và Trường Sa người Việt Nam vẫn cho rằng là của Việt Nam, nhưng trong nhiều chục năm qua chính phủ Việt Nam luôn giữ thái độ thụ động trong những đàm phán với Trung Quốc? Với cái nh́n của nhà văn những vấn đề đó có thể hiểu như thế nào? Nhà văn Nguyễn Khắc Phục: Tôi cho rằng một trong những vấn đề cần quan tâm sâu sắc nhất chính là vấn đề thông tin, tất cả những điều này rất mù mờ… cho nên những việc liên quan đến đàm phán với Trung Quốc về biên giới và lănh hải, tôi là một người dân tôi không hề biết rơ ràng là như thế nào… Cho nên muốn có một thái độ rơ ràng và minh bạch th́ cần phải biết rơ thông tin sự thật và đấy là một trong những đ̣i hỏi hàng đầu mà chúng tôi đang muốn và chờ đợi và đó chính là nội dung qua những bức thư tôi viết. Quyền lợi và Danh dự Tổ quốcViệt Hùng: Nhà văn có cho rằng sự lên tiếng của nhà văn cũng như một số văn nghệ sĩ ở tại Việt Nam đó là sự nhập cuộc hay nói đúng hơn, chúng tôi xin dùng từ đóng trong ngoặc kép đó là “thách thức” đối với chính quyền? Nhà văn Nguyễn Khắc Phục: Không, không có đâu, ở đây chúng tôi không thách thức không nhập cuộc ǵ cả… bởi v́ suốt cả cuộc đời chúng tôi đă sống như thế th́ bất kỳ điều ǵ có liên quan đến quyền lợi và danh dự của Tổ quốc ḿnh th́ nó luôn thường trực chứ không phải là hành vi bột phát ǵ cả và ở đây chúng tôi không thách thức ai cả. Tất cả những việc đó là lương tri tự nhiên nó bật ra. Khi Tổ quốc bị đe dọa về chủ quyền, an ninh và danh dự th́ bất kỳ ai cũng làm ngay tức khắc những việc mà một công dân phải làm thôi. Cho nên tôi không nghĩ rằng một ai đó sẽ cho là thách thức. Việt Hùng: Nhưng từ trước đến nay việc lên tiếng tập thể của không ít văn nghệ sĩ tại Việt Nam trong lần này có thể nói là lần đầu tiên? Nhà văn Nguyễn Khắc Phục: Thật sự từ trước đến nay tôi là một người viết nên tôi quan tâm đến những điều ǵ mà ḿnh đang viết. C̣n những hoạt động ở bên ngoài gần như tôi rất ít chú ư…thế nhưng lần này tôi cho việc đó quá nghiêm trọng và không thể ngồi im được nữa. Việt Hùng: Nhà văn có cho rằng đây là sự bức phá trong cái “vỏ ốc” riêng của không ít văn nghệ sĩ ở tại Việt Nam? Nhà văn Nguyễn Khắc Phục: Tôi không muốn nhân danh ai, tôi không thể phát biểu thay cho họ được, tôi chỉ phát biểu với tư cách cá nhân tôi thôi là khi nhận thức được mối đe doạ to lớn đối với danh dự, lănh thổ của đất nước th́ tôi tin tất cả mọi người sẽ làm như tôi. Việt Hùng: Nhà văn có nói từ trước đến nay dư luận thiếu thông tin về vấn đề biên giới lănh hải th́ nhà vân có cho rằng với vai tṛ của nhà văn, nhà văn đang làm cái việc để nói cho dư luận mà người dân tại Việt Nam cần phải biết hay không? Nhà văn Nguyễn Khắc Phục: Tôi rất thiếu thông tin, thiếu những hiểu biết cụ thể về những ǵ đang diễn ra trên lănh hải và biên giới của Tổ quốc ḿnh thế th́ tôi tin là đồng bào của chúng ta cũng cần biết những điều ấy. Việt Hùng: Nhà văn nói người dân ở ViệtNam cần biết những ǵ cần phải biết… như vậy vai tṛ của nhà văn sẽ phải đóng vai tṛ ǵ trong vấn đề này? Nhà văn Nguyễn Khắc Phục: Trước hết là các nhà văn cần phải trung thực hơn nữa đối với chính ḿnh! Thứ hai, quan trọng hơn đối với nhà văn là không phải cá nhân anh ta viết thế nào, viết điều ǵ, quan trọng hơn là anh ta phải cùng với nhân dân ḿnh, độc giả của ḿnh để nh́n thẳng vào sự thật, kể cả những sự thật khắc nghiệt nhất, miễn làm sao sau khi sự thật ấy được biết th́ nó phải được xử lư tốt nhất cho quyền lợi và hạnh phúc của Tổ quốc của anh ta và nhân dân của anh ta. Việt Hùng: Trong những lần biểu t́nh vừa rồi của thanh niên và sinh viên ở tại Hà Nội, cá nhân nhà văn có tham dự vào những cuộc biểu t́nh đó hay không? Nhà văn Nguyễn Khắc Phục: Thực sự tô không biết là có những việc đó, nhưng mà bây giờ nếu có tôi cũng sẽ đi! Việt Hùng: Tức là nhà văn nói trong 2-3 tuần lễ vừa qua tại Hà Nội có những cuộc biểu t́nh mà nhà văn không được biết phải không? Nhà văn Nguyễn Khắc Phục: Vâng tôi không được biết. Việt Hùng: Nhà văn nói trong tương lai nếu có những cuộc biểu t́nh của thanh niên sinh viên th́ nhà văn sẽ xuống đường hay sao, có đúng là nhà văn nói như vậy hay không? Nhà văn Nguyễn Khắc Phục: Những cuộc biểu t́nh v́ danh dự và quyền lợi chính đáng của Tổ quốc ḿnh th́ tôi sẽ tham dự. Việt Hùng: Nhưng mà thưa nhà văn, cho đến bây giờ nhà văn vẫn là hội viên Hội nhà văn Việt Nam? Nhà văn Nguyễn Khắc Phục: Vâng hiện nay tôi là hội viên Hội nhà văn Việt Hùng: Việc lên tiếng của nhà văn trước những vấn đề liên quan đến biên giới lănh hải trong khi Hội nhà văn Việt Nam chưa có một lên tiếng chính thức nào? Những lên tiếng của cá nhân nhà văn, nhà văn có quan ngại sẽ đụng chạm tới những đồng nghiệp của nhà văn hay trực tiếp tới chỗ đứng của nhà văn trong Hội nhà văn Việt Nam? Nhà văn Nguyễn Khắc Phục: Tôi chỉ thể hiện những điều mà một nhà văn, một người cầm bút thấy phải làm với trách nhiệm và lương tri của ḿnh, c̣n tôi không bận tâm đến “ai đó” hay “tổ chức nào đó” phải quan ngại và phiền toái ǵ cả… Việt Hùng: Vâng, thay mặt quí thính giả của đài cám ơn nhà văn Nguyễn Khắc Phục. Sinh viên Việt Nam du học Nhật và Hànbức xúc về Trường Sa-Hoàng Sa2007.12.27Lê Dân, phóng viên đài RFA Trong cuối tuần qua, dù những cuộc biểu t́nh ở Hà Nội và Sài G̣n phản đối Trung Quốc xâm lược các quần đảo của Việt Nam đă không thể diễn ra do các động thái răn đe của nhà cầm quyền quá kiên quyết. Tuy nhiên dư luận trong và ngoài nước của những người trẻ tâm huyết vẫn sôi sục. Một số sinh viên du học Đông Á đă liên lạc với ban Việt ngữ đài Á châu Tự do để gióng lên tiếng nói của ḿnh. Lê Dân trao đổi cùng một bạn trẻ du sinh tại Seoul. Quan tâm đến những diễn biến tại quê nhàLê Dân: Chào người bạn trẻ, nguyên do nào khiến các bạn, vốn đă được ra nước ngoài du học, lại muốn trao đổi về những ǵ đang xảy ra tại quê nhà với các bạn đồng lứa với ḿnh? Do đâu mà các bạn trẻ bỗng dưng lại quan tâm đến việc Trung Quốc ngang nhiên áp đặt chủ quyền hành chính trên các vùng Hoàng Sa và Trường Sa? Sinh viên du học: Thực tế kinh nghiệm của bản thân tôi và bạn bè là mọi người hầu như không nắm bắt vấn đề tốt, khi chưa xảy ra cái ǵ hết. Cứ b́nh thường sống như thế. Lê Dân: Có phải bạn muốn nói là cuộc đời sinh viên thanh niên hiện nay có phần lơ là đối với những ǵ xảy ra chung quanh hay không, bây giờ có chuyện rồi mới giật ḿnh hay chăng? Sinh viên du học: Chính v́ vậy nên bây giờ mới có một bộ phận giới trẻ t́m hiểu lịch sử muộn hơn những người khác. Ủng hộ các hành động của giới trẻ VNLê Dân: Khi nghe tin thanh niên, sinh viên, trí thức trong nước liên tục hai cuối tuần tổ chức biểu t́nh bên ngoài sứ quán và lănh sự quán Trung Quốc ở Hà Nội và Sàig̣n th́ các du sinh có nhận xét ǵ? Sinh viên du học: Phản ứng của chúng tôi ở bên này, tôi chỉ nói được qua những người bạn mà tôi biết thôi. Lê Dân: Các bạn bên đó có nghe nói là trước lần dự định biểu t́nh kỳ 3, tức Chủ nhật 23 tháng 12, nhiều hiệu trưởng, lănh đạo trường, đă đe dọa sinh viên, học sinh sẽ bị đuổi học nếu tham gia biểu t́nh phản đối Trung Quốc, mà theo họ nói là do 'bọn xấu' khích động hay không? Sinh viên du học: Cái ǵ tốt hay xấu, th́ ḿnh phải xét là xấu so với ai. Phải chăng tất cả văn nghệ sĩ này, trí thức này, sinh viên này. Tôi nghĩ cách nói như thế, luận điệu như thế chẳng có ǵ mới, của người lănh đạo. Lê Dân: Ở bên Hàn, bên Nhật, các bạn sinh viên có nghe tin ông tổng biên tập báo VietnamNet bị cách chức do có cho phép đăng bài viết nói Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam do một sử gia đại biểu Quốc hội viết hay không ? Ông nhà báo này đă xác nhận sự kiện trong bài phỏng vấn do đài BBC thực hiện hồi tuần trước. Sinh viên du học: Tôi có t́m hiểu được một số chi tiết thôi. Bài đấy tôi có được nghe và đọc. Nếu thật sự xảy ra như thế, th́ đó rơ ràng thêm một minh chứng nói là giữa người dân và lănh đạo có sự khác biệt quá xa. Lê Dân: Anh vừa nhắc tới sự khác biệt, có phải đó là hiện tượng xa rời quần chúng của giới cầm quyền hay không? Sự khác biệt đó hàng ngày có được ai quan tâm không, thưa anh? Sinh viên du học: Sự khác biệt đó b́nh thường ḿnh đă không thể chấp nhận được, nói ǵ đến khi đất nước gặp phải hoạn nạn như thế này. Lê Dân: Xin cám ơn anh bạn du sinh trẻ và chúc tất cả các bạn thu thập nhiều kiến thức văn minh, nhận xét về xă hội hiện đại để phục vụ quê hương sau này. “Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ”bất ngờ xuất hiện trên đường phố Sài G̣n2007.12.27Thiện Giao, phóng viên đài RFA Sau 32 năm vắng bóng, “Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ” lại bất ngờ được hát vang lên trong các cuộc biểu t́nh của sinh viên Việt Nam tại Sài G̣n.
Nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang, tác giả bản hùng ca Việt Nam Quê Huơng Ngạo Nghễ. RFA file photo. Bản hùng ca một thờiCa khúc do nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang sáng tác năm 1966, được giới thiệu lần đầu năm 1967, và trở thành nổi tiếng trong giới sinh viên thanh niên Sài G̣n một thời. Đến ngày 30 tháng Tư, 1975, bản nhạc hoàn toàn vắng bóng trong sinh hoạt âm nhạc Việt Nam. Rồi bỗng nhiên, vào trung tuần tháng 12 vừa qua, người ta lại được nghe lại “Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ” công khai trên đường phố Sài G̣n trong các buổi biểu t́nh chống Trung Quốc. Tập thể người trẻ Việt Nam, đa số sinh trưởng sau ngày cuộc chiến kết thúc đă cùng nhau cất tiếng hát, hát chung bản nhạc từng có thời quen thuộc, và được xem là có ảnh hưởng lớn với thế hệ thanh niên miền Nam Việt Nam trước 1975. Chỉ một thời gian ngắn sau khi bài hát này được cất lên tại Sài G̣n - bây giờ mang tên thành phố Hồ Chí Minh - cả phần nhạc và lời đă xuất hiện trên nhiều blog, một loại nhật kư cá nhân, trên Internet. Bản hùng ca “Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ”của nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang, được tŕnh diễn trên sân khấu Trường Quốc Gia Âm Nhạc Sài G̣n năm 1967, nhân dịp Đại Hội Du Ca Toàn Quốc và nhanh chóng trở thành một trong những bản nhạc rất quen thuộc với tập thể thanh niên, sinh viên học sinh miền Nam. Nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang, một huynh trưởng phong trào du ca, hiện đang sống tại miền Nam California, cho biết, “Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ” là chung khúc của tập Trầm Ca gồm 10 nhạc phẩm ông viết cho thanh niên. Bản nhạc ra đời để phản ánh suy tư của lớp thanh niên Sài G̣n thời bấy giờ, trong một đất nước thời chiến tranh, bị chia cắt, và chịu quá nhiều đau khổ. Vẫn theo ông, bản hùng ca mang tên “Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ” nói lên tâm thức bi hùng của người Việt Nam, của đất nước Việt Nam: trong bất kỳ hoàn cảnh nào, với bất kỳ khó khăn nào, dưới bất kỳ nỗi thống khổ nào, người Việt Nam, cuối cùng, cũng vượt qua, và thống nhất trong một ư chí, ư chí làm vẻ vang cho dân tộc. Nhận định về ảnh hưởng của nhạc phẩm Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ trong giới thanh niên, sinh viên Sài G̣n trước năm 1975, ông Phạm Phú Minh, một giáo chức hoạt động trong Chương Tŕnh Phát Triển Sinh Hoạt Thanh Niên Học Đường, thuộc Bộ Giáo Dục, nói rằng, bài hát đă đưa ra một h́nh ảnh hào hùng, ngạo nghễ, một gợi ư về lư tưởng để thanh niên hướng theo. Ông nói rằng, khi nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang tung ra bản nhạc Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ, thanh niên đă say mê hát theo, và chợt nhận ra ḿnh tự hào là con dân của một quốc gia có truyền thống. Được hát vang trong các cuộc biểu t́nh chống Trung QuốcĐiều khiến người ta ngạc nhiên, là trong những cuộc biểu t́nh liên tục diễn ra ở Sài G̣n trong 3 cuối tuần vừa qua, những người c̣n rất trẻ sinh ra sau năm 1975, lại sử dụng “Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ” cùng nhiều bản nhạc tranh đấu khác. Một thanh niên yêu cầu không nêu tên, nói rằng “Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ” được yêu thích là v́ bản nhạc thể hiện được cả nét bi thương lẫn niềm tự hào của tất cả những ai hănh diện là người Việt Nam. Nói về cảm tưởng khi biết tin bản nhạc của ḿnh bất ngờ xuất hiện tại Sài G̣n sau 32 năm, nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang nói rằng, bài hát cũng như vận nước nổi trôi; lúc được tán dương, lúc bị bỏ đi, phải hát lén lút trong không gian hạn hẹp. Nhưng điều khiến ông hạnh phúc, là ông lại được có dịp chia sẻ những đóng góp cho cuộc đấu tranh này. Bấm vào đây để nghe bản hùng ca “Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ” do ca đoàn Ngàn Khơi tŕnh diễn Điểm lại những nhận định về các cuộc biểu t́nh phản đối Trung Quốc 2007.12.28Lê Dân, phóng viên đài RFA Vào cuối tuần này, dư luận lại đồn đoán không biết là liệu có cuộc biểu t́nh phản đối Trung Quốc nào sẽ diễn ra hay không, trong bối cảnh nhà nước triệt để ngăn trở. Để góp phần t́m hiểu thêm về việc này, Lê Dân điểm lại một số nhận định của giới văn nghệ sĩ, cán bộ cao cấp hồi hưu và của sinh viên du học về động thái của thanh niên, sinh viên và văn nghệ sĩ đối với thái độ trịch thượng của Bắc Kinh. Trong ba ngày Chủ nhật cuối tuần vừa qua, chỉ hai lần là các người yêu nước tỏ được thái độ, c̣n cuối tuần 16 tháng 12 th́ hầu như không có cuộc tập hợp nào đông đáng kể xảy ra do sự pḥng ngừa quá chặt chẽ của lực lượng công an cảnh sát. Đặc biệt là đối với phương tiện thông tin của thanh niên, sinh viên và văn nghệ sĩ là trao đổi tin nhắn qua di động và blogs, th́ Nhà nước cũng bắt đầu quan tâm kiểm soát. Cụ thể như lời nhận xét của ông Nguyễn Thế Kỷ, Vụ trưởng Vụ Báo chí ban Tuyên giáo Trung ương, nói rằng: "Việc vài bloggers gần đây bày tỏ ḷng yêu nước, đưa ra nhận định của họ về vụ Trường Sa-Hoàng Sa trên web blogs của họ là có thể chấp nhận được. Nhưng đôi người lại khích động biểu t́nh, gây rối loạn trật tự và tác hại đến quan hệ ngoại giao của nhà nước". Về cáo buộc khích động biểu t́nh, ông Nguyễn văn Hải, thành viên Câu lạc bộ Nhà báo Độc lập, blogger biệt hiệu Điếu Cày, bày tỏ: “Họ cho là do ḿnh biểu t́nh ôn ḥa mà thu hút được người khác thành ra kích động. Cái luận điệu đó là không đúng.” Ḷng yêu nước và đi biểu t́nh, nên hay không, th́ một sinh viên du học nhận xét: “Ḷng yêu nước của người dân, đặc biệt là của tầng lớp trí thức, bây giờ họ thể hiện được như thế, là điều mừng nhất cho đất nước này. Bởi v́ chừng nào mà họ c̣n không được lên tiếng trong những sự kiện như đất nước bị mất đất, hay bị nước khác chèn ép, khi khi đấy làm ǵ c̣n cái mà người ta gọi là ḷng yêu nước nữa.” Người trẻ nói thế, c̣n người già nghĩ sao ? Ông Lê Hồng Hà, một cán bộ cao cấp hồi hưu, nhận xét: “Tôi chắc đây là một xu thế không cưỡng nổi đâu. Cuộc mít tinh ngày mùng 9 tháng 12 đó là một hành động rất dũng cảm, rất thông minh, (cười) rất giỏi. Nhưng mà nó chỉ ở mức độ đánh chuông thôi, chưa đến độ là ra được một bản tuyên bố, đ̣i hỏi cương lĩnh, chương tŕnh hành động. Đó là nhiệm vụ của các anh em ở trong nước sau ngày 9 tháng 12, mà bài của ông Bùi Minh Quốc ngày 10 tháng 12 chỉ là một trong hàng ngh́n, hàng vạn ư kiến đề nghị sau này thôi.” Nhà thơ Bùi Minh Quốc nh́n nhận rằng không chỉ có ḿnh ông, mà c̣n biết bao nhà trí thức, văn nghệ sĩ khác, cũng đồng hành, trong việc phản đối hành vi cướp đất, cướp biển của Trung Quốc. Ông nói: “Tới đó, tôi thấy những người đồng nghiệp của tôi, những người cầm bút như tiến sĩ Nguyễn Ngă, nhà báo Bùi Thành, các nhà văn Nguyễn Khắc Phục, Nguyễn Viện, Lynn Baccardi, Trần Tiến Dũng, nhạc sĩ Tuấn Khanh, họa sĩ Trịnh Cung... các anh, các chị ấy bày tỏ thái độ... không chỉ văn nghệ sĩ mà cả nhân dân ở Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, nhất là các bạn trẻ, các bậc cao tuổi. đă có mặt trước đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội và trước lănh sự quán của Trung Quốc ở thành phố Hồ Chí Minh...” Nhà văn Nguyễn Khắc Phục lư giải sự hiện diện của ông trong đoàn biểu t́nh cùng các thanh niên, sinh viên, trí thức, phản đối Bắc Kinh bá quyền: “Đối với tôi cũng như tất cả những người khác th́ tổ quốc là thiêng liêng nhất, mà phải được bảo vệ đẩy đủ cả về lănh thổ, chủ quyền và danh dự. Tôi không mong muốn ǵ chiến tranh hay ǵ cả, rất tha thiết chỉ mong ḥa b́nh và làm ăn. Thế nhưng hành vi Trung Quốc làm nhiều năm nay đă gây mối hiểm họa rất to lớn cho chủ quyền và an ninh của Việt Nam, nhất là vừa rồi họ có những hành vi như vậy, th́ tôi không thể không lên tiếng được.” V́ sao lại có t́nh trạng bức xúc rộng răi trong nhiều tầng lớp nhân dân như vậy ? Nhà báo Nguyễn văn Hải, tức Blogger "Điếu Cày" bực bội bày tỏ: “Thậm chí cái việc nhỏ nhất là triệu đại sứ của họ lại để trao công hàm phản đối, họ (Hà Nội) cũng chưa có làm. Chính v́ động thái của họ chưa đáp ứng được ḷng mong mỏi của nhân dân, cho nên người dân mới bức xúc đi bày tỏ chính kiến của ḿnh. Nhà nước nên tổ chức những cuộc mít tinh, biểu t́nh có hướng dẫn, th́ những cuộc biểu t́nh ấy mới biểu lộ cái ư chí của chính phủ, cũng như ư chí của toàn dân hợp với nhau. Đồng thời cũng giáo dục cho người dân biết rằng lănh thổ của ḿnh bị xâm phạm, như thế th́ khi chính phủ cần có thể huy động được lực lượng tối đa ở trong dân chúng, hơn là chính phủ cấm đoán người dân biểu t́nh. Việc ngăn hàng rào chặn hẳn con đường ấy lại không cho xe cộ chạy qua, và không cho tiếp cận khu vực lănh sự quán, hoàn toàn là ngăn chận biểu t́nh, chứ không phải là giữ ǵn an ninh trật tự.” Không được Nhà nước ủng hộ hay cho phép, hoặc hướng dẫn, người dân đă tự t́m lấy những phương tiện, h́nh thức bày tỏ chính kiến của ḿnh. Đă có những văn nghệ sĩ, nhà báo tự in biểu ngữ, bích chương, khẩu hiệu. Đă có những ca khúc thời xưa được mang ra hát với nhau, họ không hát những bài như "Bác cùng chúng cháu hành quân", mà họ cùng hát như các bài "Dậy mà đi", "Việt Nam quê hương ngạo nghễ"..... Việt Nam t́m cách siết chặt quản lư các blogs 2007.12.29 Mặc Lâm, phóng viên đài RFA Các cuộc biểu t́nh chống Trung Quốc hồi gần đây của sinh viên trong nước đă gây lo ngại cho chính quyền Việt Nam v́ những bạn trẻ này đă nhờ các trang blog của ḿnh để liên lạc và thông tin lẫn nhau, giúp việc chuẩn bị biểu t́nh rất chu đáo và tập trung được nhiều người. Các trang blog này đang bị nhà cầm quyền chú ư, và mới đây Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông, ông Đỗ Quư Doăn cho biết sẽ từng bước kiểm soát những trang blog có nội dung xấu theo như tinh thần của luật báo chí Việt Nam. Blog, phương tiện bày tỏ quan điểm của giới trẻ Trang nhật kư điện tử c̣n gọi là blog hiện đang được các bạn trẻ Việt Nam sử dụng vào rất nhiều mục đích, trong đó bao gồm những bài viết nói lên suy nghĩ của ḿnh cũng như của bạn bè. Các trang blog giúp cho việc thông tin đến một lượng lớn người cùng một lúc qua các đường link, cũng như những địa chỉ blog quen thuộc được công dân mạng biết tiếng sẽ là nơi gặp gỡ, trao đổi hay phát tán thông tin cực kỳ nhanh chóng. Sự kiện một nhóm sinh viên trong nước tổ chức biểu t́nh chống Trung Quốc qua thông tin trên những trang blog cá nhân hồi gần đây là một thí dụ về sức mạnh truyền thông của internet. Cũng qua sự kiện này nhà nước đă thấy rơ những tiềm ẩn mà họ cho là nguy hiểm có thể đe dọa sự an toàn của chế độ thông qua tính phát tán rộng lớn mà chỉ có internet mới có thể có được. Những đề nghị kiểm soát các trang blog nhân dịp này được nhắc lại chính thức trong các hội nghị truyền thông và những đề nghị này lên án các trang blog có nội dung thiếu lành mạnh sẽ làm một bộ phận rất lớn thanh niên bị tha hóa hay đồi trụy v́ những trang blog bẩn chứa nhiều thông tin xấu. Bóp nghẹt tự do ngôn luận? Giới kư giả trong nước trước nguồn tin này đều tỏ ra lo ngại. Nhiều người cho rằng hành động vơ đũa này sẽ khiến quyền tự do ngôn luận bị tước đoạt và các hoạt động thuộc lĩnh vực tinh thần sẽ bị dần dần lấn át. Trao đổi với nhà báo tự do Trần Tiến Dũng chúng tôi ghi nhận được những ư kiến của ông về việc này với kinh nghiệm bản thân như sau: Nhà báo Trần Tiến Dũng: “Nhà nước cho rằng phải quản lư blog chính v́ thời gian gần đây có những cuộc mời gọi biểu t́nh chống Trung Quốc lan truyền, nó được đi theo những đường link của blog mà đến các blogger. Gần như trong 3 cuộc biểu tinh chống Trung Quốc mới đây th́ bộ phận lớn thanh niên tham gia đều là cư dân của blog cả, tức là dân cư mạng cả. Điều này làm cho họ bắt đầu lo lắng và sợ hăi. Tất nhiên "họ" ở đây là tôi muốn nói đến những người có nhiệm vụ về chức năng nhà nước. Họ cảm thấy sợ hăi và họ muốn tḥ bàn tay họ vào thế giới của cư dân mạng để "dạy bảo" người ta thế nào là tốt, thế nào là xấu, bằng những biện pháp quản lư, mà cái điều này tôi tin rằng không bao giờ thực hiện được.” Về cuộc biểu t́nh mới đây, một nhà báo khác đă tham dự trực tiếp trong cuộc biểu t́nh của sinh viên chống Trung Quốc mới đây cũng như từng bị công an làm khó dễ trong nhiều tiếng đồng hồ là ông Nguyễn Hoàng Hải đă bức xúc khi nghe tin các trang blog có nguy cơ bị xóa bỏ, ông Hải, chủ nhân trang blog có tên Điếu Cày cho biết: blogger Điếu Cày: “Cái vấn đề này nó là vấn đề quyền hiến định của công dân rồi. Công dân có quyền tự do thông tin, tự do ngôn luận. V́ vậy việc chính phủ muốn cấm đoan tất cả các nguồn thông tin trên internet th́ cho thấy cái này là họ làm một cái việc vi hiến. C̣n nếu ra những quyết định như vậy th́ chính họ đă ngang nhiên vi hiến, vi phạm hiến pháp. Tôi cũng thấy việc sử dụng tự do thông tin, tự do ngôn luận của người dân cần phải được tôn trọng và chính phủ cũng phải hoạt động trong môi trường trưyền thông minh bạch, chứ không thể cấm đoán những nguồn thông tin và định hướng nó được. Định hướng thông tin bây giờ trong thế giới phẳng này là cực kỳ khó, do vậy cái này th́ họ cũng đă đề nghị nhiều lần nhưng mà chắc là quản lư nó không hiệu quả đâu. Ở Việt Nam th́ người dân người ta không sử dụng blog như các nước khác. Các nước khác th́ đa phần đây là những trang nhật kư cá nhân thôi, nhưng mà ở Việt Nam là do t́nh h́nh tự do thông tin. Cũng như Việt Nam và Trung Quốc, một số nước khác có cấm đoán về truyền thông sử dụng blog như là một chỗ để họ (blogger) cất lên tiếng nói, chính kiến của ḿnh, mà các báo chí chính thống không thể nào đăng tải những cái đó. Cho nên ở đây cũng là một cái quyền được nói của người dân mà kỹ thuật đă cung cấp cho người dân một phương tiện rất là hữu ích. Tôi thấy việc phát triển blog ở Việt Nam như vừa qua sẽ góp phần vào tiến tŕnh dân chủ hoá đất nước.” Liệu có xóa bỏ được hết các blogs? Tuy nhà nước Việt Nam chưa ra quyết định chính thức về việc này nhưng nhiều người nghĩ rằng việc xóa bỏ các trang blog không phải là điều dễ dàng dù nhà nước có đủ nhân lực và phương tiện để thực hiện. Khả năng làm áp lực với Google hay Yahoo như Trung Quốc đă làm ḥan toàn nằm ngoài tầm tay của Hà Nội. Hơn nữa hai công ty này đang bị Quốc Hội Hoa Kỳ điều tra về những đơn thư tố cáo họ tiếp tay với chính quyền Trung Quốc nhằm đàn áp các thành phần tranh đấu. Ông Trần Tiến Dũng cho biết: Nhà báo Trần Tiến Dũng: “Nhà nước này luôn luôn đ̣i quản lư tất cả những cái mà họ cho rằng họ không thể quản lư được. Nhưng mà riêng ở blog th́ lại càng không khả thi. Những chuyên gia máy tính, những tay hacker trẻ đang làm cho những ngân hàng lớn hôm qua tôi có dịp gặp nói rằng điều này là bất khả thi, mà cũng không thể phân biệt blog xấu hay blog tốt, tại đó là một cái trang có tính cá nhân của mỗi người. Cái truyền thông từ đó ra như thế nào th́ các "fan"của họ tự biết và họ cũng tự lọc hết tất cả những ǵ mà không cần thiết với người ta.” Tác giả trang blog Điếu Cày cũng cùng một ư kiến với với nhà báo Trần Tiến Dũng, ông nói: blogger Điếu Cày: “Cái việc thực tế có quản lư được blog hay không th́ tôi thấy khó mà quản lư được blog, tại v́ chỉ 5 phút th́ một blogger có thể lập ra một cái trang mới và bắt đầu lại viết bài tiếp tục. Họ đă có cái tiếng của họ rồi, có mối quan hệ rồi th́ cái trang của họ sẽ rất đông người đến ngay tức khắc. C̣n nhiều hệ thống cung cấp những trang blog như thế nữa, cho nên việc quản lư blog là không tưởng.” Dư luận cho rằng các trang blog là khuôn mặt của tự do ngôn luận của một nước cho nên khi muốn dẹp bỏ nó dù với bất cứ một lư do ǵ th́ nhà nước cũng phải xem xét thật cẩn thận trước khi bắt tay thi hành. Các nước dân chủ trên thế giới sẽ không có cơ hội chỉ trích cho tới khi nào quyền hiến định của dân chúng c̣n được chính quyền tôn trọng.
trả lời phỏng vấn đài RFA 2007.12.30 Hội Đồng Lưỡng Viện Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất vừa công bố Bản Tuyên Cáo về việc Trung Quốc xâm lấn quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam. Phóng viên Ỷ Lan của Ban Việt Ngữ Đài Á Châu Tự Do được Hoà Thượng Thích Quảng Độ - Viện Trưởng Viện Hoá Đạo GHPGVNTN dành cho cuộc phỏng vấn đặc biệt về vấn đề đó. Xin được nhắc là phát biểu của Hoà Thượng Quảng Độ không nhất thiết phản ánh quan điểm của Đài Á Châu Tự Do. Câu hỏi thứ nhất mà Ỷ Lan đặt ra là tại sao Hội Đồng Lưỡng Viện GHPGVNTN phải lên tiếng, Hoà Thượng Quảng Độ cho biết: “Người xưa có nói "Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách", nghĩa là khi đất nước lâm nguy th́ tất cả mọi công dân không phân biệt thành phần xă hội, tôn giáo, chính kiến, đều phải có trách nhiệm cứu nguy. Bởi vậy, mặc dầu Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất là một tổ chức tôn giáo, nhưng trên hết và trước hết, Giáo Hội là một tập thể công dân, sự tồn vong của Giáo Hội gắn liền với sự an nguy của đất nước, cho nên khi sự toàn vẹn lănh thổ của Tổ Quốc bị đe doạ th́ Giáo Hội không thể giữ thái độ bàng quan, im lặng, mà phải lên tiếng. Đó là lư do tại sao Giáo Hội đă đưa ra Bàn Tuyên Cáo ngày 27-12-2007.” Vấn đề then chốt Ỷ Lan : Dạ vâng. Cho đến nay hầu hết các bản lên tiếng từ trong nước ra đến hải ngoại đều tập trung tố cáo Trung Quốc xâm lấn lănh hải Việt Nam và kêu gọi nhân dân chống trả hoặc là tố cáo sự đồng loă của nhà cầm quyền Hà Nội, thế nhưng trong sự lên tiếng của hai viện là Viện Tăng Thống và Viện Hoá Đạo của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất lại nhấn mạnh đến khía cạnh toàn dân tham gia cứu nguy, nghĩa là đ̣i hỏi nhà nước Việt Nam trao quyền lănh đạo cho toàn dân. Kính xin Hoà Thượng giải thích rơ hơn sự khác biệt này. Hoà Thượng Quảng Độ : Đây là vấn đề then chốt, rất quan trọng. Tôi xin nói rơ, như phần nhận định thứ nhất trong Bản Tuyên Cáo đă nêu : "Năm 1956 ông Ngoại Trưởng Ung Gia Khiêm của chính phủ cộng sản Hà Nội thời đó đă tuyên bố công nhận Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền Trung Quốc. Đến ngày 14-9-1958 th́ ông Thủ Tướng Phạm Văn Đồng chính thức gửi công hàm cho Thử Tướng Chu Ân Lai của Trung Quốc, minh xác bằng văn bản chủ quyền Trung Quốc trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.” Bởi vậy bây giờ rất khó cho chúng ta, người Việt, lên án Trung Quốc đă xâm chiếm hai quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa và đ̣i họ trả lại. Giả dụ chúng ta có làm như thế th́ họ sẽ trả lời "Thưa không, chúng tôi có xâm chiếm lănh hải của quư quốc đâu. Hai hải đảo này đă do chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà ở Hà Nội nhượng lại cho chúng tôi đấy chứ. Có văn bản hẳn hoi." Nếu chúng ta lại nói với họ là việc đó chỉ do Đảng Cộng Sản Việt Nam làm mà thôi, chúng tôi hoàn toàn không biết. Họ sẽ trả lời "Đó là việc nội bộ của quư vị. Hăy về đ̣i Đảng Cộng Sản Việt Nam chứ không liên quan đến chúng tôi." Vấn đề then chốt là ở chỗ đó. Vậy chúng ta đ̣i Đảng Cộng Sản Việt Nam ư? Họ sẽ bất lực bởi họ chính là người đă kư văn tự bán lănh hải rồi th́ c̣n lấy tư cách ǵ để đ̣i lại, kể cả các hiệp ước biên giới Việt - Trung kư ngày 30-12-1999 và hiệp ước Vịnh Bắc Việt kư ngày 25-12-2000. Đảng CSVN đă cắt nhượng thêm cho Trung Quốc bao nhiêu đất, bao nhiêu lănh hải? Cho đến hôm nay họ vẫn c̣n giữ bí mật (các hiệp ước đó), chúng ta hoàn toàn không biết. Để khỏi tủi hỗ vớí tổ tiên Việt Nam, vài tuần trước đây các anh em thanh niên - học sinh - sinh viên Hà Nội và Sài G̣n đă đến Toà Đại Sứ và Toà Tổng Lănh Sự Trung Quốc biểu t́nh đ̣i lại Hoàng Sa và Trường Sa, nhưng đă bị nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam t́m đủ cách ngăn cản, cấm đoán. Bởi thế, Giáo Hội chủ trương không trực tiếp trực diện đ̣i Trung Quốc mà phải đ̣i hỏi Đảng Cộng Sản Việt Nam trước hết phải trả lại quyền lănh đạo đất nước cho toàn dân Việt Nam để giải quyết vấn đề toàn vẹn lănh thổ của Tổ Quốc. Th́, nếu mà đảng cộng sản trả lại toàn quyền cho toàn dân - 80 triệu dân rồi th́ vấn đề toàn vẹn lănh thổ có thể chính thức đặt ra với Trung Quốc lúc đó và sự đ̣i hỏi đó mới có hiệu lực. Chứ c̣n như bây giờ đ̣i họ (Trung Quốc) họ không thèm trả lời đâu, họ không thèm giải quyết đâu. Và nếu cứ măi như thế này th́ dân dần họ lấn hết, rồi cả biên giới cũng phải giao cho họ (biên giới ở trên Miền Bắc đó). Ta đă mất ải Nam Quan rồi, cho nên vấn đề này là vấn đề sinh tử của đất nước. Đảng CSVN phải tỉnh ngộ mà trao quyền lại cho toàn dân lúc này v́ nếu không th́ mang cái tủi nhục muôn đời về sau cho Đảng CSVN đấy. Tiến tŕnh cứu nguy đất nước Ỷ Lan : Dạ như vậy th́ cụ thể công việc được tiến hành ra sao trong thời gian sắp tới, bạch Hoà Thượng? Ai sẽ là tác nhân chích cho cái tiến tŕnh toàn dân được tham gia cứu nguy đất nước? Hoà Thượng Quảng Độ : Vấn đề này th́ như ở trên vừa nói đó, đ̣i đảng cộng sản phải trả quyền lănh đạo đất nước lại cho toàn dân, mà toàn dân ở đây cụ thẻ là 85 triệu người đang sống trên đất nước Việt Nam. Th́, trong số 85 triệu người này không phải tất cả đều đứng lên dể đ̣i, mà từ xưa đến nay đều vậy, đất nước nào, xă hội nào cũng có trong số toàn dân ấy đều có một số người nổi bật hẳn lên, đó là số người ưu tú của dân tộc - đất nước; th́ số người đó, đó là các bậc thân sĩ nhân hào trí thức, rồi đến các giới trẻ là thanh niên - học sinh - sinh viên, đấy là cái giới ưu tú của đất nước - dân tộc. Bây giờ giới ưu tú này phải đại diện cho 85 triệu dân toàn quốc đứng lên kêu gọi đoàn kết với nhau, ngồi lại với nhau, thảo luận vấn đề này, đặt thẳng vấn đề với Đảng CSVN. Đây không phải là đoàn tụ, kết lại để âm mưu lật đổ nhà nước cộng sản để tranh quyền hành ǵ cả, mà đây là lúc đất nước lâm nguy phải ra tay cứu nguy cho Tổ Quốc. Tôi xin kêu gọi tất cả các bậc thân hào nhân sĩ trí thức, các tầng lớp thanh niên - học sinh - sinh viên là những người có trách nhiệm nặng nề, chính yếu đối với dân tộc này, lúc này là lúc cần đến bàn tay của quư vị góp sức vào để bảo vệ giang sơn ṇi giống này. Đây là cơ hội rất tốt mà các vị không nói lên được tiếng nói nữa th́ giới trí thức thanh hào nhân sĩ Việt Nam sau này sẽ mang tiếng với hậu thế. Tóm lại, Đảng Cộng Sản Việt Nam phải trả lại quyền cho nhân dân, có nghĩa là Bộ Chính Trị (Đảng CSVN) mời các thân hào nhân sĩ của đoàn thể khác ra mà góp sức với đảng cộng sản, rồi mở ra một cuộc trưng cầu dân ư toàn dân, rồi tiến đến bầu cử Quốc Hội của dân thật sự, rồi sau đó lấy cái thế dân ấy mới đặt vấn đề Hoàng Sa - Trường Sa, ải Nam Quan, thác Bản Giốc, v.v. với Trung Quốc. Đó là mặt đối nội. Giáo Hội chủ trương như vậy cho nên bây giờ không đ̣i Trung Quốc, mà cái đối tượng chính bây giờ ḿnh phải đ̣i đó là đ̣i Đảng CSVN trả lại quyền lănh đạo đất nước cho toàn dân để giải quyết vấn đề này. Đối ngoại th́ bây giờ ở nước ngoài trên toàn thế giới có 3 triệu Việt kiều, cũng là người Việt; người ta mặc dù cũng v́ hoàn cảnh mà phải ly hương thôi, nhưng không ai có thể quên được đất nước. Đấy, cái bằng chứng bây giờ các cộng đồng người Việt trên khắp năm châu đối với vụ Hoàng Sa - Trường Sa th́ họ lên tiếng biết chừng nào! Th́ bây giờ mời cộng đồng người Việt về, họp lại với nhau, ở trong nước và ngoài nước, mà giải quyết vấn đề này. Đồng thời mở một cuộc vận động trên toàn thế giớí. Việt kiều ở ngoài nước rất nhiều người giỏi, họ vận động với các chính phủ trên thế giới, nói rằng cái văn bản mà ông Phạm Văn Đồng kư năm 1958 là không có giá trị ǵ đối với toàn dân chúng tôi. Tôi kêu gọi các bậc thân hào nhân sĩ trí thức, thanh niên - học sinh - sinh viên, tất cả đều có trách nhiệm đối với đất nước, trong hiện tại cũng như tương lai, nhất là các anh em học sinh - sinh viên là tương lai của đất nước, là mầm non của đất nước, là lănh tụ của xă hội trong tương lai, nên phải thể hiện cái chức năng của ḿnh ngay từ bây giờ. Phần Giáo Hội th́ Giáo Hội hết ḷng ủng hộ một đường lối làm thế nào bảo vệ được đất nước, bảo vệ được giống ṇi, phát triển được xă hội. Chúng tôi hứa Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất sẽ làm hết sức ḿnh để hỗ trợ việc này, th́ chỉ xin quư vị thân hào nhân sĩ mạnh dạn đứng lên, quy tụ lại một số người, những người đồng lư tưởng với ḿnh, đặt thẳng vấn đề với lại cộng sản Việt Nam. Đừng có nghe thấy họ hù doạ thế này thế nọ là sợ hăi. Bây giờ không sợ nữa. Đây là lư do chính đáng. Người Việt Nam thấy Tổ Quốc lâm nguy mà không lên tiếng, không góp sức ǵ th́ không phải là người công dân Việt Nam nữa. Xin hết lời. Ỷ Lan : Xin cảm ơn Hoà Thượng Thích Quảng Độ. Vừa rồi là cuộc phỏng vấn do phóng viên Ỷ Lan thực hiện với Hoà Thượng Thích Quảng Độ - Viện Trưởng Viện Hoá Đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, về Bản Tuyên Cáo của Giáo Hội về việc Trung Quốc xâm lấn các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Cũng xin được thưa thêm rằng v́ thời lượng có hạn của buổi phát thanh, chúng tôi đă phải cắt bớt một phần cuộc phỏng vấn. Tuy nhiên, quư thính giả có thể theo dơi toàn bộ cuộc trao đổi trong mục Diễn Đàn của Đài Á Châu Tự Do.
Không Quên Bạn TùKhông Quên Đồng Bào Đau Khổ |
|