
|
|
Việt Nam phản đối Trung Quốc tập trận ở Hoàng Sa2007.11.24Bộ Ngoại giao Việt Nam đă lên tiếng phản đối việc quân đội Trung Quốc tổ chức tập trận trên khu vực quần đảo Ḥang Sa từ ngày 16 đến ngày 23 vừa qua. Phát ngôn nhân Bộ ngoại giao Việt Nam, ông Lê Dũng nói rằng hành động của Trung Quốc vi phạm chủ quyền của Việt Nam, rằng Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lư để xác minh chủ quyền của ḿnh trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa ngoài biển Đông. Theo phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Việt Nam, sự kiện Trung Quốc tập trận trên quần đảo tranh chấp Hoàng Sa chẳng những không mang lợi ích cho mối quan hệ song phương, không phù hợp với nhận định chung của lănh đạo hai quốc gia mà c̣n phản lại tinh thần cuộc gặp gỡ bên lề hội nghị thượng đỉnh ASEAN vừa qua giữa thủ tứơng hai nứơc. Vẫn theo lời ngừơi phát ngôn này th́ Việt Nam mong duy tŕ quan hệ hữu nghị với Trung Quốc, giải quyết ôn hoà mọi tranh chấp dựa trên luật pháp quốc tế, đặc biệt là công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển năm 1982 cũng như Bản Tuyên Bố Về Cung Cách Ứng Xử Trên Biển Đông liên quan đến sự tranh chấp chủ quyền giữa các nứơc trong khu vực đối với Hoàng Sa và Trường Sa. Ngoài vùng quần đảo Hoàng Sa, Việt Nam và Trung Quốc c̣n tranh chấp chủ quyền ở Trường Sa. Và mới đây việc Bắc Kinh loan báo mở các tour du lịch ra 2 quần đảo này cũng đă khiến cho t́nh h́nh căng thẳng hơn. Váo lúc đó, Hà Nội cũng đă nhanh chóng đưa ra những lời chống đối Trung Quốc cho rằng việc nước này ngang nhiên tổ chức tour du lịch trên quần đảo vừa nói là sự việc hết sức nghiêm trọng xâm lấn chủ quyền của Việt Nam và hành động này khiến việc đối thoại giải quyết tranh chấp càng khó khăn thêm. Đây không phải là lần đầu tiên Trung Quốc có những hành động công khai lấn áp Việt Nam. Trung Quốc đă từng áp lực hăng dầu khí BP phải bỏ cuộc khoan t́m dầu ngoài khơi quần đảo Trường Sa vào tháng Tư vừa qua. Trong vụ này, ông Lê Dũng Phát ngôn nhân Bộ Ngoại Giao đă phát biểu rằng Việt Nam có đầy đủ cơ sở pháp lư để khẳng định chủ quyền không thể tranh căi của ḿnh đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Và ông nhấn mạnh rằng dự án hợp tác giữa Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam và Công ty Dầu khí BP của Anh được thực hiện từ năm 2000 nằm trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, hoàn toàn thuộc quyền chủ quyền của Việt Nam. Mặc cho những chống đối từ Việt Nam, Trung Quốc đă áp lực khiến BP phải bỏ cuộc và vụ việc đă rơi vào im lặng. Sự việc không ngừng lại ở đó khi Trung Quốc să súng vào ngư dân Việt Nam đang đánh cá ngoài khơi biển đông và như thường lệ, vụ việc cũng không hề được giải quyết.Sinh viên, thanh niên biểu t́nh tại Hà Nội,Sài G̣n phản đối Trung Quốc2007.12.09Hàng trăm sinh viên và thanh niên Việt Nam hôm nay đă tham biểu t́nh tại Hà Nội và Sài G̣n để phản đối Trung Quốc và bảo vệ chủ quyền quốc gia trên hai quần đảo Ḥang Sa và Trường Sa. Tại Hà Nội, khoảng 250 người đă biểu t́nh bên ngoài sứ quán Trung Quốc tại số nhà 46 Hoàng Diệu và tại Sài G̣n có hơn 100 người biểu t́nh trước lănh sự quán Trung Quốc ở số 39 Nguyễn thị Minh Khai. Những người biểu t́nh hô khẩu hiệu, trương biểu ngữ bằng cả tiếng Việt và tiếng Anh, mang nội dung như "Hoàng Sa và Trường là máu thiệt của Việt Nam", "Trung Quốc đừng đánh mất thiện cảm của Thanh Niên Việt Nam", "Dậy mà đi hỡi Đồng bào ơi".. để phản đối việc Bắc Kinh thiết lập đơn vị hành chính để quản trị hai vùng quần đảo Ḥang Sa và Trường Sa. Các hăng tin quốc tế nhận xét rằng đây là những cuộc biểu t́nh hiếm hoi không bị công an ngăn trở, báo chi nước ngoài được tự do quay phim, chụp ảnh và tường thuật.
Hàng trăm người Việt Nam biểu t́nh trước Ṭa đại sứ Trung Quốc ở Hà Nội hôm 9-12-2007, để phản đối việc TQ xâm phạm chủ quyền lănh hải VN. AFP PHOTO. Một cuộc biểu t́nh trước đây không bị công an giải tán diễn ra hồi năm 2003 khi Hoa Kỳ bắt đầu đưa quân vào Iraq. C̣n những cuộc biểu t́nh, khiếu kiện của dân chúng thường xảy ra và bị dẹp tan chỉ sau một thời gian ngắn ngủi. Phản đối Trung QuốcTuyên bố trong cuộc họp bào tại Hà Nội hôm thứ Năm 6-12, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Dũng cho biết, Trung Quốc đă vi phạm chủ quyền của Việt Nam khi dự tính tuyên bố quyền kiểm soát hành chính trên hai quần đảo tranh chấp trong biển Đông, khi cho thành lập đơn vị hành chánh ở Hoàng Sa và Trường Sa. Lời phản đối được Hà Nội đưa ra, sau khi Quốc Vụ Viện Trung Quốc phê chuẩn việc thành lập thành phố hành chính cấp huyện Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam để trực tiếp quản lư ba quần đảo: Hoàng Sa, Trung Sa và Trường Sa (Trung Quốc gọi là Tây Sa, Trung Sa và Nam Sa). Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao CSVN Lê Dũng tái khẳng định: "Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lư để khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Hành động này đă vi phạm chủ quyền lănh thổ của Việt Nam, không phù hợp với nhận thức chung của Lănh đạo cấp cao hai nước, không có lợi cho tiến tŕnh đàm phán t́m kiếm biện pháp cơ bản, lâu dài cho vấn đề trên biển giữa hai bên." Theo chính phủ Trung Quốc, thành phố hành chính cấp huyện Tam Sa là đơn vị hành chính mới lập ra để quản lư ba quần đảo. Trước đây, Tây Sa, Trung Sa và Nam Sa thuộc về quyền quản lư trực tiếp của tỉnh Hải Nam. Tỉnh này mới được thành lập chính thức năm 1988. Trước đó, Hải Nam thuộc quản lư của tỉnh Quảng Đông. Hiện nay, ngoài Việt Nam và Trung Quốc, một số nước khác trong khu vực như Đài Loan, Philippines, Malaysia và Brunei cũng tuyên bố có chủ quyền trên một phần hoặc toàn bộ các quần đảo này.Sinh viên tổ chức biểu t́nh trả lời phỏng vấn RFA2007.12.10Nguyễn Khanh, phóng viên đài RFA Như quư thính giả đă rơ, sáng hôm qua, hai cuộc biểu t́nh phản đối hành động của Trung Quốc đă diễn ra tại Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, với sự tham gia của hàng trăm người, phần đông là những thanh niên, sinh viên. Một sinh viên trong Ban Tổ Chức ở thành phố Hồ Chí Minh đă đồng ư dành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn ngắn sau đây. Nguyễn Khanh: Động cơ nào thúc đẩy các bạn đứng lên tổ chức và kêu gọi mọi người tham gia cuộc biểu t́nh mới diễn ra ngày hôm qua? Sinh Viên VN: Các anh em xuống đường biểu t́nh chỉ để muốn nhắn nhủ với người Trung Quốc, đặc biệt với Chính Phủ Bắc Kinh, rằng nước Việt Nam tuy nhỏ bé, nhỏ bé v́ ngàn năm bị giặc phương Bắc và nhiều thứ giăc khác xâu xé, giống như thân h́nh một con người, c̣m cơi, gầy nua, đă thế vẫn c̣n bị những kẻ lớn xâu xé, kéo đi phần da thịt của đất nước, kéo đi phần da thịt của cơ thể ḿnh, th́ mọi người phải phẫn nộ. Chúng tôi, những người thanh niên Việt Nam muốn gửi một thông điệp cho Bắc Kinh. Thông điệp đó là hăy coi chừng những con người quật khởi, coi chừng sự trỗi dậy từ những đau đớn đó. Người Trung Hoa cũng như chính phủ Bắc Kinh chắc hẳn phải hiểu được rằng “thứ nhất sợ kẻ anh hùng, thứ hai sợ kẻ cố cùng liều thân”. Đó là quan điểm thứ nhất. Quan điểm thứ hai của bọn em là muốn gửi một thông điệp với Chính Quyền Việt Nam, với nhà nước Việt Nam rằng thanh niên Việt Nam cũng như nhân dân Việt Nam hết sức ủng hộ chính quyền về việc phải lên tiếng và phải có những biện pháp cụ thể để giải quyết vấn đề Trường Sa, Hoàng Sa, và phải chia sẻ thông tin này với đông đảo thanh niên thế hệ trẻ của đất nước. Chúng em không biết những sự việc liên quan đến Hoàng Sa, Trường Sa, ngoài trừ những thông tin từ nước ngoài, c̣n những thông tin ở trong nước th́ không minh bạch, không cho biết Việt Nam ḿnh c̣n bao nhiêu đảo, mất bao nhiêu đảo, dù đó là những điều mà người dân, đặc biệt là thanh niên, đều có quyền được biết. Đó là những động lực khiến thanh niên và sinh Việt Nam ngày hôm qua tụ họp đông đảo biểu t́nh. Nguyễn Khanh: Kêu gọi các anh em khác cùng tham gia biểu t́nh và khi cùng đứng chung với nhau trong đoàn biểu t́nh, các bạn có điều ǵ lo sợ không? Sinh Viên VN: Xin thưa với anh là sống và học tập dưới mái trường Xă Hội Chủ Nghĩa, chúng em được học tất cả những ǵ của đất nước, và tất cả chúng em đều tuân thủ luật pháp của đất nước. Chúng em luôn luôn tuân thủ luật pháp và hiến pháp của đất nước, nhưng nếu đem so sánh với thói quen hàng trăm năm nay đă ghi sâu vào tiềm thức của người dân Việt th́ việc làm của chúng em ngày hôm qua là việc làm đă vượt qua hẳn mọi điều. Tất nhiên v́ những lư do khách quan cũng như chủ quan, lúc đầu cũng có phần lúng túng, e ngại, nhưng khi thấy các bạn trẻ, thanh niên tập họp càng ngày càng đông và dân chúng qua đường dừng lại bày tỏ thái độ ủng hộ, tinh thần của anh em phấn chấn hơn. Lịch sử ngàn năm yêu nước đă được minh chứngNguyễn Khanh: Khi trông thấy sự ủng hộ của dân chúng, cảm nghĩ của các bạn như thế nào? Sinh Viên VN: Tất nhiên bọn em rất là vui. Vui ở chỗ lịch sử ngàn năm yêu nước đă được minh chứng, trái tim và t́nh yêu của những người dân Việt Nam không chết hẳn, mà chỉ nguội lạnh đi v́ rất nhiều lư do khách quan cũng như chủ quan nào đấy. Nhưng tất cả mọi người sẵn sàng đứng dậy khi cần thiết.
AFP PHOTO Nguyễn Khanh: Trong thời gian các bạn kêu gọi, hô hào biểu t́nh, có rất nhiều thư phát tán trên mạng, trong đó có thư nói rằng các bạn phải cẩn thận, coi chừng bị khích động, giật dây bởi tổ chức này hoặc tổ chức khác, và đồng thời có cả thư của Công An bảo thanh niên sinh viên không tham gia cuộc biểu t́nh. Các bạn nghĩ ǵ về những lá thư, công văn như thế? Sinh Viên VN: Em có nghe mang máng như vậy, nhưng cụ thể bản thân em th́ không nhận được. Ngay từ lúc có cuộc biểu t́nh, th́ có sự can thiệp của công an cũng như đại diện bên chính quyền, đặc biệt là bên thanh niên, động viên anh em nên giải tán, đề nghị anh em hợp tác với chính quyền. Đến lúc khoảng 12 giờ trưa th́ xuất hiện một trong những vị lănh đạo cao nhất của thành phố là ông Tài, nguyên Phó Chủ Tịch Thành Phố. Sau đó tất cả anh em đồng ư hợp tác với cơ quan chính quyền, đi vào để thảo luận và chất vấn những điều anh em thắc mắc, muốn được biết và cần được phía chính quyền chia sẻ thông tin. Nguyễn Khanh: Phía Chính Quyền có hứa hẹn ǵ với các bạn không? Có hứa hẹn sẽ tiếp tay với các bạn, có hứa hẹn hỗ trợ cho việc các bạn làm hay không? Sinh Viên VN: Thứ nhất là qua phát biểu của người lănh đạo Chính Phủ Thành Phố, ông khẳng định chỉ quyền của Việt Nam ở Hoàng Sa là bất diệt, không thể tách rời. Điều thứ hai là ông ghi nhận tấm ḷng cũng như t́nh cảm của các thanh niên yêu nước ngày hôm nay; thứ ba là ông có chỉ đạo bên thành đoàn nên tổ chức một cuộc mít tinh để đông đảo thanh niên tham gia. Nguyễn Khanh: Nghe nói là các bạn vẫn giữ ư định sẽ tổ chức biểu t́nh tiếp vào hai ngày Thứ Bảy và Chủ Nhật tuần này. Không biết điều đó có đúng không? Bạn có thể cho chúng tôi biết thêm về điều này không? Sinh Viên VN: Thứ nhất là dự định th́ chưa nghe nói. Phần lớn thanh niên trong nước đang chờ đợi xem phản ứng cụ thể từ bên Chính Quyền. Một lần nữa, tuổi trẻ và thanh niên vẫn đang cố gắng đặt lại ḷng tin với phái Chính Quyền, chờ đợi xem những lời hứa của phía Chính Quyền sẽ được giải quyết, được thực hiện như thế nào, thực hiện ra sao. Người dân trong nước cũng như tập thể thanh niên chúng tôi đang chờ đợi điều ấy. Sau đó kết quả như thế nào th́ chúng tôi sẽ xin chia sẻ với anh. Nguyễn Khanh: Cám ơn bạn rất nhiều. Chúc bạn và những anh em khác may mắn, thành công trong mọi công việc. Sinh Viên VN: Vâng cám ơn anh. Chúng em cũng muốn nhắn nhủ với bà con ở nước ngoài rằng hăy vững tin, đồng bào trong nước sẽ thực hiện mọi cuộc đấu tranh với mọi con người cản trở cuộc đấu tranh này, và đấu tranh với tất cả những con người cố t́nh xâm lấn đất nước này, hoặc cản trở t́nh cảm bảo vệ tổ quốc của người dân đất nước này. Điều thứ hai là mong bà con ở nước ngoài ư thức về quê hương của ḿnh, nơi bà con đă phải ra đi, bây giờ bà con đă có chỗ đứng ở bên đó, c̣n chúng tôi 80 triệu người Việt Nam ở trong nước sẽ đi đâu, sẽ bám víu vào đâu nếu điều chúng ta đang lo âu sẽ xảy ra? Chúng tôi xin gửi lời chào và mong bà con ở nước ngoài ủng hộ việc làm của chúng tôi ở bên này. Vừa rồi là trao đổi giữa Nguyễn Khanh của Ban Việt Ngữ Đài Á Châu Tự Do với một thanh niên trong Ban Tổ Chức ở thành phố Hồ Chí Minh. Cũng xin được thưa thêm rằng khi kết thúc cuộc nói chuyện, Ban Việt Ngữ chúng tôi có đặt câu hỏi với anh là liệu có thể nêu tên thật và trường đại học anh đang theo học hay không, anh bạn trẻ trả lời: Sinh Viên VN: Vâng anh cứ nói tên thật của em đi. Em đang sống và đang làm theo đúng hiến pháp của nhà nước, chúng em cũng đang kêu gọi mọi người một lần nữa tin tưởng, đặt thêm ḷng tin vào Chính Phủ, và cũng kêu gọi đồng bào ở hải ngoại. Chúng ta không có ǵ phải né tránh cái tên thật của ḿnh cả. Đất nước c̣n có thể mất th́ tên thật của ḿnh lại phải che dấu làm ǵ? Chúng ta không hề xấu hổ v́ đất nước chúng ta nhỏ, chúng ta chỉ xấu hổ v́ đất nước của chúng ta bị mất thôi. Tuy nhiên sau khi cân nhắc, chúng tôi quyết định không nêu tên của người bạn trẻ này. Một lần nữa, xin chúc các bạn may mắn, thành công.Việt Nam cần có phản ứng như thế nàotrước sự xâm lấn của Trung Quốc?2007.12.10Mặc Lâm, phóng viên đài RFA Trong vài ngày trước đây Quốc Vụ Viện Trung Quốc đă phê chuẩn việc thành lập thành phố cấp huyện Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam và thành phố này sẽ trực tiếp quản lư 3 ḥn đảo là Trường Sa, Hoàng Sa và Trung Sa mà Trung Quốc cho là thuộc chủ quyền của họ. Vấn đề này một lần nữa dấy lên một làn sóng phản đối từ nhiều cộng đồng người Việt trong và ngoài nước. Chỉ trong ṿng hơn một tháng Trung Quốc và Đài Loan đă liên tiếp có hành động xâm lấn vùng đất đang có tranh chấp và ngang nhiên vi phạm chủ quyền, lănh thổ của Việt Nam. Từ ngày 16 đến ngày 23 tháng 11 năm 2007 Trung Quốc đă tiến hành tập trận tại quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam bất kể sự phản đối của nhiều nước trong khu vực có tranh chấp. Cùng lúc đó vào ngày 15 tháng 11 Đài Loan cho khởi công xây dựng một đường băng trên đảo Ba B́nh thuộc Trường Sa và tiến hành xây dựng cái mà họ gọi là "Bia kỷ niệm công tŕnh". Trong khi hai sự kiện này chưa được giải quyết th́ Trung Quốc một lần nữa ngang nhiên ra chỉ thị thành lập một thành phố cấp huyện có chức năng quản lư ba nhóm đảo mà hai trong số đó thuộc chủ quyền Việt Nam. Lần này nghiêm trọng hơn tất cả những lần trước đây v́ Trung Quốc đă ngang nhiên thành lập một định chế hành chánh có tính cách chủ quyền quốc gia bất kể sự phản đối của Việt Nam. Trả lời báo chí về thực trạng này và phản ứng chính thức của chính quyền Việt Nam ra sao ông Lê Dũng, phát ngôn viên của bộ Ngoại Giao Việt Nam như thường lệ đă đưa ra một phản ứng quá cũ, được lập đi lập lại hàng chục lần gần như giống nhau sau mỗi lần Trung Quốc vi phạm chủ quyền đất nước. Dân chúng biểu t́nh phản đốiTrước thực trạng này, vào ngày 9 tháng 12 vừa qua hàng trăm người đă tự phát tụ tập trước cửa Toà Đại Sứ Trung Quốc tại Hà Nội và Tổng Lănh Sự Quán Trung Quốc tại Thành Phố Hồ Chí Minh để phản đối những việc làm ngang ngược này. Sự kiện này như một giọt nước làm tràn chiếc ly bị đè nén lâu ngày. Việc dân chúng tụ tập được xem là điều cấm kỵ đối với t́nh h́nh mà giới chức cầm quyền Việt Nam luôn cho là nhạy cảm. Đây cũng là lần đầu tiên người dân hai miền Nam - Bắc công khai lên tiếng thay cho chế độ trước mối nguy bành trướng bá quyền của phương Bắc. Chúng tôi trao đổi với nhà sử học, kiêm đại biểu Quốc Hội Dương Trung Quốc và hỏi ông rằng, h́nh như mọi nổ lực ngoại giao và thương thuyết có vẻ không kiến hiệu trước ḷng tham của Trung Quốc và hơn nữa nước này luôn dựa vào sức mạnh quân sự cũng như kinh tế của ḿnh để thực hiện những thủ đoạn lấn chiếm và họ không giấu giếm ư đồ bành trướng đối với các nước Đông Nam Á. Bài toán khó cho Việt Nam?Việt Nam là nước nhỏ, thế yếu nhưng chúng ta có truyền thống chống Trung Quốc từ hàng ngàn năm nay, tại sao Quốc Hội Việt Nam chưa bao giờ lên tiếng thay cho dân chúng tỏ rơ cho Trung Quốc biết rằng chúng ta là một dân tộc không dễ bị đàn áp. Với tư cách là đại biểu Quốc Hội ông Dương Trung Quốc cho biết: Ông Dương Trung Quốc: “Tôi nghĩ đây là vấn đề nó đă kéo dài từ rất lâu và phải nói là rất phức tạp, có liên quan đến t́nh h́nh của mỗi nước, t́nh h́nh chung, và cái xu thế chung. Vừa rồi th́ Hội Đồng Nhân Dân thành phố Đà Nẵng, cũng là cơ quan theo phân cấp hành chính (quản lư) huyện đảo Hoàng Sa và Trường Sa, tôi nghĩ rằng cũng đă lên tiếng khẳng định. C̣n việc tiếp theo như thế nào th́ tôi nghĩ đây là cuộc đấu tranh về ngoại giao lâu dài. Điều quan trọng là làm sao cho cái ư thức của người dân không bao giờ từ bỏ sự quan tâm tới chủ quyền của đất nước. Về phía nhà nước tôi nghĩ đây là cả một cái phức hợp mà trong mối quan hệ song phương với Trung Quốc cũng như với các quốc gia trong khu vực, tôi nghĩ rằng chỉ có dựa vào những quy định của luật pháp quốc tế và trong đó th́ Việt Nam có một lợi thế duy nhất là lợi thế về lịch sử, bằng chứng lịch sử. Cá nhân tôi là đại biểu quốc hội th́ tôi cũng là một người hoạt động trong lănh vực lịch sử, tôi cũng có phát biểu trên báo chí bài viết cách đây 3 năm khi vừa tṛn 30 năm mà Trung Quốc chiếm Hoàng Sa. Và lần này tôi cũng có phát biểu ư kiến. Thế c̣n việc có đưa ra Quốc Hội th́ chắc chắn Quốc Hội có Uỷ Ban Đối Ngoại th́ tôi cũng sẽ nếu đến kỳ họp tới tôi cũng có thể nêu lên nếu t́nh h́nh mà nó không có những diễn biến tích cực hơn. Đúng là đây là cái vấn đề của lịch sử, mà ở đây là chủ quyền quốc gia và những vấn đề liên quan đến nhu cầu phát triển, đang đặt ra bài toán khó cho Việt Nam trong mối quan hệ với Trung Quốc, một mặt vừa muốn giữ sự ổn định, một sự hợp tác, đồng thời lại vào lúc cái tư tưởng bành trướng của Trung Quốc th́ phải khẳng định là không bao giờ họ từ bỏ cả.
Công an ngăn chặn một sinh viên Việt Nam tiến về phía Ṭa đại sứ Trung Quốc ở Hà Nội hôm 9-12-2007,
để
phản đối việc TQ xâm phạm chủ quyền lănh hải VN. AFP PHOTO. Chúng tôi cũng lưu ư tới một ư kiến cũng được đưa lên báo chí, tức là Việt Nam và Trung Quốc đều muốn ràng buộc với nhau bởi "16 chữ vàng" giữa việc làm và lời nói Trung Quốc rơ ràng là đ̣i hỏi Việt Nam phải cảnh giác hơn nữa.” Thật ra nếu dựa vào sự can thiệp của các tổ chức quốc tế để giải quyết tranh chấp đất đai, lănh thổ th́ cơ may thành tựu sẽ rất xa vời v́ bàn cờ quốc tế luôn được giải quyết dưới lợi nhuận kinh tế và tương quan chính trị. Trung Quốc biết yếu điểm của các cường quốc nên việc ngang nhiên chiếm đoạt các vùng đất đang tranh chấp được họ lên kế hoạch từ nhiều chục năm nay và họ biết rằng tiếng nói nhỏ bé của Việt Nam sẽ không vang ra khỏi chiếc ao làng. Tiến sĩ Nguyễn Mạnh Hùng hiện giảng dạy môn bang giao quốc tế tại trường đại học George Madison cho biết những nhận xét của ông trước t́nh h́nh nghiêm trọng này: Tiến sĩ Nguyễn Mạnh Hùng: “Đối với những vấn đề quan trọng th́ thường thuờng nước nào mạnh th́ nó có lợi hơn. Chính vấn đề lănh thổ ít khi được đưa ra Toà Án Quốc Tế, hay là một cơ quan thẩm quyền nào đó. Trường hợp Đền Preah Vihea bên Thái Lan và Cam Bốt sở dĩ được đưa ra (Toà Án Quốc Tế) là v́ vấn đề đó nhỏ, không quan trọng. Đàng này vấn đề Hoàng Sa - Trường Sa là vấn đề quan trọng lớn lắm th́ chuyện đưa ra Toà Án Quốc Tế hay một cơ quan trung lập đệ tam nào là chuyện khó xảy ra. Thành ra bây giờ chỉ c̣n vấn đề tương quan về chính trị, kinh tế và quyền lực th́ cả 3 cái này Việt Nam đều yếu kém cả. Về Hoàng Sa tôi thấy là khó được giải quyết. Nó đă chiếm rồi th́ bây giờ phải đánh nó ra khỏi, mà đánh nó th́ không được, ḿnh chưa đủ khả năng đánh với nó. Cũng như ta thấy người Arab, khi Do Thái chiếm Đồi Golan, West Bank, Gaza th́ đâu có đánh nó được. Đó là chuyện khó. Thế bây giờ chỉ c̣n vấn đề bảo vệ những phần c̣n lại của ḿnh thôi th́ cái này cũng khó lắm. Đáng lẽ việc này phải được thực hiện từ lâu rồi. Điều này tôi nghĩ mọi người đều biết. Lănh đạo Việt Nam biết thừa, là phải củng cố nội bộ. Nội bộ có nghĩa là trong nước phải đoàn kết như một và đoàn kết luôn với những người ngoại quốc nữa, bởi những người đó là những lobby rất lớn trong nước lớn của họ mới làm ầm lên được. Đó là điểm thứ nhất. Thế, tăng cường nội bộ của ḿnh, tăng cường thêm với những người trong ḿnh, và thứ hai cũng phải quân b́nh quyền lực th́ Việt Nam cũng đă cố t́nh làm đấy, thế nhưng những nước mà ḿnh hiện nay có liên hệ tốt, thí dụ như Đông Nam Á, Nhật Bản, Nam Hàn, th́ những nước đó không phải là đối trọng của Trung Quốc. Đối trọng với Trung Quốc là Mỹ cơ.” Không thể cứ nhượng bộ măiTiến sĩ Nguyễn Thanh Giang một nhà tranh đấu trong nước th́ cho rằng Việt Nam không thể nhượng bộ măi và điều này càng làm cho Trung Quốc lấn áp và gây áp lực ngày một nặng nề hơn mà thôi. Ông manh mẽ tuyên bố: Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang: “Tôi biết rằng tất cả những người Việt Nam có ḷng yêu nước, có tinh thần bảo vệ lănh thổ của ḿnh và tổ quốc trọn vẹn của ḿnh, th́ đều kịch liệt phản đối việc nhà cầm quyên Trung Quốc trân tráo đưa Hoàng Sa và Trụng Sa vào lănh thổ của họ và dưới quyền kiểm soát của một tỉnh của Trung Quốc. Đấy là một hành động của tư tưởng đại bá, dù lănh thổ của ḿnh đă to lớn rồi nhưng muốn lấy thịt đè người và muốn đi ăn cướp đất đai của những nước xung quanh. Đấy là hành động mà tôi nghửcằng sẽ gây phẫn nộ hết sức cao độ của toàn thể nhân dân Việt Nam. Và nhân dân Việt Nam sẵn sàng đứng lên chống trả lại và đập tan những ư đồ xâm lược của bất cứ một kẻ thù nào. Trong lịch sử Trung Quốc phải nhớ rằng Việt Nam không hề sợ Trung Quốc và không hề thua Trung Quốc nếu Trung Quốc bày tỏ dă tâm ăn cướp đất đai của Việt Nam.” Trong văn bản phản đối chính quyền Trung Quốc, ông Lê Dũng lập lại điều mà nhà nước Việt Nam luôn theo đuổi: “Trước sau như một, Việt Nam chủ trương giải quyết các bất đồng thông qua thương lượng ḥa b́nh trên cơ sở tôn trọng Luật pháp quốc tế và thực tiễn quốc tế, đặc biệt là Công ước của Liên Hợp quốc về Luật biển 1982 và tinh thần Tuyên bố về cách ứng xử của các bên trên biển Đông năm 2002 nhằm giữ ǵn ḥa b́nh và ổn định trên Biển Đông và khu vực.” Xem ra các nghị định, công ước hay luật biển quốc tế cũng như thiện chí không làm ḷng tham của phương Bắc bị chùn lại. Những hành động bột phát của nhóm người Việt mạnh dạn chống đối trước ṭa đại sứ Trung Quốc có sức mạnh gấp trăm lần hơn những tuyên bố có tính chiếu lệ mà Bộ Ngoại Giao Việt Nam luôn copy sẵn một bản sao và dùng chung cho tất cả mọi trường hợp bị xâm phạm chủ quyền từ người anh em phương Bắc.Công ước Quốc tế và vấn đề tranh chấp chủ quyềngiữa Việt Nam và Trung Quốc2007.12.11Nhă Trân, phóng viên đài RFA Sự kiện Trung Quốc thiết lập đơn vị hành chính để quản trị hai quần đảo Ḥang Sa và Trường Sa, mới được công bố vài ngày nay, đang gây căm phẫn trong công luận người Việt trong và ngoài nước. Cuối tuần qua, hàng trăm sinh viên, thanh niên đă biểu t́nh ở Hà Nội và Sài G̣n để phản đối Trung Quốc và biểu dương chủ quyền quốc gia.
Tiến sĩ Nguyễn Văn Canh. RFA file photo. Trước hành động xâm lấn chủ quyền của Bắc Kinh, Nhă Trân ghi nhận phân tích và ư kiến của một nhà luật học về công ước quốc tế. Xin mời quí vị theo dơi cuộc phỏng vấn Giáo sư Nguyễn Văn Canh, Tiến sĩ Công Pháp Quốc Tế, cựu chuyên viên nghiên cứu chiến tranh và hoà b́nh Đông Dương, Viện Hoover (California) đồng thời cũng là Chủ Tịch Ủy Ban Bảo Vệ Sự Vẹn Toàn Lănh Thổ ở hải ngoại. Công ước quốc tế về ranh giới biểnNhă Trân: Thưa Tiến Sĩ, việc Trung Quốc đơn phương thành lập đơn vị hành chính mang tên Tam Sa để quản lư 3 quần đảo Hoàng Sa, Trung Sa và Trường Sa, có phù hợp với thông lệ, hay công ước quốc tế về ranh giới biển hay không ạ? Tiến sĩ Nguyễn Văn Canh: Về thông lệ quốc tế th́ tôi không thấy có trường hợp nào xảy ra như vậy, trong t́nh trạng như là Tam Sa mà Trung Quốc vừa mới thiết lập là một đơn vị hành chánh nằm trong tỉnh Hải Nam, là một đơn vị hành chánh tại quốc gia ḿnh để quản trị lănh thổ hay lănh hải như trong trường hợp này là của một quốc gia khác là Việt Nam th́ không bao giờ có chuyện đó xảy ra trên quốc tế. Nhă Trân: C̣n nói về bản quy tắc hành sử chung trong vùng Biển Đông mà Trung Quốc đă kư kết với khối ASEAN, th́ hành động của Bắc Kinh có thể được đánh giá ra sao? Tiến sĩ Nguyễn Văn Canh: Về bản Quy Tắc Hành Sử mà Trung Quốc kư với ASEAN th́ có một sự việc như thế này. Trước đây khối ASEAN nghĩ rằng ḿnh cộng tác với nhau thành một khối để đối đầu với Trung Quốc, để thương thảo với Trung Quốc những vấn đề liên quan tới quyền lợi của khối ḿnh với Trung Quốc, nhưng Trung Hoa không bao giờ chịu. Vấn đề bị giằng co căi cọ nhau măi cho tới khoảng chừng một chục năm sau th́ Trung Quốc đưa ra một đề nghị là Trung Quốc muốn thương thảo với một nước nào đó ở trong khối ASEAN th́ thương thảo tay đôi chứ không có thương thảo với cả khối. Đó là điểm thứ nhất. Điểm thứ hai, khi mà cần phải giải quyết vấn đề ǵ đó th́ thương thảo với nhau để giải quyết trước, không được dùng vơ lực. Thế th́ ở đây, trường hợp này Trung Quốc tự ḿnh đứng ra quản trị vùng đó, coi như tài sản của ḿnh, th́ không đúng với điều chính Trung Quốc đă đưa ra viện lẽ rằng Trung Quốc muốn coi rằng vùng biển đó là của ḿnh. Nhă Trân: Thưa Tiến Sĩ, được biết hồi tháng 11 vừa qua, Malaysia và Singapore đă tranh biện tại ṭa án quốc tế The Hague để nhờ ṭa phân xử về một nhóm đảo nhỏ mà hai nước tranh chấp chủ quyền từ nhiều năm qua. Vụ kiện này có thể lấy làm thí dụ cho trường hợp Việt Nam và Trung Quốc trong vùng Ḥang Sa và Trường Sa hay không? Xin T/s cho biết nếu có th́ do đâu, và nếu không th́ v́ sao? Tiến sĩ Nguyễn Văn Canh: Trường hợp đưa ra Toà Án Quốc Tế La Haye để mà xử một vụ kiện tranh chấp về lănh thổ lănh hải th́ có thể xảy ra được, có nghĩa là hai quốc gia phải đồng ư với nhau đưa vấn đề đó ra để Toà Án La Haye xét xử. Mỗi bên phải chứng ḿnh chủ quyền của ḿnh về phương diện lịch sử, về phương diện hành sử chủ quyền, v.v. đấy là phần đất của ḿnh. Toà Án La Haye sẽ dựa vào đó để quyết định. Nhưng mà trường hợp này th́ cũng không phải như vậy, là v́ đơn phương Trung Hoa lục địa với chính quyền cộng sản họ muốn bành trướng thế lực của họ th́ chắc chắn họ không bao giờ châp nhận thẩm quyền của Toà Án La Haye. Vă lại Việt Nam th́ từ trước tới giờ luôn luôn nghĩ rằng hợp tác với Trung Hoa th́ họ có thể ngồi yên, tức là họ chấp nhận lép vế . Nhă Trân: Thưa có phải ư của ông là Bắc Kinh sẽ không tán đồng việc đưa ra Toà Án Quốc Tế để phân xử, tại v́ đơn giản là Trung Quốc chỉ muốn bành trường thế lực khi muốn chiếm các quần đảo này thôi? Tiến sĩ Nguyễn Văn Canh: Vâng, cái đó đúng. Tôi có thể lấy thí dụ như thế này. Vào khoảng thập niên 1980 Trung Quốc có phổ biến một bản đồ, vẽ một bản đồ rất rộng răi ở vùng Biển Đông của Việt Nam. Tất cả vùng đó có diện tích chừng 3 triệu 5 trăm ngàn cây số vuông. Trung Quốc vẽ bản đồ đó th́ họ chiếm mất 3 triệu cây số vuông và đường ranh phía Tây gần sát với Việt Nam. Đến năm 1992 Trung Quốc có ban hành một đạo luật và tuyên bố khơi khơi rằng Biển Đông là phần lănh hải của Trung Quốc, và nếu mà quốc gia nào có tàu chiến đi qua th́ phải xin phép, nếu không th́ Trung QUốc sẽ đánh ch́m. Đồng thời những tàu khoa học nào hoạt động ở vùng này cũng phải xin phép. Có nghĩa rằng mà muốn thăm ḍ dầu hoả th́ không được phép là v́ lănh thổ của Trung Quốc. Năm 1988 Trung Quốc đă đưa quân chiếm 6 đảo ở Biển Đông của Việt Nam và đă đánh nhau với tàu của hải quân của Việt Nam và tàu Việt Nam bị ch́m v́ toàn những tàu cũ không có khả năng chống cự lại với Trung Quốc được. Trung Quốc dùng sức mạnh để chiếm và đồng thời đă thiết lập một cái mốc đánh dấu chủ quyền trên đảo Đá Ba Đầu ở vùng này. Đây là một ấm mưu bành trướng chứ không phải là chuyện thương thảo với chính quyền Việt Nam để giải quyết vấn đề. Việt Nam trong cuộc tranh chấp với Trung QuốcNhă Trân: Như vậy th́ Việt Nam có thể làm những ǵ để tranh lại chủ quyền chính đáng và lịch sử của ḿnh trên vùng quần đảo Ḥang Sa và Trường Sa, chiếu theo công pháp quốc tế, thưa Tiến Sĩ? Tiến sĩ Nguyễn Văn Canh: Về phương diện công pháp quốc tế th́ Việt Nam không có thể làm ǵ để mà giành lại chủ quyền. Ngay cả đến việc tháng 6 vừa rồi Trung Quốc vẽ lại bản đồ và cái bản đồ mới này có đường ranh sát vào Quận Tư Nghĩa của tỉnh Quảng Ngăi vào khoảng 145 hải lư, túc là trùm cả vào thềm lục địa của Việt Nam. Đối với Cam Ranh th́ chỉ c̣n có 172 hải lư ǵ đó mà thôi. Việt Nam cũng chẳng làm ǵ cả, chỉ nói rằng về phương diện lịch sử th́ có đủ yếu tố chứng minh rằng có chủ quyền. Thành ra v́ vậy mang công pháp quốc tế ra để mà giải quyết vấn đề th́ có bao giờ Trung Quốc chịu chấp nhận giải pháp đó đâu. Nhă Trân: Nếu như vậy phải chăng Việt Nam không có cách giải quyết nào khác, không có một chọn lựa nào khác trong vụ việc này, thưa ông? Tiến sĩ Nguyễn Văn Canh: Vâng. Hoàn toàn bế tắc. Trước đây Việt Nam cũng đă cố gắng t́m cách thoả hiệp với Trung Quốc. Thí dụ như tháng 12-2006 Việt Nam có đề nghị với Trung Quốc hợp tác dầu khí, hai bên ḍ t́m dầu khí để chia lời. Ư của Việt Nam là thôi bây giờ tôi với anh cùng làm chủ quyền chung với nhau, như vậy th́ giải quyết được vấn đề. Tháng 1-2007 th́ Nguyễn Tấn Dũng, Thủ Tướng của Việt nam có tuyên bố rằng hai bên đă bắt đầu hợp tác về vấn đề t́m ḍ dầu khí, th́ đây chỉ là một cách cố níu kéo để giành giựt lại chủ quyền cho ḿnh một phần Biển Đông mà thôi. Nhă Trân: Uỷ Ban Bảo Vệ Sự Vẹn Toàn Lănh Thổ có nhận định ra sao về hành động của Trung Quốc là tự ư muốn kiểm soát vùng đảo Hoàng Sa và Trường Sa một cách ngang nhiên, không đếm xỉa ǵ đến tiếng nói và cương vị Việt Nam, và tại sao Bắc Kinh có thái độ đó với Hà Nội trong khi có thái độ khác đối với một số chính quyền khác cũng đang cùng Trung Quốc tranh chấp về chủ quyền trên cùng một phần lănh hải? Tiến sĩ Nguyễn Văn Canh: Với tư cách là Chủ Tịch Uỷ Ban Bảo Vệ Sự Vẹn Toàn Lănh Thổ, tôi thấy rằng đây chỉ là tinh thần của chủ nghĩa bá quyền của người Hán mà Đảng Cộng Sản Trung Hoa thực hiện mưu đồ bành trướng về phía Nam. Sở dĩ mà có sự áp dảo đối với nhà cầm quyền xă hội chủ nghĩa Việt Nam là v́ chính nhà cầm quyền Việt Nam với Đảng Cộng Sản Việt Nam đă chịu, đă chấp thuận sự lănh đạo của Trung QUốc. Nhă Trân: Xin Tiến Sĩ cho biết luận cứ này dựa trên cơ sở nào ạ? Tiến sĩ Nguyễn Văn Canh: Bằng cớ là việc kư hai hiệp định vùng vịnh năm 1999 và năm 2000, kể cả vùng đất liền. Nhă Trân: Thay mặt quư thính giả Đài Á Châu Tự Do, xin cảm ơn Tiến sĩ Nguyễn Văn Canh về cuộc phỏng vấn này. Quan điểm của Bắc Kinh vềchủ quyền tại Hoàng Sa và Trường Sa2007.12.12Dân Lê, phóng viên đài RFA Hôm thứ Ba tại Bắc Kinh, khi cảnh cáo Việt Nam về những vụ biểu t́nh phản đối Trung Quốc chính thức hóa sự cai trị của họ tại Trường Sa và Hoàng Sa, người phát ngôn bộ Ngoại giao Trung Quốc khẳng định "Việt Nam trong nhiều thời kỳ lịch sử đă có những quan điểm khác nhau về vấn đề chủ quyền này và Trung Quốc hiểu rơ chuyện đó". Do đâu mà có lời nói chắc nịch như vậy, Lê Dân t́m hiểu thêm qua tra cứu một số văn kiện và báo chí quốc tế để tŕnh bày như sau. Mời quư vị theo dơi. Phát ngôn nhân Qin Gang, đại diện cho bộ Ngoại giao Trung Quốc, không thể "nói mà không có sách, mách không có chứng". Duy chỉ có điều là chưa muốn nói hết thôi. Theo tư liệu của bộ Ngoại giao Trung Quốc th́ văn kiện mang tên "Chủ quyền không thể tranh căi của Trung Quốc trên các đảo Tây Sa và Nam Sa" được tạp chí Beijing Review in lại trong số ấn hành ngày 18 tháng Hai năm 1980, th́ Hà Nội đă thỏa hiệp được với Bắc Kinh trong quá khứ về việc này. Chúng tôi xin trích thuật: "Vào tháng Sáu năm 1956, hai năm sau khi chính phủ của ông Hồ Chí Minh đă thành lập tại Hà Nội, thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam Ung văn Khiêm đă nói với ông Li Zhimin, tham tán sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam, rằng theo dữ liệu của Việt Nam th́ đảo Tây Sa (tức Paracels, Ḥang Sa) và đảo Nansha (tức Spratleys, Trường Sa) là một phần thuộc Trung Quốc theo lịch sử". Đến ngày 4 tháng 9 năm 1959, Bắc Kinh ra tuyên bố chính thức về hải phận của họ, bao gồm 12 hải lư từ bất kỳ mốc lănh thổ nào của Trung Quốc, "trong đó tính gồm cả các đảo Đông Sa, Tây Sa, Trung Sa và Nam Sa....." Mười ngày sau, Thủ tướng Việt Nam Phạm văn Đồng gởi công hàm chính thức cho Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai, chúng tôi xin đọc lại như sau, từ bản chụp lại của văn khố Trung Quốc và một số quốc gia khác. Công hàm Thủ tướng Việt Nam Phạm văn Đồng gởi chính thức cho Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai. Xem công hàm bằng dạng pdf
Công hàm của nguyên Thủ tướng Phạm văn Đồng được tạp chí Trung Quốc Beijing Review in lại vào ngày 25 tháng Tám năm 1979 ở trang 25. Lâu về sau này, trong cuộc phỏng vấn giành cho tạp chí Far Eastern Economic Review, đăng trong số ra ngày 16 tháng Ba năm 1979, cựu phó Thủ tướng Trung Quốc Lư Tiên Niệm cho biết Trung Quốc sẵn sàng chia đôi vùng biển Vịnh Bắc Bộ với Việt Nam, nhưng tại bàn thương thuyết, Hà Nội muốn phân định ranh giới biển của ḿnh gần sát bờ đảo Hải Nam. Ông Lư Tiên Niệm xác nhận rằng vào năm 1956 (có thể nhầm là 1958) Thủ tướng Việt Nam Phạm văn Đồng đă ủng hộ bản tuyên bố của Trung Quốc về chủ quyền trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Tuy nhiên vào khoảng cuối năm 1975 th́ Việt Nam đă chiếm quyền kiểm soát một phần quần đảo Trường Sa, c̣n Hoàng Sa hoàn toàn do Trung Quốc nắm giữ. Đến năm 1977, cựu Thủ tướng Phạm văn Đồng giải bày về quan điểm của ông hồi năm 1956 rằng 'đó là thời chiến và ông phải nói như vậy thôi'. Thời chiến tranh, là lúc mà Hà Nội cần sự chi viện hùng hậu của Bắc Kinh, cả về quân dụng, tư vấn, cho đến vận động dư luận quốc tế. Như vậy, th́ do đâu mà người phát ngôn bộ Ngoại giao Trung Quốc hôm thứ Ba 11 tháng 12 năm 2007 lại nói "Việt Nam trong nhiều thời kỳ lịch sử đă có những quan điểm khác nhau về vấn đề chủ quyền này và Trung Quốc hiểu rơ chuyện đó" ? Nguyên bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Nguyễn Mạnh Cầm giải thích trong một cuộc họp báo tại Hà Nội ngày 2 tháng 12 năm 1992 và được Thông tấn xă Việt Nam loan ngày 3 tháng 12 năm 1992. Ông nói: "các nhà lănh đạo của ta lúc trước xác nhận về Hoàng Sa và Trường Sa như vậy là do theo hiệp định Genève năm 1954 về vấn đề Đông Dương th́ tất cả lănh thổ từ vĩ tuyến thứ 17 trở vào Nam là thuộc chính quyền miền Nam, kể cả hai quần đảo này. Thêm vào đó, vào lúc ấy Việt Nam phải tập trung hết mọi lực lượng vào cuộc chiến chống Mỹ nên cần bạn bè khắp nơi. T́nh hữu nghị Việt-Trung đang thắm thiết và hai nước hoàn toàn tin cậy lẫn nhau. Việt Nam xem Trung Quốc là một nguồn hỗ trợ to lớn và giá trị. Trong tinh thần đấy th́ do t́nh thế cấp bách, quan điểm của lănh đạo ta (tức ủng hộ Trung Quốc công bố chủ quyền của họ trên các quần đảo Ḥang Sa và Trường Sa) là cần thiết v́ nó phục vụ cho cuộc chiến bảo vệ tổ quốc. Đặc biệt, việc này c̣n nhắm vào nhu cầu cấp thiết lúc đó là ngăn ngừa đế quốc Mỹ không sử dụng các quần đảo đó để tấn công chúng ta. Việc lănh đạo ta tạm công nhận như thế với Trung Quốc không có can hệ ǵ đến chủ quyền lịch sử và pháp lư của Việt Nam trên các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa cả". Những lời trần t́nh của nguyên bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Nguyễn Mạnh Cầm được Thông tấn Xă Việt Nam đăng tải ngày 3 tháng 12 năm 1992, chứng minh điều người phát ngôn bộ Ngoại giao Trung Quốc nhận xét "Việt Nam trong nhiều thời kỳ lịch sử đă có những quan điểm khác nhau về vấn đề chủ quyền này và Trung Quốc hiểu rơ chuyện đó". Những công hàm cấp Thủ tướng Chính phủ gởi cho nhau, những lời tuyên bố nồng ấm mà các lănh đạo trao cho nhau khi c̣n thắm thiết, khi c̣n cần nhau, và được công báo, văn khố chính thức của quốc gia lưu giữ và báo chí quốc tế ghi nhận, th́ nay có c̣n giá trị pháp lư hay không? Trung Quốc khẳng định là họ hiểu rơ chuyện đó. Phản ứng của giới trẻ về vụtranh chấp Hoàng Sa, Trường Sa (phần 1)2007.12.12Trà Mi, phóng viên đài RFA Việc Trung Quốc thành lập đơn vị hành chính để quản lư ba ḥn đảo ở Biển Đông là Hoàng Sa, Trường Sa, và Trung Sa đă khơi dậy ngọn lửa phẫn nộ vốn âm ỉ trong ḷng người Việt khắp nơi trước các hành động lấn áp ngang ngược của Bắc Kinh từ trước đến nay. Sinh viên, thanh niên VIệt Nam biểu t́nh phản đối Trung Quốc. AFP PHOTO. Liên quan đề tài này, Trà Mi ghi nhận phản ứng của giới trẻ trong nước qua cuộc hội luận với 4 thanh niên từ hai miền Nam-Bắc là Vỹ và Minh từ Hà Nội, Tài và Hùng tại Sài G̣n. Mời quư vị theo dơi kỳ thứ nhất: Minh : Chào chị Trà Mi. Chào các anh chị. Tôi là Minh từ Hà Nội. Vỹ: Xin chào mọi người. Tôi là Phạm Hùng Vỹ ở Hà Nội ạ. Hùng: Ḿnh tên Hùng đang sống ở Sài G̣n. Tài: Tôi là Tài. Tôi đang ở Sài G̣n. Trà Mi: Cảm ơn các anh rất nhiều đă bỏ thời gian tham gia vào chương tŕnh ngày hôm nay nói vêc cảm nhận của người trẻ trước sự việc Hoàng Sa và Trường Sa là một vấn đề đang gây bức xúc trong dư luận cộng đồng nguời Việt ở trong lẫn ngoài nước. Trước tiên Trà Mi có nghe nói về cuộc biểu t́nh mà đa số là người trẻ tham gia diễn ra vào Chủ Nhật 9-12 vừa qua ở Hà Nội và Sài G̣n. Không biết các anh ở đây có anh nào đă tham gia vào cuộc biểu t́nh đó không? Hùng: Cuộc biểu t́nh ngày 9 tháng 12 th́ trước đó một hai hôm trong các diễn đàn trên Yahoo! đều có những cái tin và những thông báo biểu t́nh vào ngày mùng 9. Thực sự lúc đó ḿnh cũng không có nghĩ là nó sẽ xảy ra cho nên ḿnh cũng không tham dự cái buổi ngày hôm đó. Trà Mi: Dạ. Ở đây có anh nào có dịp tham gia vào cuộc biểu t́nh cho dù là ở Sài G̣n hay ở Hà Nội ǵ đó chăng? Vỹ: Ḿnh rất tiếc là tại cuộc biểu t́nh phản đối Trung Quốc đó th́ ḿnh cũng không có mặt ở Hà Nội, nhưng ḿnh và các bạn bè của ḿnh là một trong số rất nhiều người trẻ Việt Nam đă rất tích cực hỗ trợ cho phong trào đó, và c̣n nhiều nhiều hành động khác thông qua các diễn đàn Yahoo Messenger ḿnh và các bạn đă rất là tích cực trưyền bá cái thông tin về việc Trung Quốc xâm lấn Trường Sa và Hoàng Sa. Ḿnh rất là tiếc là đă không được tham gia biểu t́nh! Trà Mi: Vâng cảm ơn anh Vỹ. Các anh cho biết là rất tiếc v́ đă bỏ lỡ cơ hội đó, không tham gia. Và anh Hùng nói là bán tín bán nghi trước thông tin đó khi nó vừa được tung lên. Trà Mi thắc mắc là tại sao các anh cảm thấy tiếc nuối hoặc là cảm thấy nghi ngờ trước thông tin về một cuộc biểu t́nh diễn ra trước Toà Lănh Sự hoặc là Toà Đại Sứ Trung Quốc tại Việt Nam? Hùng: Cho ḿnh trả lờ́ trước câu hỏi này. Trà Mi: Xin mời anh Hùng. Hùng: Lư do ḿnh bỏ lỡ là v́ ḿnh không tin tưởng những cái tin trên mạng. Trà Mi: C̣n tại sao các anh có cảm giác tiếc là đă không tham gia vào những cuộc biểu t́nh như vậy? Vỹ: Tôi xin phép tham gia vào cái phần này. Tất cả chúng tôi đều tiếc v́ đây là một thử nghiêm, một xét nghiệm về cái ư thức công dân của tất cả mọi người, không phải chỉ riêng đối với giới trẻ. Cái kết quả đạt được cũng như là ư nghĩa của hoạt động này đă được các giới thông tấn quốc tế đánh giá rất là mạnh, th́ đó cũng là điều làm chúng tôi cảm thấy rất là tiếc khi mà chúng tôi không thể hiện diện trong một hoạt động ư nghĩa như vậy. Trà Mi: Vâng. Anh nói về kết quả của hoạt động biểu t́nh này th́ cũng xin anh cho biết rơ thêm là qua sự việc hai cuộc biểu t́nh diễn ra trước Toà Lănh Sự cũng như Toà Đại Sứ Trung Quốc ở Việt Nam th́ cái tác dụng cho tới hiện nay mà người trẻ ghi nhận được là ǵ? Vỹ: Cái tác dụng đầu tiên nó muốn nhắc nhở mọi người là tinh thần yêu nước, niềm tự hào dân tộc của người Việt. Cái yếu tố thứ hai nữa là giữa Việt Nam và Trung Quốc vốn có sự rất là phức tạp về quan hệ. Phải nói rằng là một trăm phần trăm số người Việt Nam luôn luôn có một tâm lư bị kèm nén, bị ức chế đối với cái chính sách, biện pháp mà Trung Quốc đă áp đặt trong lịch sử cũng như hiện tại đối với người Việt Nam. Cuộc biểu t́nh này là một cái việc mở "van" đúng thời điểm và rất kịp thời. Trà Mi: Cảm ơn ư kiến của anh Vỹ. Minh: Và anh Vỹ vừa nhắc tới th́ ḿnh cũng ở cương vị người Việt Nam th́ tôi thấy Trung Quốc một ngh́n nắm trước đă xâm chiếm Việt Nam, đang xâm chiếm Việt Nam và sẽ xâm chiếm Việt Nam. Đúng là cái dă tâm của Trung Quốc rất là lớn. Đó là lư do tại sao mà ḿnh rất là tiếc nuối đă không thể tham gia vào cuộc biểu t́nh để thể hiện ḷng yêu nước của chúng ta. Một tiếc nuối nữa là ở Việt Nam chúng ta không có nhiều cơ hội để có thể tập trung lại và thể hiện ư kiến của ḿnh một cách công khai như thế. Đó là một điều tiếc nuối nữa. Hùng: Tôi có ư kiến bổ sung với hai anh vừa rồi. Trước sự kiện vừa qua, theo tôi, nó đánh động cái ư thức của giới trẻ hiện nay trong hoàn cảnh xă hội hiện nay. Cho nên đây là một sự kiện thực sự là rất tốt, đánh động ư thức dân tộc là thứ nhất, ư thức trách nhiệm với xă hội là thứ hai. Và vừa rồi tôi đă nhận được nhiều lời mời là ngày 16 tháng 12 này sẽ có những cuộc biểu t́nh ở Sài G̣n và Hà Nội nữa. Và tôi sẽ tham gia. Trà Mi: Cảm ơn ư kiến của anh Hùng. Hành động vừa qua của ch́nh phủ Trung Quốc được cho là một hành động cụ thể chứng minh là họ đang thực hiện kế hoạch chính thức hoá việc cai trị của họ đối với Trựng Sa và Hoàng Sa là những vùng đảo mà tranh chấp bấy lâu nay giữa Việt Nam và Trung Quốc cùng với một số nước khác trong khu vực, th́ quan điểm của các bạn nói riêng cũng như phản ứng của thế hệ trẻ Việt Nam nói chung trước sự việc này ra sao theo ghi nhận của các bạn? Mong các bạn chia sẻ thêm. Mời anh Tài. Tài: Chào chị. Em có ư kiến. Hoàng Sa và Trường Sa ngoài cái tiềm năng về dầu khí nó c̣n có vị trí cực kỳ quan trọng trong việc khống chế Biển Đông cũng như là đường hàng hải qua eo biển Malacca, th́ Trung Quốc có tham vọng là chiếm lănh hai quần đảo Trường Sa - Hoàng Sa nhằm mục đích thứ nhất là t́m thêm nguồn năng lượng cho ḿnh, thứ hai nữa quan trọng hơn là sẽ khống chế được Biển Đông. Biển Đông của Việt Nam tức là Biển Nam Trung Hoa. Nếu Trung Quốc đạt được điều đó th́ thật sự là Việt Nam ḿnh sẽ không c̣n đường đi ra ngoài đại dương nữa, không c̣n đường đi ra thế giới nữa. Việt Nam ḿnh lúc đó nó giống như mảnh vườn của Trung Quốc thế thôi. Tham vọng của Trung Quốc là như thế đó. Trà Mi: Và phản ứng của người trẻ Việt Nam nóí chung trước sự việc này ra sao? Xin ghi nhận ư kiến của các anh. Tài: Cái ư đồ bành trướng của Trung Quốc mấy ngàn năm nay vẫn không thay đổi. Trung Quốc vẫn nuôi tham vọng làm bá chủ trong vùng Châu Á mà cụ thể là sẽ áp đặt sự thống trị, ít nhất cùng là một ảnh hưởng nặng nề cho vùng Đông Nam Á này. Trà Mi: Xin mời ư kiến đóng góp của các anh khác. Vỹ: Từ trước đây th́ những thông tin như thế này thường là trong phạm vi rất hạn hẹp, thường được nói dưới dạng gọi là tin đồn truyền miệng và đa phần không chỉ giới trẻ mà đại bộ phận người dân Việt Nam đă không được biết những thông tin rất quan trọng đến quốc gia như vậy. Đây là một điều rất đáng tiếc và rất đáng trách. Nhưng khi mà Trung Quốc đă chính thức hoá bằng một động thái gọi là thông qua Quốc Vụ Viện th́ nó thể hiện đây là hành động mang tính chất nhà nước xâm phạm lănh thổ và rất may là trong thời đạị thông tin toàn cầu này th́ những hoạt động của bất kỳ một tổ chức, một cá nhân hay chính phủ nào đều được loan tin trên toàn cầu. Giới trẻ Việt Nam tương đối nhanh nhạy với thông tin trong thời đại này, đă tiếp nhận thông tin rất nhanh và đă có phản ứng rầt mạnh mẽ. Theo tôi quan sát cũng như là tổng hợp trong thời gian vừa qua th́ không những ư kiến được bày tỏ trên các diễn đàn internet, trên blog, rồi các chat-room, mà ở ngay cuộc sống ngoài đời thí dụ như công chức văn pḥng, rồi các bạn học sinh - sinh viên - thanh niên cũng theo đuổi đề tài rất là sôi nổi. Và tâm lư chung mọi người đều thể hiện một điều rằng những ǵ thuộc về Việt Nam: lănh hải, lănh thổ là thiêng liêng, và mọi người Việt Nam phải có hành động để bảo vệ những ǵ cha ông ḿnh đă đổ máu đổ xương để giành được trong 4 ngh́n năm qua. Trà Mi: Có lư luận cho rằng âm mưu bành trướng của Trung Quốc được dựa trên cơ sở là mạnh được yếu thua, th́ ta so với Trung Quốc th́ ta quá nhỏ bé, làm thế nào có thể cản được, ngăn được việc này xảy ra? Ư kiến của các bạn như thế nào? Hùng: Tôi xin trả lời câu hỏi này. Hiện nay ở khu vực Đông Nam Á này, quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa không riêng ǵ Việt Nam và Trung Quốc tranh chấp. Hiện giờ có tới 5 nước, 6 nước tranh chấp quần đảo đó, th́ nếu như những nước nhỏ như Việt Nam, Mă Lai, Philippines... nếu mà có thể gộp lại đứng chung một chiến tuyến, có thể họ không giành được chủ quyền nhưng không để cho Trung Quốc chính thức hoá việc này, đó là thứ nhất. Thứ hai, thiết nghĩ hành động cụ thể nhất của từng người dân từng nước và cụ thể là giới trẻ Việt Nam nên tẩy chay hàng Trung Quốc. Chí có cách đó th́ ḿnh mới biểu thị được cái cách để phản kháng lại chính phủ Trung Quốc, cho họ thấy được sức mạnh của người dân, trong t́nh h́nh là chính phủ Việt Nam hiện nay rất là lặng lẽ. Tôi nói lặng lẽ ở đây là v́ sao? V́ hầu như họ không có động thái nào ngoài lời phát ngôn ngoại giao, những lời phát ngôn ngoại giao th́ chúng tôi nghe rất là nhiều rồi. Trà Mi: Vâng. Thế nhưng nguyên nhân của sự lặng lẽ đó là ǵ, theo ư kiến và ghi nhận của người trẻ? Mời quư vị đón nghe phần trao đổi tiếp theo trong buổi phát thanh tới. Phản ứng của giới trẻ về vụ tranh chấpHoàng Sa, Trường Sa (phần 2) 2007.12.13Trà Mi, phóng viên đài RFA Trong chương tŕnh trước, chúng tôi đă gửi đến quư vị và các bạn cuộc hội luận giữa các bạn thanh niên tại hai miền Nam-Bắc ghi nhận ư kiến và những bức xúc của giới trẻ Việt Nam trước việc Trung Quốc có hành động chính thức hoá việc cai trị của họ đối với Trừơng Sa và Hoàng Sa. Trong buổi trao đổi đó, các bạn trẻ không những lên án mạnh mẽ sự lấn lướt của Bắc Kinh, mà c̣n bày tỏ sự bất b́nh v́ thái độ "lặng lẽ" của chính phủ Việt Nam trước hành động ngang ngược của Trung Quốc lâu nay. Theo nhận định của giới trẻ, nguyên nhân của sự "lặng lẽ" đó là ǵ? Mời quư vị theo dơi phần thảo luận tiếp theo giữa Trà Mi với các bạn Minh và Vỹ từ Hà Nội, Tài và Hùng tại Sài G̣n. Trước tiên là ư kiến của bạn Hùng: Hùng: Cái lặng lẽ của chính phủ Việt Nam với những hành động từ trước tới giờ của Trung Quốc th́ tôi nghĩ xuất phát từ cái quyền lợi của họ. Cái quyền lợi của họ bị ảnh hưởng từ bên Trung Quốc th́ hai cái này có liên quan với nhau. Bây giờ mọi người cũng đều thấy là Trung Quốc và Việt Nam đều có cùng một thể chế chính trị, cùng do đảng cộng sản lănh đạo, và nhất là lại sát nhau, Việt Nam bị ảnh hưởng Trung Quốc từ đuờng lối chính sách cho đến cách cai trị, th́ họ không thể nào họ ra mặt phản kháng lại Trung Quốc. Đó là lư do chính yếu nhất. Cho nên nếu người dân chỉ có mong chờ chính phủ Việt Nam hiện nay để mà ra mặt th́ tôi nghĩ là rất khó. Trà Mi: Vâng. Với ư kiến mà anh Hùng vừa đưa ra để giải thích sự "lặng lẽ" đó th́ xin mời các anh đóng góp ư kiến thêm, giải thích lư do v́ sao - theo các anh cảm nhận - nguyên nhân của sự lặng lẽ này là như thế nào? Minh: Ngh́n năm trước Trung Quốc có mạnh không? Có mạnh và xâm chiếm Việt Nam. Nhưng mà cái thời điểm đó người Việt Nam có sợ không? Người Việt Nam chưa bao giờ sợ Trung Quốc cả. Thế th́ hiện nay Việt Nam có sợ Trung Quốc không? Khi mà chúng ta nghe nói tới Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam th́ tất cả người dân Việt Nam ai cũng rất giận dữ. Mà tại sao chính phủ, bây giờ quay lại câu hỏi của chị Trà Mi, tại sao chính phủ Việt Nam lại không lên tiếng? Khi ông Lê Dũng, phát ngôn viên của Bộ Ngoại Giao Việt Nam, lên tiếng th́ chỉ lên tiếng với một giọng điệu lần nào cũng như lần nào giống hệt nhau, rất là chung chung. Trường Sa - Hoàng Sa là việc gần đây thôi. C̣n cái thác Bản Giốc mất “lặng lẽ” có ai biết không? Cái chuyện quốc gia đại sự như thế mà không ai biết cả, các ông “lặng lẽ” dâng đất cho Trung Quốc. Tài: Tôi nghĩ ḿnh tẩy chay hàng Trung Quốc, dĩ nhiên đó là việc mà giới trẻ ḿnh có thể làm trong tầm tay. Nhưng mà cái việc đó... Trà Mi: Dạ. Trước khi ḿnh nói về những biện pháp đối phó th́ Trà Mi xin phép được đào sâu... Tài: Em đang nói cái biện pháp đối phó, mà ḿnh chỉ tẩy chay hàng Trung Quốc th́ tôi nghĩ nó cũng không đủ mạnh để buộc Trung Quốc phải ngừng cái tham vọng của họ lại. Trà Mi: Trà Mi muốn được ghi nhận ư kiến thêm, ḿnh cùng nhau phân tích nguyên nhân, trước khi ḿnh nói tới biện pháp đối phó, được không anh? Tài: Dạ vâng. Trà Mi: Câu hỏi Minh vừa đặt ra, tức là một ngàn năm trước Trung Quốc vẫn mạnh và Việt Nam có sợ Trung Quốc hay không so với một ngàn năm sau. Thực tại bây giờ sự phản ứng của Việt Nam đối với Trung Quốc có sự thay đổi như vậy th́ xin các anh cùng nhau phân tích cái nguyên nhân. Tài: Đúng thật là như anh Minh hồi năy có nói là Việt Nam chưa bao giờ sợ Trung Quốc. Nếu Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam th́ dĩ nhiên là toàn dân Việt Nam sẽ đứng lên chống lại Trung Quốc. Có điều là khi mà ḿnh xét trên sự việc Hoàng Sa và Trường Sa đó th́ thật sự là nó khó ở chỗ là khi mà muốn giành lại Trường Sa với Hoàng Sa, nó dựa vào thực lực của hải quân hai nước. Hải quân Việt Nam th́ tôi nghĩ rất là yếu so với hải quân Trung Quốc thành ra tôi nghĩ .... Trà Mi: Đó có phải là lư do... Hùng: Cái lư do anh đưa ra là quân sự th́ ḿnh có thể hiểu được, nhưng vấn đề ở đây là một chính phủ người ta chưa cần đánh nhau, nhưng vấn đề là họ phải có lên tiếng một cách mạnh mẽ để bảo vệ được lănh thổ. Dù là Trung Quốc đang chiếm đóng cũng được, nhưng ít nhất anh với tư cách là chính phủ đại diện một quốc gia, anh phải lên tiếng bảo vệ những lănh thổ đó. C̣n hiện nay chính phủ Việt Nam không làm được điều đó hay có làm th́ cũng chỉ là những tuyên bố một cách yếu ớt. Tài: Tôi đang nói đến biện pháp mà giới trẻ chúng ta có thể làm được, tức là chúng ta có thể tổ chức thêm nhiều cuộc biểu t́nh để gây áp lực, áp lực đối với ngay chính phủ nước Việt Nam để cho chính phủ ḿnh lên tiếng mạnh mẽ phản đối Trung Quốc. Và cái nữa là có thể thúc đẩy chính phủ Việt Nam đi t́m một đồng minh mạnh để có thể kư kết một hiệp ước liên minh chẳng hạn. Tại v́ thật sự, thế giới bây giờ rất khó mà đứng một ḿnh được. Khó có quốc gia nào có thể đứng một ḿnh được. Ngay cả nước rất là mạnh như Nhật Bản cũng phải có đồng minh quân sự rất là mạnh để có thể đứng vững được. Trà Mi: Dạ, thưa anh, nếu như đó là một giải pháp khả thi th́ chắc là chính phủ Việt Nam đă cân nhắc đến từ lâu rồi chứ không phải để cho chúng ta nh́n thấy thực tế là cứ mỗi lần quốc gia cộng sản "anh em" tiến một bước là chính phủ Việt Nam ḿnh đành chịu nhượng bộ một bước, phải không các anh? Hùng: Dạ vâng. Cuộc biểu t́nh vừa rồi tôi có ấn tượng một cô bé mà tôi đọc được trên trang mạng th́ khi đối thoại với ông phó chủ tịch thành phố là ông Nguyễn Thành Tài, cô đă đứng khóc và hỏi: “Tại sao chúng tôi thể hiện ḷng yêu nước mà các công cho công an ngăn cản?” Đó cũng là một nguyên nhân tại sao ngày xưa một ngàn năm trước dù là Trung Quốc nó mạnh mà ḿnh vẫn không sợ, trong khi cái thời điểm hiện nay khi một đảng lănh đạo triệt tiêu ḷng yêu nước của người dân đi th́ đó thể hiện sự sợ hăi của một ch́nh phủ đối với một quốc gia khác. Minh: Tôi xin lỗi ngắt lời anh. Đảng cộng sản Việt Nam có bằng biện pháp ǵ cũng không thể nào triệt tiêu được ḷng yêu nước của người Việt Nam. Chỉ có một điều là một ngh́n năm trước Việt Nam không sợ v́ một ngh́n năm trước chúng ta có những vị vua đại diện cho dân tộc, những vị vua dám tổ chức Hội Nghị Diên Hồng và hỏi "có đánh hay không đánh" và mọi người cùng đồng thanh là "có đánh". Chứ c̣n đến thời điểm hiện nay th́ thế nào? Đảng cộng sản Việt Nam ….. Hùng: Thực ra ḿnh phải hiểu như thế này. Ḷng yêu nước mà ḿnh nói bị triệt tiêu th́ không đúng, nhưng rơ ràng đảng cộng sản muốn người dân yêu nước theo cái cách của họ, đó là điều quan trọng. Minh: Câu hỏi tôi đặt ra là đảng cộng sản hiện nay có đại diện cho lợi ích của dân tộc Việt Nam nữa hay không? Đảng Cộng Sản Việt Nam với cái việc thương lượng với Trung Quốc nhượng rất nhiều đất đai th́ Đảng Cộng Sản Việt Nam có đại diện cho lợi ích của dân tộc Việt Nam nữa hay không? Tài: Tôi nghĩ là Đảng Cộng Sản Việt Nam có thể thương lượng với Trung Quốc về những vấn đề biên giới, có thể nhượng đất nhượng biển cho Trung Quốc nhưng mà Đảng Cộng Sản Việt Nam không thể đối thoại với nhân dân Việt Nam. Đó là ư của tôi. Hùng: Thật ra Đảng Cộng Sản Việt Nam không có đại diện cho nhân dân Việt Nam, v́ không có người dân nào bỏ phiếu cho đảng cộng sản trong một thể chế độc tài như vầy. Đó là cái chính yếu. Tất cả những ǵ đảng cộng sản thương lượng với Trung Quốc đều không thông qua dân Việt Nam. Cho nên bất cứ những cái ǵ họ làm cho đến hiện nay th́ người dân hầu như là rất ít người được biết. Minh: Có một chi tiết mà tôi cảm thấy là đáng xấu hỗ là vụ scandal Vàng Anh tràn ngập trên báo chí thông tin đại chúng ở đâu đâu cũng thấy Vàng Anh. Một câu chuyện rất cỏn con riêng tư của một cô bé th́ cả cái hệ thống chính trị của Việt nam vào cuộc, thậm chí thủ tướng cũng phải có ư kiến chỉ đạo thế nọ thế kia, rồi đài trưyền h́nh… Nhưng mà đến khi việc quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa là một việc lớn của quốc gia cần có ư kiến của thủ tướng mà không thấy ông nói ǵ cả. Tài: Dạ cho phép tôi nhắc anh c̣n một vấn đề nữa là cái vụ Hoàng Sa - Trường Sa th́ báo Việt Nam cũng có đăng tin nho nhỏ. Nhưng mà theo tôi nhớ ngày trước cái vụ Trung Quốc bắn chết ngư dân Việt Nam th́ không có ḍng nào luôn đó. Đứng trước sự việc rất là lớn như vậy đó, ảnh hưởng tới vận mệnh quốc gia như vậy, mà các cơ quan truyền thông đại chúng Việt Nam gần như là không hề nhắc đến. C̣n vụ Vàng Anh là vụ rất là vớ vẩn mà lại nhận được sự quan tâm của “hơi bị nhiều” cơ quan. Minh: Tại sao chính quyền Việt Nam luôn luôn bị lép vế khi thương lượng với chính phủ Trung Quốc? Hùng: Th́ câu trả lời đă nói lúc năy, tức là Đảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay cần một sự hậu thuẫn từ Đảng Cộng Sản Trung Quốc để giữ cái quyền lực của họ. Nếu như họ phản kháng lại Trung Quốc th́ rất có thể họ sẽ bị lật. Và khi lo sợ cho đảng phái của họ, họ đă dẹp qua những lợi ích của dân tộc. Tài: Tôi đồng ư với ư kiến của anh. Tôi có thể lấy ví dụ gần đây nhất là t́nh h́nh của Miến Điện. Vấn đề của Việt Nam cũng giống y như là vấn đề của Miến Điện, có nghĩa là giới cầm quyền dựa vào sự hỗ trợ của Trung Quốc để duy trị đặc quỳên đặc lợi của ḿnh, th́ họ sẽ không nghĩ đến quyền lợi của đất nước, quyền lợi của dân tộc nữa. Trà Mi: Đó là ư kiến của anh Hùng và anh Tài. Thế anh Vỹ và anh Minh có ư kiến nào khác bổ sung thêm? Vỹ: Quan điểm rằng “mạnh được yếu thua” đó là nguỵ biện trước trách nhiệm lịch sử. Chúng ta nh́n lịch sử đi, dân tộc chúng ta khi đó không phải là một cường quốc nhưng chúng ta vẫn trụ vững được, chiến thắng những đế quốc rất là lớn, kể cả Trung Quốc. Vậy cái bài học lịch sử là ǵ, là huy động sức mạnh của toàn bộ dân tộc trước cái lợi ích thiêng liêng nhất, đó là chủ quyền, toàn vẹn lănh thổ và tự quyết. Thế th́ cái việc của thanh niên hô hào nhau thể hiện quan điểm phản đối cái hành động khiêu khích một cách rất là chính thức của Trung Quốc, theo tôi, nó đă phát đi một tín hiệu rằng là nhà nước chưa đo lường được ư kiến, quan điểm, sự đồng thuận của xă hội, và chưa sử dụng hiệu quả của sự đồng thuận ấy. Hùng: Thực ra chuyện chính quyền hiện nay chưa đo lường được th́ tôi nghĩ là không đúng, mà họ chưa bao giờ đo lường và họ chưa bao giờ sử dụng. Đó là cái hiện nay làm cho đất nước ḿnh nh́n có vẻ là phát triển nhưng phát triển không hiểu như thế nào mà dân càng nghèo cuộc sống càng khó khăn. Khi phát triển 8% th́ lạm phát đến 9-10%. Và tôi nghĩ có thể c̣n nhiều điều xảy ra nữa nếu như họ vẫn không chịu lắng nghe người dân. Trà Mi: Ghi nhận ư kiến của các anh năy giờ th́ có vẻ sự lên án của các bạn tập trung vào cái vai tṛ, cái trách nhiệm của nhà nước Việt Nam. Hùng: Th́ bây giờ hiện nay đảng cộng sản nắm quyền cai trị đất nước, trách nhiệm của nó là phải làm sao đứng ra bảo vệ đất nước, th́ đàng này họ không làm được điều đó. Những cái phát triển này nọ th́ họ nhận là công lao của họ. Tại sao những cái hạn chế của xă hội, những cái mất mát lănh thổ như vậy th́ họ không đứng ra nhận trách nhiệm? Tài: Có thể nói là 100% dân Việt Nam đều phản đối hành động của Trung Quốc, đều nh́n thấy nguy cơ từ phía Trung Quốc. Theo tôi nghĩ, lẽ ra chính phủ phải có nhiệm vụ tập họp nhân dân, huy động các nguồn lực của nhân dân, đoàn kết dân tộc, đoàn kết với cả người Việt Nam ở nước ngoài, thống nhất các nguồn lực lại để đối phó với Trung Quốc. Nhưng mà tôi thấy chính phủ Việt Nam không làm được cái nhiệm vụ đó. Hùng: Thực ra không phải là họ không làm được mà họ không muốn làm. Họ không muốn làm v́ họ làm th́ họ sẽ mất quyền lực. Đó là cái chính yếu. Tài: Dĩ nhiên đáng lên án là hành động của Trung Quốc và chúng tôi cũng chê trách chính phủ Việt Nam đă hành động quá mềm yếu. Nếu như mà chính phủ Việt Nam cứng rắn, dựa vào nhân dân th́ phía Trung Quốc sẽ không đến nỗi ngang ngược như vậy được. Trà Mi: Thế th́ theo đề nghị của giới trẻ, chính phủ Việt Nam cần phải có những hành động cụ thể như thế nào để đối phó với Trung Quốc hầu bảo toàn lănh thổ dân tộc? Chúng tôi sẽ tiếp tục gửi đến quư vị những quan điểm của người trẻ trong nước liên quan đến đề tài này trong chương tŕnh tiếp theo. Mời quư vị đón theo dơi. Phản ứng của giới trẻ về vụ tranh chấpHoàng Sa, Trường Sa (phần 3)2007.12.13Trà Mi, phóng viên đài RFA Việc Trung Quốc thành lập đơn vị hành chính để quản lư ba ḥn đảo ở Biển Đông là Hoàng Sa, Trường Sa, và Trung Sa đă khơi dậy ngọn lửa phẫn nộ vốn âm ỉ trong ḷng người Việt khắp nơi trước các hành động lấn áp ngang ngược của Bắc Kinh từ trước đến nay. Liên quan đề tài này, Trà Mi ghi nhận phản ứng của giới trẻ trong nước qua cuộc hội luận với 4 thanh niên từ hai miền Nam-Bắc là Vỹ và Minh từ Hà Nội, Tài và Hùng tại Sài G̣n. Trong hai buổi phát thanh trước, quư vị đă nghe giới trẻ trong nước bày tỏ sự phẫn nộ trước việc Trung Quốc xâm lấn Truờng Sa và Hoàng Sa cũng như thái độ “lặng lẽ” của chính phủ Hà Nội trước hành vi ngang ngược của Bắc Kinh. Thế hệ trẻ yêu cầu giới lănh đạo Việt Nam cần phải có những hành động cụ thể như thế nào để đối phó với Trung Quốc hầu bảo toàn lănh thổ dân tộc? Đó cũng là nội dung phần hội luận tiếp theo do Trà Mi điều hợp, với sự tham gia của hai ngừơi trẻ phía Nam là Tài và Hùng và hai thanh niên từ miền Bắc là Vỹ và Minh. Trước tiên là ư kiến của bạn Hùng ở Sài G̣n: Hùng: Đầu tiên, với cương vị là đảng lănh đạo th́ họ phải ra lệnh cho tất cả báo chí, báo đài đánh động ư thức của người dân và từ đó họ tập hợp được ḷng dân. Đàng này, mọi người đều thấy báo chí đăng rất dè sẻn, thậm chí tivi cũng chỉ nói được một vài phút, chấm hết. Báo cũng được vài ḍng. Hầu như những tin tức đều do anh em truyền miệng qua các diễn đàn, qua Yahoo! Thậm chí những lần tổ chức biểu t́nh như vầy đều do những người trên mạng người ta tổ chức. Không thấy một bóng dáng của Thành Đoàn hay cái ǵ gọi là đại diện cho cái đảng nó ra nó đứng, trong khi người ta làm th́ nó lại ra ngăn cản. Đó tức là trách nhiệm của nó. Trà Mi: Cảm ơn ư kiến của anh Hùng. Minh: Ḿnh là Minh. Theo quan điểm của tôi th́ như các cụ ta có câu "tiên trách kỷ hậu trách nhân", ḿnh phải trách người ḿnh trước rồi hăy nh́n ra người ngoài. Sở dĩ mà Trung Quốc họ có thể năm lần bảy lượt lấn tới Hoàng Sa và Trường Sa tại v́ chính phủ Việt Nam quá yếu, qua bạt nhược trong việc trả lời Trung Quốc. Nhưng mà chúng ta không thể chỉ v́ cái sự bạt nhược của chính phủ mà làm mất Hoàng Sa và Trường Sa được. Hiện nay, mặc dù chính phủ Việt Nam bị sức ép nọ sức ép kia, không cho phép chúng ta thể hiện cái động thái để chống đối sự xâm lược của Trung Quốc, nhưng mà chúng ta không thể nào mà, v́ cái mảnh đất là của cha ông, ở cương vị của tôi, tôi sẽ tích cực hỗ trợ hành động lên tiếng phản đối Trung Quốc bất kể hành động đấy có được ḷng chính phủ Việt Nam hay không được, mà chính phủ Việt Nam đă từ lâu lắm rồi không c̣n đại diện cho dân tộc, không c̣n đại diện cho khối đại đoàn kết dân tộc nữa. Mà tôi làm việc này là v́ cái mảnh đất cha ông mà tôi nghĩ đó là việc mà chúng ta cần làm ngay bây giờ. Chúng ta làm nhưng mà chúng ta không nên đánh đồng việc chồng chính phủ Trung Quốc với việc chống nhân dân Trung Quốc sẽ dẫn đến sự thù hằn dân tộc, th́ tôi nghĩ đó là việc không nên. Như các bạn đă biết, chính phủ Trung Quốc cũng là chính phủ cộng sản thôi. Trà Mi: Dạ cảm ơn ư kiến của Minh. Trước khi nói về trách nhiệm của người trẻ th́ Trà Mi muốn được hỏi thăm những đề nghị của các bạn ở đây, đại diện cho những thanh niên Việt Nam, đối với chính phủ Việt Nam họ cần phải làm những ǵ để bảo toàn lănh thổ của dân tộc và để bảo vệ niềm tin của người dân đối với họ? Xin mời ư kiến của các anh. Minh: Việc đầu tiên phải làm là phải lên tiếng mạnh mẽ hơn nữa, phải đưa sự việc, không thể nào mà năm lần bảy lượt mà lần nào ông Lê Dũng cũng nói mỗi một câu đến nỗi người dân Việt Nam gần như thuộc ḷng. Người ta bắn chết cư dân của ḿnh cũng chỉ lên tiếng một câu đấy. Người ta mang quân đến xâm lược đảo của ḿnh, cũng chỉ một câu đấy. Phải lên tiếng và có những hành động thật mạnh mẽ hơn nữa. Phải chứng tỏ cho Trung Quốc biết đó là đất của Việt Nam. Hùng: Theo tôi, t́nh h́nh hiện tại ở đây th́ ch́nh phủ Việt Nam phải lên tiếng mạnh mẽ đối với quốc tế là thứ nhứt. Thứ hai, đối với dân chúng th́ họ cần làm cho người dân hiểu được thế nào là mảnh đất của cha ông và thế nào là ư thức của người dân để họ thu được ḷng dân. Và thứ ba, họ phải đứng ra tổ chức tập hợp người dân để biểu t́nh, hoặc có chính sách để mà phản kháng lại. Ví dụ như tẩy chay hàng hoá Trung Quốc. Đó là một hành động mà theo tôi nghĩ là không có ǵ là quá đáng với t́nh h́nh hiện nay. Trà Mi: Xin cảm ơn ư kiến của anh. Tài: Tôi nghĩ là ngoài những biện pháp các anh vừa nêu ra, tức là lên tiếng phản đối mạnh mẽ hơn nữa, th́ đảng ta nên có sự điều chỉnh hướng đi để tách ra khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc. Khi mà đảng ta tách được ảnh hưởng của Trung Quốc rồi th́ có thể chúng ta sẽ t́m được sự ủng hộ của người Việt Nam ở nước ngoài và những cường quốc khác. Hùng: Điều anh nói rất là khó, lư do là hiện nay cái đảng này nó v́ lợi ích đảng phái, nó cần sự hỗ trợ từ một đảng tương tự ở bên Trung Quốc. Cho nên nếu ḿnh nói đảng cộng sản hiện nay tách ra khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc là một điều không thể, và càng không thể khi mà họ muốn... Tài: Tôi biết là rất khó, nhưng tôi cũng hy vọng một điều là đảng ta biết lấy lợi ích của dân tộc làm điều tối thượng, tức là nếu như mà đảng ta có những con người suy nghĩ lại, biết dựa vào dân tộc, th́ có thể tách ra khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc được chứ không phải là không thể. Hùng: Nếu họ biết lợi ích dân tộc và họ biết quyền lợi của người dân th́ đất nước Việt Nam không như ngày hôm nay. Nhân nhựơng không phải là nhu nhược. Chúng tôi muốn hành động của chính phủ kêu gọi người dân đồng ḷng v́ mảnh đất quê hương chứ không phải chúng tôi nh́n thấy h́nh ảnh nhu nhược của chính phủ Việt Nam hiện nay. Trà Mi: Xin ghi nhận ư kiến của anh Hùng. Vỹ: Chắc chắn là trong suy nghĩ của người dân và suy nghĩ của chính quyền nhiều khi lệch pha, nhưng trứơc cái vận mệnh lớn của dân tộc th́ sự lệch pha đấy cần phải giải quyết sớm nhất và cần phải huy động được sức mạnh tối đa của dân tộc, sự đồng thuận tối đa của dân tộc để làm hậu thuẫn cho các các quyết định của ḿnh đốí với các vấn đề liên quan đến chủ quyền lănh thổ cũng như tương lai đất nước. Trà Mi: Nhưng mà ngoài việc chúng ta có quyền kỳ vọng, mơ ước một sự cải thiện từ phía chính phủ, th́ người trẻ, nhất là các bạn thanh niên trong nước, riêng đối với vai tṛ và trách nhiệm của ngựi trẻ, th́ các bạn nghĩ là các bạn có thể làm ǵ và cần phải làm ǵ để bảo vệ chủ quyền của đất nước trước sự lấn lướt của Trung Quốc? Đó sẽ là nội dung chính của phần trao đổi tiếp theo mà chúng tôi sẽ gửi đến quư vị trong buổi phát thanh sáng mai. Mời quư vị đón theo dơi.
Thấy ǵ qua các cuộc biểu t́nh của Thanh niên,Sinh viên tại Hà Nội, Sài G̣n? (phần 1)2007.12.14Việt Hùng, phóng viên đài RFA Hôm Chủ nhật 9-12 vừa qua, hàng trăm thanh niên sinh viên Việt Nam đă biểu t́nh trước các cơ quan ngoại giao của Trung Quốc tại Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, để phản đối quyết định hành chính hóa của Bắc Kinh nhằm quản lư các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và Trung Sa, nơi hiện đang có những tranh chấp về chủ quyền với Việt Nam. Giọt nước làm tràn lyTrong cuộc trao đổi với Việt Hùng của Đài Á châu Tự do, ông Lê Hồng Hà, nhà quan sát chính trị từ Hà Nội đưa ra nhận định. Ông Lê Hồng Hà: Hai cuộc mít tinh hay c̣n gọi là biểu t́nh trước cửa Đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội và Tổng lănh sự quán Trung Quốc ở thành phố Hồ Chí Minh của thanh niên sinh viên Việt Nam là một sự kiện hết sức quan trọng trong quá tŕnh đấu tranh giữa Trung Quốc - Việt Nam. Muốn để nói rơ ư nghĩa của cuộc biểu t́nh ngày 9-12 th́ tôi muốn nói qua một chút về quá tŕnh trong quan hệ mấy chục năm nay giữa Trung Quốc - Việt Nam. Như mọi người đều biết vào năm 1975 đă xảy ra một cuộc tấn công của quân đội Trung Quốc chiếm lĩnh quân đảo Hoàng Sa mà lúc bấy giờ thuộc sự kiểm soát của chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa. Sau đó quan hệ hai nước xảy ra cuộc chiến vào những cuối thập kỷ 70 (thế kỷ trước - cuộc chiến biên giới phía Bắc 1979). Quan hệ hai nước được b́nh thường hóa trở lại kể từ sau năm 1991 th́ quan hệ nói chung trong những vấn đề về Vịnh Bắc bộ, quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đă diễn ra có hệ thống một quá tŕnh mà Trung Quốc lấn từng bước mà khởi đầu là Hiệp định Biên giới trên bộ năm 1999 th́ Việt Nam đă mất một diện tích trên bộ khá lớn. Rồi đến Hiệp định Vịnh Bắc bộ năm 2002 – 2003 th́ phía Việt Nam lại phải chịu mất thêm một phần nữa. Rồi xung quanh vấn đề đảo Hoàng Sa và Trường Sa, lúc Trung Quốc tổ chức tập trận, lúc th́ xây dựng cái này cái khác… để rồi Trung Quốc t́m cách lấn từng bước. Thái độ của chính quyền Việt Nam là cố gắng chung sống ḥa b́nh “thân thiện”, nhưng điều đó cũng cho thấy chính quyền Việt Nam đă chấp nhận thiệt tḥi hết từ điểm này đến điểm khác. Trong một quá tŕnh hàng chục năm cho thấy cách hành xử của chính quyền Việt Nam tức là Nhà nước Trung ương giữ độc quyền xử sự, phát ngôn trong vấn đề này, c̣n các tầng lớp nhân dân và cán bộ hầu như không có quyền và trách nhiệm ǵ trong việc tham gia ư kiến và được thông tin về vấn đề này. Đấy là những việc lâu nay vẫn diễn ra như thế ở Việt Nam. Sự kiện biểu t́nh ngày 9-12 vừa qua là một hành động đ̣i chấm dứt cái cách xử sự mâu thuẫn ở biên giới và trên biển… Việt Hùng: Ông vừa phân tích đưa ra bối cảnh coi như là giọt nước tràn ly. Sự chịu đựng này phải chăng có một yếu tố ngay trong nội t́nh đảng không chấp nhận điều đó? Hay việc biểu t́nh của thanh niên sinh viên vừa qua là một sự chịu đựng cuối cùng? Ông Lê Hồng Hà: Đầu tháng 12 diễn ra một sự kiện động trời, tức là Quốc vụ Viện Trung Quốc thông qua việc lập Huyện Tam Sa ở tỉnh Hải Nam để phụ trách cả vùng Hoàng Sa, Tây Sa và Nam Sa. Đây là hành vi xâm lấn đất đai một cách trắng trợn và thâm độc. Trên quốc tế người ta nhận định, có lẽ trong tiền lệ luat quốc tế quan hệ các nước với nhau chưa hề bao giờ có một quyết định của mộtt nước tự quyết định quy định hành chính quản lư cả những khu vực đất đai có liên quan đến sự tranh chấp với một quốc gia bạn bên cạnh đang cho là của ḿnh. Chính v́ hành vi này đă dấn đến dư luận ở trong nước là không thể chấp nhận được. Việc xảy ra vào ngày 9-12 thể hiện sự bực tức của nhóm sinh viên yêu nước là không thể chấp nhận được những chuyện lâu nay đă xảy ra cho nên họ tập hợp lại… Vai tṛ của Thanh niên, Sinh viênViệt Hùng: Nhưng mà câu hỏi được đặt ra, từ trước đến nay chính quyền chưa bao giờ cho phép tổ chức những cuộc biểu t́nh nếu không được sự đồng ư của chính quyền. Nếu như không có sự bật đèn xanh ở đâu đó th́ làm sao những thanh niên sinh đó có thể biểu t́nh được? Ông Lê Hồng Hà: Có một số ư kiến cho là có sự bật đèn xanh của một lực lượng nào đó trong nội t́nh đảng, nhưng theo quan điểm của tôi th́ tôi chưa thấy dấu hiệu đó, v́ theo tài liệu mà các anh cũng đă biết thí dụ như thông tri của ông Phó Hiệu trưởng trường Đại học Công Nghệ cám chỉ sinh viên không được tham gia biểu t́nh… hay như phản ứng từ phía lực lượng công an là làm mọi cách để giải tán cuộc biểu t́nh chứ không phải là chấp nhận thế thành ra theo ư kiến của tôi là không có chuyện bật đèn xanh của một lực lượng trong chính quyền. Điều đó đă chứng tỏ lực lượng thanh niên sinh viên rất giỏi, dù chính quyền không chấp nhận việc tập hợp đi mít tính biểu t́nh mà họ vẫn tập hợp được để đi mít tinh biểu t́nh ở cả Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh th́ phải nói đấy là bản lĩnh cực kỳ giỏi. Đấy cũng là lần đầu tiên ở đất nước Việt Nam này trong khi chính quyền không cho phép tổ chức biểu t́nh, mít tinh mà lực lượng thanh niên sinh viên yêu nước ấy vẫn tổ chức được. Việt Hùng: Như vậy với cái nh́n của ông đó là sự bộc phát của thanh niên sinh viên khi giọt nước tràn ly, hay gioói trẻ nag3y nay đă không chấp nhận chính phủ đó nữa… Ông Lê Hồng Hà: Trước hết đấy nói chung là giới trẻ, nhưng mà đây là nhóm sinh viên thanh niên trí thức yêu nước, cho nên ư nghĩa của ngày 9-12 chứng tỏ ư nghĩa thứ nhất tức là trong khi chính quyền chưa đồng ư người ta vẫn có thể tổ chức được, đấy là điểm thứ nhất. Điểm thứ hai, lâu nay chính quyền độc quyền phát ngôn sử xự th́ bây giờ đây người ta không chấp nhận phương thức ấy mà người ta nói bên cạnh thái độ của chính phủ người ta phát biểu chính kiến của người ta. Đấy là ư nghĩa thứ hai của vấn đề. Ư nghĩa thứ ba của vấn đề, hai cuộc biểu t́nh vào ngày 9-12 vừa rồi cũng bộ lộ là chưa có một chương tŕnh hoàn chỉnh, nhưng đă đặt được vấn đề là phải đặt lại vấn đề nghiên cứu về vấn đề này chứ không thể thỏa măn hay chấp nhận cách làm cũ trước đây của chính phủ Việt Nam. Cách làm cũ trước đây là sao, là chỉ ông Lê Dũng (phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao) ra tuyên bố nhắc lại câu “tư liệu lịch sử cũ cho thấy đây là chủ quyền thuộc đất nước Việt Nam và nói chung chung… nhắc lại câu này đến vài ba chục lần rồi. Người ta không chấp nhận phương thức chỉ có như thế nữa và người ta đ̣i phải đặt lại vấn đề, nhưng mà nhược điểm của cái mùng 9-12 là ǵ, người ta đ̣i đặt lại vấn đề nhưng lại chưa đưa ra được chương tŕnh hành động cụ thể như thế nào. Nếu các anh theo dơi những văn bản đă phát biểu vào hôm 10-12 vừa qua, ông Bùi Minh Quốc (nhà thơ từ Đà Lạt) đề nghị hai vấn đề, thứ nhất là các nhà xuất bản phải bàn lại và phải công bố những tài liệu xung quanh vấn đề hai quần đảo Hoàng Sa và Trương Sa. Ư kiến thứ hai ông Bùi Minh Quốc đ̣i hỏi không chờ đợi ư kiến của Ban chấp hành Trung ương Hội nhà văn phát biểu, các văn nghệ sĩ nên phát biểu thái độ của ḿnh. Đấy là một ư kiến của ông Bùi Minh Quốc, ư kiến đấy đă đủ chưa? Tất nhiên là sẽ có nhiều ư kiến người ta sẽ đặt vấn đề, nhưng mà cái ngày mùng 9-12 người ta đặt vấn đề là không chấp nhận cách làm cũ, phải mở ra một cách làm mới. Cách làm mới là cái ǵ? Thực ra cái ngày mùng 9-12 chưa đưa ra được cái ǵ lớn, cuộc gặp gỡ vào hôm mùng 9-12 tại thành phố Hồ Chí Minh các anh em thanh niên sinh viên trong đó đă đạt được một vấn đề, lănh đạo của thành phố chỉ chấp nhận chung chung chứ chưa nói ǵ cụ thể, tức là anh em ở trong đó đ̣i phải có một cuộc tuần hành ḥa b́nh về vấn đề này, đấy cũng là một ư kiến rất giỏi. Việt Hùng: Vừa rồi là phần đầu cuộc trao đổi với ông Lê Hồng Hà, nhà quan sát chính trị về nội t́nh đảng từ Hà Nội. Việc cắt đất nhượng biển thông qua những Hiệp định về biên giới lănh hải liệu có phải là sai lầm từ thời ông Lê Khả Phiêu làm Tổng Bí thư hay vấn đề này đă tiềm ẩn từ cuộc gặp gỡ bí mật của các ông Lê Đức Anh, Đỗ Mười, Nguyễn Văn Linh và một số thành viên khác trong Bộ Chính Trị đảng Cộng sản Việt Nam với ông Đặng Tiểu B́nh xin cầu ḥa vào những năm 1990 - 1991 (thế kỷ trước) tại Thành Đô – Trung Quốc, mời quí vị nhớ đón nghe. Nhà thơ Bùi Minh Quốc kêu gọi giới văn nghệ sĩlên tiếng về vụ Trường Sa-Hoàng Sa 2007.12.15Việt Hùng, thông tín viên đài RFA "Đă đến lúc văn nghệ sĩ tại Việt Nam cần phải có thái độ", thưa quí thính giả đó là lời tuyên bố của nhà thơ Bùi Minh Quốc trong cuộc nói chuyện với Việt Hùng của Đài Á Châu Tự Do chúng tôi liên quan đến lá thư mới đây của ông Bùi Minh Quốc gửi Ban chấp hành Hội nhà văn Việt Nam yêu cầu Hội nhà văn phải có tiếng nói chính thức về vấn đề hiện gây tranh chấp trong vùng quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa giữa Việt Nam và Trung Quốc. Mời anh Việt Hùng trong cuộc trao đổi.
Nhà thơ Bùi Minh Quốc. Việt Hùng: Thưa ông Bùi Minh Quốc, lên tiếng bày tỏ ư kiến là chuyện không mấy khó hiểu, nhưng lên tiếng kêu gọi sự ủng hộ bày tỏ quan điểm trong một vấn đề khá nhạy cảm đối với các nhà lănh đạo tại Việt Nam liên quan đến vấn đề biên giới lănh hải với Trung Quốc, ông có cho rằng ông đang kêu gọi dư luận, chí ít th́ cũng là những người bạn văn nghệ sĩ của ông, ông nghĩ sao về điều này? Nhà thơ Bùi Minh Quốc: Vâng, tôi thấy đây là một nhu cầu tự thân của ḿnh, ḷng ḿnh và trách nhiệm của ḿnh, của người yêu nước b́nh thường và của một người cầm bút trước một vấn đề lớn của đất nước, lănh thổ lănh hải bị xâm phạm, đó là nỗi đau bao nhiêu năm nay của đất nước và của cả bản thân tôi nữa thế thành khi Quốc hội Trung Quốc quyết định thành lập huyện Tam Sa để quản lư vùng quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc của Việt Nam, điều đó với tôi rất đau ḷng. Ngay sau khi Trung Quốc có quyết định như thế tôi thấy trên các báo ở Việt Nam tôi thấy những đồng nghiệp của tôi những người cầm bút như tiến sĩ Nguyễn Nhă, nhà báo Bùi Thanh, các nhà văn Nguyễn Khắc Phục, Nguyễn Viện, Lynh Bacardi, Thận Nhiên, Trần Tiến Dũng, nhạc sĩ Tuấn Khanh, họa sĩ Trịnh Cung, các anh các chị đó đă bày tỏ thái độ. Không những chỉ văn nghệ sĩ mà nhân dân ở Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh nhất là các bạn trẻ, ngay cả những bậc cao tuổi cũng có mặt trước Đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội và trước Lănh sự quán Trung Quốc ở thành phố Hồ Chí Minh để bày tỏ thái độ, bày tỏ sự bất b́nh của ḿnh và khẳng định Hoàng Sa và Trường sa là của Việt Nam, khẳng định cho những người cầm quyền Trung Quốc biết như vậy. Việt Hùng: Nhưng thưa nhà thơ Bùi Minh Quốc lá thư ông gửi đề ngày 10-12 vừa qua tới Ban chấp hành Hội nhà văn Việt Nam là nhằm mục đích ǵ? Nhà thơ Bùi Minh Quốc: Trước hết là tôi thông tin đến Ban chấp hành Hội nhà văn Việt Nam và những đồng nghiệp của tôi hiện đang sinh hoạt trong Hội nhà văn về những điều tôi vừa nói. Kế đó tôi muốn bày tỏ mong muốn của tôi tới Ban chấp hành Hội nhà văn Việt Nam cần có ngày tuyên bố chính thức nói lên quan điểm chung của Hội nhà văn, giới nhà văn về vấn đề này. Điều mong muốn thư hai là tất cả những đồng nghiệp của tôi trong Hội nhà văn sớm có tiếng nói độc lập của mỗi người. Điều thứ ba tôi yê cầu Hội nhà văn Việt Nam liên hệ ngay với nhà nghiên cứu Nguyễn Quốc Thắng để xuất bản ngay cuốn Hoàng Sa, Trường Sa với công pháp quốc tế của anh Nguyễn Quốc Thắng anh ấy đă soạn thảo từ lâu rồi.
Hàng trăm người Việt Nam biểu t́nh trước Ṭa đại sứ Trung ở Hà Nội hôm 9-12-2007, để phản đối việc TQ xâm phạm chủ quyền lănh hải VN. AFP PHOTO. Cuốn này theo ông Lê Minh Nghĩa, Trưởng ban Biên giới trước kia ông ấy đă đọc th́ ông ấy cho rằng đấy là một cuốn sách rất có giá trị về mọi mặt nhất là về sử liệu rất có giá trị để chứng minh chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo ấy. Việt Hùng: Ông có cho rằng Ban chấp hành Hội nhà văn Việt Nam sẽ trả lời thư của ông? Nhà thơ Bùi Minh Quốc: Cái gọi là tính tích cực chủ động của Ban chấp hành Hội nhà văn là rất yếu. Thường là cứ chờ nghe ngóng lệnh của cấp trên, thành ra đối với vấn đề này th́ tôi chưa hiểu được cái tập quán xấu đó có đỡ đi được không v́ trước một vấn đề hết sức nóng bỏng, bức xúc trước một vấn đề có thể nói đất nước đang bị xâm lược, lănh thổ đang bị xâm lấn, thế bây giờ sẽ phải như thế nào đây? tất cả những người Việt Nam yêu nước phải có trách nhiệm và tiếng nói của ḿnh. Việt Hùng: Văn nghệ sĩ thường nhạy cảm trước thời cuộc, phải chăng trong trường hợp này ông cảm được điều ǵ? Nhà thơ Bùi Minh Quốc: Bằng chứng rất rơ như nhà văn đồng nghiệp của tôi là anh Nguyễn Khắc Phục, chị Lynh Bacardi, anh Nguyễn Viện, rồi anh Trịnh Cung, Trịnh Cung, Trần Tiến Dũng... đă có tiếng nói rất sớm. Đặc biệt là nhà báo Bùi Thanh đă có bài viết rất sắc sảo đăng trên tờ Tuổi Trẻ ngay trong ngày 4 hay 5-12 vừa qua, rồi anh Nguyễn Nhă..., điều đó chứng tỏ sự nhạy cảm của giới văn nghệ sĩ trí thức rất nhạy cảm. Lâu nay người ta vẫn coi văn nghệ sĩ trí thức là những người nói lên tiếng nói của lương tri dân tộc, của t́nh cảm dân tộc th́ kỳ này tôi thấy các anh các chị đó đă nêu một tấm gương rất là quí cho nên tôi phải viết ngay thư cho Ban chấp hành Hội nhà văn Việt Nam để bày tỏ sự hoan nghênh của tôi đối với các anh các chị đó. Việt Hùng: Liên quan đến cuộc biểu t́nh của thanh niên sinh viên vào hôm mùng 9-12 vừa qua, thưa ông Bùi Minh Quốc, nh́n qua kinh nghiệm tại một số quốc gia Đông Âu cũ, những cuộc xuống đường của giới sinh viên thường luôn được sự hậu thuẫn của giới văn nghệ sĩ nhất là trong những trường hợp liên quan đến vận mệnh quốc gia. Trong trường hợp này ông cảm như thế nào, liệu văn nghệ sĩ tại Việt Nam có nhập cuộc hay không? Nhà thơ Bùi Minh Quốc: Ở Việt Nam th́ t́nh h́nh cũng khác tức là những nhân tố tích cực trong giới trí thức văn nghệ sĩ cũng chưa có nhiều lắm, tức là qua tiếp xúc với nhau qua giới bạn bè đồng nghiệp của tôi th́ tôi thấy phần lớn các anh các chị đó tâm huyết với dân với nước đều có những ưu tư. Thế nhưng từ những tâm huyết ấy, những âm trạng ấy, những suy nghĩ ấy để đi đến hành động th́ đối với không ít người khoảng cách vẫn c̣n hơi xa... Theo tôi mỗi người phải vượt lên tự chính ḿnh và quá tŕnh tự vượt này tôi nghĩ cũng không được nhanh đâu, nhưng tôi nghĩ rằng trước sau ǵ th́ đông đảo anh chị em văn nghệ sĩ không thể nào cứ "co" măi trong cái thế giới riêng của ḿnh được. Thói quen ngồi "xó", quán nước ở vỉa hè th́ nói rất ghê, rất bạo miệng, thế nhưng khi cần có một thái độ chính thức công khai th́ nó cứ lùng nhùng làm sao ấy. Chứ lâu nay t́nh trạng là như thế, tôi hi vọng lần này trước hành động ngang ngược như thế này của Trung Quốc th́ tôi tin chắc là anh chị em không thể cứ ngồi "xó" nói với nhau như thế măi được nữa. Việt Hùng: Tâm trạng của một nhà thơ trước thời cuộc ông sẽ nói ǵ trước khi chấm dứt của trao đổi liên quan đến vấn đề biên giới lănh hải Việt Nam - Trung Quốc? Nhà thơ Bùi Minh Quốc: Vâng, để kết thúc buổi tṛ chuyện hôm nay th́ tôi xin đọc bài thơ tôi viết cách đây 6 năm vào tháng 11 năm 2001 khi tôi thực hiện chuyến đi thăm 10 tỉnh Việt Bắc, thăm mấy tỉnh biên giới phía Bắc. Nhân dịp đó tôi có là một chùm 4 bài thơ, tôi xin đọc để mời quí vị nghe bài thơ chỉ có 4 câu đó là bài Tiếng Máu Biên Cương
Tổ quốc c̣n đau món nợ Tân
Trào Việt Hùng: Và chúng tôi cũng xin đóng lại phần nói chuyện với nhà thơ Bùi Minh Quốc từ Đà Lạt, một lần nữa xin cám ơn nhà thơ Bùi Minh Quốc.
Sức mạnh Thanh niên Việt Nam trong việc đương đầuvới âm mưu xâm lấn của Trung Quốc2007.12.15Trà Mi, phóng viên đài RFA Hưởng ứng tinh thần giới trẻ tham gia biểu t́nh trứơc Đại sứ quán và Lănh sự quán Trung Quốc ở Hà Nội và Sài G̣n hôm 9 tháng 12 để lên án hành động xâm lấn của Bắc Kinh, Bác sĩ Phạm Hồng Sơn, một nhà dân chủ quốc nội được nhiều ngừơi biết đến, đă có bài viết nhan đề "Sức mạnh để bảo vệ bờ cơi", kêu gọi thanh niên Việt Nam góp phần củng cố sức mạnh dân tộc để đối phó với các nguy cơ cường quyền, bất công.
Bác sĩ Phạm Hồng Sơn. RFA file photo. Với mong muốn chia sẻ cùng các bạn trẻ những tâm t́nh nhắn gửi trong bài phân tích sâu sắc này, Trà Mi đă có cuộc trao đổi với tác giả Phạm Hồng Sơn: Thông điệp nhắn gửi đến thế hệ trẻ Việt NamTrà Mi: Trước tiên xin ông cho biết thông điệp chính mà ông muốn nhắn gửi đến thế hệ trẻ quốc nội qua bài viết này là ǵ? Bác sĩ Phạm Hồng Sơn: Qua bài viết của tôi th́ tôi nghĩ rằng thông điệp của tôi rất ngắn gọn là hiện nay tuổi trẻ chúng ta quan tâm đến vấn đề Trung Quốc xâm lược, cho nên sự kiện lần đầu tiên ở Việt Nam cho thấy rằng thanh niên cũng biết lên tiếng nói để nói lên ḷng yêu nước bảo vệ bờ cơi đất nước của chúng ta, và tôi muốn có thông điệp là bờ cơi đất nước chúng ta th́ đó là thể hiện vấn đề vật chất nhưng c̣n về tổ quốc chúng ta th́ nó phải bao gồm cả vấn đề tinh thần, tức là chúng ta xây dựng một quốc gia có sức mạnh, hệ thống chính trị phải làm sao phục vụ đúng cho quyền lợi của nhân dân, quyền lợi của dân tộc. Chúng ta muốn bảo vệ bờ cơi th́ phải xây dựng tất cả một hệ thống chính trị phục vụ cho quyền lợi của dân tộc chứ không phải quyền lợi cho bất kỳ cái đảng phái nào. Bất kỳ dân tộc nào th́ thế hệ trẻ cũng đóng vai tṛ rất quan trọng trong vấn đề xây dựng đất nước. Tương lai ở phía trước là thuộc về giớí trẻ. Đất nước có phát triển hay không th́ cũng là do giới trẻ. Và tuổi trẻ th́ luôn luôn chỉ có một giai đoạn thôi chứ không bao giờ có măi đối với một con người, cho nên tất cả những ai hiện đang c̣n là tuổi trẻ th́ nên cố gắng đóng góp hết súc ḿnh, một ḷng đối với đất nước xây dựng một hệ thống chính trị làm cho đất nước ta có một sức mạnh để chống được tất cả mọi rủi ro và nguy cơ từ bên ngoài. Trà Mi: Nhưng mà bằng cách nào giới trẻ Việt Nam có thể thực sự phát huy cái vai tṛ cũng như cái trách nhiệm của ḿnh đối với tổ quốc khi mà họ mới chỉ có xuống đường bày tỏ tinh thần yêu nước thôi th́ đă bị nhà nước ngăn trở rồi, th́ theo ông, làm thế nào vượt qua được những trở ngại đó? Bác sĩ Phạm Hồng Sơn: Vâmg. Tôi nghĩ rằng tất cả giới trẻ chúng ta đều cùng phải t́m ra những giải pháp để vượt quá nó. Chúng ta sẽ t́m được. Và nếu chúng ta không suy nghĩ,.không nghĩ rằng đấy là phải vượt qua th́ có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ t́m được v́ lịch sử của các dân tộc trên thế giới đều chứng tỏ rằng họ đều đă đạt được những cái lư tưởng thể hiện đất nước tự do, giành lại quyền làm chủ cho tất cả mọi người dân và không phải dễ dàng mà có được. Tất cả đều phải trải qua những đấu tranh, tinh thần dấn thân và một sự kiên tŕ. Trà Mi: Đặc biệt là trong bối cảnh chính trị - xă hội Việt Nam hiện nay th́ người trẻ, cái thế hệ gọi là rường cột của nước nhà, một cách cụ thể hơn, theo ông, th́ họ có thể làm ǵ để vực dậy cái sức mạnh nội tại để có thể đóng góp hữu hiệu vào việc bảo vệ lănh thổ quốc gia cũng nhưlà phát triển một nền chính trị dân chủ cho Việt Nam? Bác sĩ Phạm Hồng Sơn: Đóng góp và xây dựng một hệ thống chính trị hay là bảo vệ đất nước th́ trước tiên giới trẻ phải nhận thức được rằng đấy là một trong những nhiệm vụ quan trọng của chính giới trẻ, mà theo ư của tôi th́ đấy là cái quyền đương nhiên của một con người mà không tuỳ thuộc bất kỳ một tổ chức chính trị hay một bất kỳ một chính thể nhà nước nào, mà chúng ta cần tự nói lên tiếng nói của ḿnh, tự nói lên suy nghĩ mà chúng ta cảm thấy là đúng, và cảm thấy ḷng mong muốn làm cho đất nước thật sự độc lập đối với tất cả những tổ chức chính trị, kể cả đối với chính thể hiện nay. Vai tṛ của Tuổi trẻ trong thế giới hiện đạiTrà Mi: Giữa tuổi trẻ Việt Nam và thế hệ trẻ của những nước văn minh dân chủ tiến bộ trên thế giới th́ nếu có một sự so sánh, ông nhận xét như thế nào? Bác sĩ Phạm Hồng Sơn: Thực sự đây là một câu hỏi rất lớn. Tôi chỉ muốn nhấn mạnh rằng tuổi trẻ Việt Nam bị thiệt tḥi rất lớn là đă không có được một sự độc lập trong tư duy v́ đă bị một nền giáo dục từ cấp mẫu giáo cho tới cấp đại học tạo cho đầu óc họ có một suy nghĩ phụ thuộc. Hệ thống giáo dục đó không mở mang cho tư duy của giới trẻ được nh́n ra thế giới bên ngoài một cách tự do nhất. Đấy là một thiệt tḥi rất lớn và từ thiệt tḥi này sẽ dẫn tới những hậu quả khác là giới trẻ Việt Nam thua thiệt đối với giới trẻ ở các nước. Đây là một sự thua thiệt bị động. Nhưng tôi nghĩ rằng hiện nay với xu thế phát triển của thế giới về công nghệ thông tin cũng như sự tương tác giữa Việt Nam và thế giới th́ giới trẻ ngày càng có cơ hội lớn hơn để mở mang trí tuệ của ḿnh, nhưng điều đó cũng phụ thuộc rất nhiều vào nỗ lực của từng cá nhân. Và nếu chúng ta nỗ lực được th́ tôi tin rằng thế hệ trẻ Việt Nam sẽ không thua kém bất kỳ thế hệ trẻ của quốc gia nào trên thế giới. Trà Mi: Vâng. Và chính ngay bản thân ông cũng là một trí thức đă từng và cũng đang nếm trải những hậu quả của việc công khai tranh đấu cho dân chủ ở Việt Nam, qua những kinh nghiệm đó th́ ông có lời khuyên ǵ hay là ông có những chia sẻ ǵ dành cho thế hệ thanh niên? Bác sĩ Phạm Hồng Sơn: Có một chia sẻ ngắn gọn là trước tiên tôi cùng là một người dân b́nh thường và cái khát khao đầu tiên là tôi cảm thấy cần phải có một cuộc sống kinh tế đầy đủ, nhưng sau đó tôi thấy rằng là cuộc sống kinh tế đầy đủ hay cuộc sống của một cá nhân hạnh phúc th́ nó cũng chưa đủ để cho ḿnh cảm thấy ư nghĩa của cuộc đời ḿnh nó đầy đủ giá trị. Tôi cảm thấy là cần phải có những đóng góp một cách thiết thực cho cộng đồng, mặc dù là phải đối diện với nhiều những cái khó khăn, thách thức. Nhưng thực sự khi ḿnh cảm thấy dám nói lên tiếng nói, dám đóng góp vào công cuộc chung của đất nước th́ cả cuộc đời ḿnh nó có ư nghĩa hơn và cuộc sống của tôi cảm thấy có nhiều giá trị hơn. Trà Mi: Chúng tôi xin chân thành cảm ơn thời gian Bác sĩ Phạm Hồng Sơn đă dành cho cuộc trao đổi này cũng như những tâm t́nh chia sẻ của ông cho giới trẻ quốc nội. Bác sĩ Phạm Hồng Sơn: Vâng. Xin cảm ơn.
Phản ứng của giới trẻ về vụ tranh chấp Hoàng Sa, Trường Sa (phần 4) 2007.12.16Trà Mi, phóng viên đài RFA Liên tục trong những buổi phát thanh gần đây, chúng tôi đă gửi đến quư vị những tâm t́nh chia sẻ của tuổi trẻ trong nứơc xoay quanh vấn đề Trừơng Sa-Hoàng Sa: hành động bành trướng của Trung Quốc và phản ứng yếu ớt của chính quyền Việt Nam. Ngoài những yêu cầu, kỳ vọng các bạn thanh niên tha thiết muốn đề đạt tới giới lănh đạo Hà Nội, mà chúng ta đă nghe trong chương tŕnh tối qua, thế hệ trẻ nhận thức vai tṛ và trách nhiệm của ḿnh như thế nào? Họ có thể làm ǵ và cần phải làm ǵ để góp bảo vệ chủ quyền của đất nước? Mời quư vị theo dơi phần cuối cuộc trao đổi giữa Trà Mi với các bạn Hùng và Tài từ phía Nam, cùng Minh và Vỹ tại miền Bắc: Trà Mi: Ngoài việc chúng ta có quyền kỳ vọng, mơ ước một sự cải thiện từ phía chính phủ th́ riêng đối với vai tṛ và trách nhiệm của người trẻ, các bạn nghĩ là các bạn có thể làm ǵ và cần phải làm ǵ để có thể giúp bảo vệ chủ quyền của quốc gia trước những hành động lấn lướt của Trung Quốc? Tài: Chúng ta có thể tổ chức nhiều cuộc biểu t́nh. Cụ thể là ngày 16 tháng 12 sẽ có biểu t́nh chẳng hạn, th́ tôi sẽ tham gia. Lần này rôi sẽ không bỏ lỡ nữa. Đó là việc trước tiên chúng ta có thể làm. Việc thứ hai th́ cũng có thể là chúng ta tẩy chay hàng Trung Quốc, ủng hộ hàng Việt Nam. Đó là cách để chúng ta nâng cao sức mạnh kinh tế của Việt Nam. Trà Mi: Nhưng mà nếu nói là cổ vơ cho hoạt động biểu t́nh th́ các anh có nghi ngại, có e sợ những sự rắc rối từ chính quyền đối với các hành động đó không? Hùng: Xin nhắc lại với Trà Mi câu chuyện về cô bé khi đối thoại với ông Nguyễn Thành Tài, tức là cô bé đứng dậy khóc và hỏi ông Nguyễn Thành Tài: "Tại sao chúng tôi thể hiện ḷng yêu nước th́ bị các ông mang công an ra ngăn cản?" Chúng tôi đi biểu t́nh để biểu lộ ḷng yêu nước th́ mắc ǵ chúng tôi phải lo sợ? Trà Mi: Đó là câu trả lời của anh Hùng. Hùng: Đây là câu trả lời. Trà Mi: Vâng. Xin cảm ơn anh. Và xin ghi nhận ư kiến... Tài: Và đó cũng là câu trả lời của tôi. Tôi nghĩ là khi mà chúng ta đă đứng lên để mà bảo vệ mảnh đất của cha ông th́ chúng ta chẳng cần phải sợ ai cả. Trà Mi: Cảm ơn ư kiến của anh Hùng và anh Tài từ Sài G̣n. Hai bạn ở Miền Bắc, anh Vỹ và anh Minh, các bạn có nghĩ đến trách nhiệm của người trẻ? Vỹ: Vâng. Tôi nghĩ là chúng ta cần có những giải pháp trước mắt và lâu dài. Điều đầu tiên tôi muốn nhắc đến, đó là chúng ta phải luôn luôn ghi nhớ rằng chúng ta đă chịu một sự gọi là “đè nén” rất lớn của người bạn Trung Quốc, và trong ư thức của mỗi người dân Việt Nam phải luôn luôn ư thức rằng phải nỗ lực vươn lên. Chỉ có sự vươn lên và thực sự trở thành giàu mạnh th́ chúng ta mới có thể gọi là tránh được hiểm hoạ xâm lăng. Đó là điều thứ nhất. Điều thứ hai, đó là giới trẻ chỉ có một thế mạnh, đó là tri thức, đó là cái khả năng cập nhật thông tin, tin tức, th́ tôi nghĩ rằng là giới trẻ cần phải đi đầu trong vấn đề t́m hiểu các thông tin một cách đầy đủ về các vấn đề liên quan đến lănh hải, lănh thổ của Việt Nam. Chúng ta đang thực sự là chủ quyền đối với phần nào, những phần nào chúng ta đang bị xâm chiếm. Và cần phải coi đó là một bài học mà mọi người dân Việt Nam cần phải biết để chúng ta bằng mọi giá đ̣i lại những ǵ thuộc về đất nước của chúng ta. Cái thứ ba nữa, đây là cuộc đấu tranh tổng lực trên nhiều phương diện, từ phương diện kinh tế, chính trị, ngoại giao, văn hoá, thế th́ chúng ta cần phải sử dụng tất cả kênh có thể. Về mặt kinh tế, th́ theo tôi, rơ ràng là lợi ích kinh tế của người Trung Quốc ở Việt nam là lớn hơn lợi ích của Việt Nam đối với Trung Quốc. Do vậy, chúng ta không có ǵ mà không thể phát động tất cả người Việt Nam phản đối hàng Trung Quốc ngay lập tức. Chúng ta cần phải tạo được sự đồng thuận quốc tế trước việc Trung Quốc khiêu khích chúng ta th́ chúng ta cần đưa chuyện này ra Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, và yêu cầu Trung Quốc phải có hành động xin lỗi chính thức và trả lời chính thức đối với người dân Việt Nam về hành động này. Nếu chính phủ cần một sự hậu thuẫn th́ xin mời tất cả mọi người cùng kư tên ủng hộ chính phủ trong hành động này. Trà Mi: Nhưng mà để đề xướng ra được một cái hành động cụ thể như vậy, tức là một kháng thư, th́ ai sẽ là người đi đầu trong vai tṛ đó, thưa anh? Tài: Dĩ nhiên là đảng cộng sản. Vỹ: Tôi nghĩ rằng trách nhiệm này là trách nhiệm của tất cả người dân Việt Nam chứ không nên nói rằng là trách nhiệm của chính quyền hay là của ai cả. Trà Mi: Dạ vâng. Nhưng mà trước t́nh h́nh chính quyền chưa có phản ứng kịp thời như vậy th́ người trẻ chúng ta có thể làm ǵ? Vỹ: Vâng. Tôi nghĩ rằng là chính giới trẻ hoặc là những người có khả năng. Tôi nghĩ nếu như mà chúng ta đưa một ư tưởng lên và ư tưởng đó là ư tưởng có lợi ích cho cộng đồng, cho đất nước, th́ sẽ nhận được sự ủng hộ. Và trên blog của tôi, tôi cũng đă đưa những vấn đề lên, tức là chúng ta cần phải hành động một cách tổng lực. Chúng ta không nên hành động một cách thái quá. Chúng ta cần phải tranh thủ được sự ủng hộ của mọi người. Cần phải vạch rơ ra rằng đây là giới hạn cuối cùng dân tộc Việt Nam chịu đựng rồi. Và chúng ta không thể tiếp tục thờ ơ được nữa. Trà Mi: Dạ vâng. Cảm ơn ư kiến anh Vỹ. Và cuối cùng xin được ghi nhận quan điểm của anh Minh. Theo anh th́ giới trẻ Việt Nam có thể làm ǵ và cần phải làm những ǵ? Minh: Giới trẻ Việt Nam chúng ta cần phải tận dụng triệt để khả năng công nghệ để có thể chia sẻ thông tin là một, thứ hai là chia sẻ nhận thức, và thứ ba là chia sẻ kiến thức. Ba điều đó là trụ cột để chúng ta có thể xây dựng đất nước tốt và để chúng ta có thể thay đổi được hiện trạng đất nước. Hùng: C̣n theo tôi th́ những cái mà anh vừa rồi nói th́ tôi hoàn toàn đống ư. Cái mà tôi muốn nhấn mạnh là mọi người dân ḿnh phải ư thức được quyền của ḿnh trong xă hội Việt Nam hiện nay. Khi họ ư thức được quyền của ḿnh th́ họ sẽ biết được họ phải làm ǵ . Trà Mi: Cảm ơn ư kiến của anh Hùng. Và trước khi chúng ta có cơ hội thấy được những động thái từ phía chính phủ Việt Nam th́ nên chăng tự mỗi người chúng ta nên nghĩ tới một hành động cụ thể góp sức cho cộng đồng và góp sức cho toàn xă hội? Hùng: Vâng, th́ mọi người ở đây chắc đều đă có những hành động cụ thể rồi. Riêng ḿnh th́ từ hôm ḿnh nhận được những tin nhắn đó th́ ḿnh cũng đă chia sẻ với tất cả mọi người trong list của ḿnh và ḿnh hy vọng là tin nhắn đó sẽ lan toả. Cái thứ hai, bản thân ḿnh ḿnh sẽ kêu gọi mọi người tẩy chay hàng Trung Quốc. Đó là những cái ḿnh có thể làm được. Và nếu ḿnh có thể tham dự, ḿnh vẫn tham dự cuộc biểu t́nh sắp tới nếu nó xảy ra. Trà Mi: Dạ. Và trước cái đề nghị của… Tài: Nếu mà tôi nhận được thông tin về các cuộc biểu t́nh sẽ tổ chức th́ tôi sẽ tham gia và tôi sẽ kêu gọi các bạn bè, những người tôi quen biết, kêu gọi họ cùng tham gia. Cứ mỗi người chúng ta đều có thể huy động được thêm một số người thân nữa th́ sẽ có một lượng người tham gia biểu t́nh rất là đông. Chúng ta sẽ tạo được áp lực rất là lớn cho chính phủ Việt Nam và chính phủ Trung Quốc. Trà Mi: Trước đề nghị mà hồi năy anh Vỹ đưa ra là viết một kháng thư gửi lên một cơ quan quốc tế có thẩm quyền th́ các bạn có nghĩ là người trẻ Việt nam có thể làm được điều này? Hùng: Thực ra th́ có thể làm được, nhưng mà việc đó tôi thấy không mang tính chất đủ tư cách pháp nhân. Từ trước tới giờ đă có rất nhiều kháng thư, nhưng nó chẳng tới đâu cả. Cũng bằng những chữ kư. C̣n ḿnh cần đây là cần hành động cụ thể, cái mà Trung Quốc nh́n thấy được. Tài: Tôi nghĩ cái chúng ta có thể làm là chúng ta có thể lập một trang web hoặc một blog để chúng ta đưa lên những tư liệu. Trang blog đó chuyên thảo luận về những vấn đề của Trường Sa - Hoàng Sa, vấn đề biên giới trên đất liền và trên Vịnh Bắc Bộ. Chúng ta có thể thảo luận trên blog đó, chúng ta có thể tổ chức các cuộc biểu t́nh và phản đối trên blog đó. Tôi nghĩ cái đó hiệu quả hơn là cái kháng thư. Bởi v́ kháng thư nó nên là một văn bản chính quy của nhà nước Việt nam hơn là của giống như của anh Vỹ hoặc là của tôi. Vỹ: Chúng ta hăy thử làm trước khi chúng ta nghĩ rằng là việc đó chúng ta có làm được hay không. Cái thứ hai nữa là cho tôi tŕnh bày ư tưởng của tôi. Ư tưởng của tôi là chúng ta sẽ viết một kháng thư và nọi dung của kháng thư này là thể hiện quan điểm của người dân Việt Nam phản đối tất cả những hành động của một quốc gia có ư định xâm chiếm lănh hải và lănh thổ của một quốc gia khác. Và gửi lên, thứ nhất ông Tổng Thư Kư Liên Hiệp Quốc Ban Ki Moon, thứ hai là Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, và hai nơi nữa cần nhận kháng thư này là chính phủ Việt Nam và chính phủ Trung Quốc. Nội dung kháng thư như thế nào th́ tôi có thể viết một cái gọi là tạm thời và tôi post lên blog của tôi, và sau đó th́ mong rằng mọi người cùng vào chỉnh sửa cũng như làm công tác biên dịch và chuyển đến. Hùng: Tôi ủng hộ ư kiến của anh. Tôi ủng hộ ư tưởng của anh. Trà Mi: Nhân đây th́ xin anh giới thiệu địa chỉ trang blog của anh để cho các bạn trẻ cùng… Vỹ: Vâng. Vâng. Cho tôi nói tiếp. Ngoài nội dung kháng thư th́ chúng ta sẽ vận động lấy chữ kư. Chúng ta đặt mục tiêu là lấy một triệu chữ kư để thể hiện quan điểm của ḿnh. Đấy là hai điểm về vấn đề kháng thư. Điểm thứ ba nữa là kêu gọi người Việt Nam trên toàn thế giới vào ngày chủ nhật hàng tuần hăy tập hợp biểu t́nh tại sứ quán Trung Quốc tại tất cả các nước, không loại trừ bất cứ nước nào. Hùng: Và phải tẩy chay hàng Trung Quốc nữa. Điều đó quan trọng lắm đó. Vỹ: Trong cuộc biểu t́nh đấy chúng ta nêu lên lư do tại sao chúng tôi biểu t́nh và kêu gọi mọi người ủng hộ. Thứ nhất là chủ nghĩa bành trướng Trung Quốc không những ảnh hưởng tới lợi ích của Việt Nam mà lợi ích của tất cả các nước. Yếu tố thứ hai là các bạn có thể ủng hộ cuộc đấu tranh của nhân dân chúng tôi qua sự tẩy chay hàng Trung Quốc. Tôi nghĩ rằng những hoạt động, nếu như chúng ta làm một cách quyết liệt, có hệ thống và gây được sự chú ư của giới truyền thông quốc tế, th́ nó sẽ tạo ra được sự đánh động rất là lớn. Và đây sẽ là một cảnh báo nghiêm khắc cho bất cứ một thế lực nào có ư định xâm phạm lănh thổ của bất cứ quốc gia nào. Và đây chính là một hành động mà tôi nghĩ rất là cần thiết nhắc nhở thế hệ trẻ Việt Nam rằng cha ông chúng ta đă xây dựng đất nước chúng ta như thế nào th́ chúng ta phải có trách nhiệm không những là bảo vệ nó mà c̣n phải đưa nó lên tầm cao mới. Trà Mi: Dạ. Và các bạn trẻ trong nước hoặc ở nước ngoài muốn chia sẻ ư tưởng của anh Vỹ th́ nên truy cập vào trang blog ở địa chỉ nào, thưa anh? Vỹ: Địa chỉ blog của tôi ở Yahoo 360 độ, và tôi sẽ chuyển qua email sau buổi này. Trà Mi: Nhưng khi vào Google th́ đánh từ khoá nào để có thể dễ dàng kiếm được? Vỹ: Đánh từ khóa: "Là người nguyện chết cho quê hương", đấy là tiêu đề cái bài viết mới nhất trên blog của tôi về việc Trung Quốc đă khiêu khích và có ư định hiện thực hoá việc bành trướng lănh thổ đối với Việt nam. Trà Mi: Xin cảm ơn ư kiến của anh Vỹ, cũng như cảm ơn tất cả các anh đă dành thời gian chia sẻ những tâm t́nh, bứcc xúc của các anh nói riêng và đại diện cho giới trẻ Việt Nam nói chung, trong chương tŕnh ngày hôm nay. Và chúng ta cũng mong mỏi là qua chương tŕnh này chúng ta có thể đánh động được trong mỗi ngựi bạn trẻ ở Việt Nam một câu hỏi là “Nếu như chúng ta tiếp tục nhân nhượng th́ nguy cơ đối diện sắp tới ở tương lai sẽ như thế nào?”, phải không ạ? Vỹ: Tôi nghĩ rằng mọi sự nhân nhượng th́ nó phải ở trong cái biên độ hợp lư, nhưng mà chúng ta đang nhân nhượng ở trong thế chiến bại nhiều hơn chiến thắng. V́ vậy mà chúng ta có lẽ không thể nào chấp nhận nhân nhựơng đựơc nữa. Trà Mi: Trà Mi biết là các anh có rất nhiều bức xúc muốn được chia sẻ thêm, nhưng thời lượng của chương tŕnh cũng có giới hạn và những ǵ mà chúng ta vừa trao đổi với nhau là rất quư giá. Và có thể là khi phát thanh chương tŕnh này th́ sẽ nhận được sự ủng hộ của rất đông đảo bạn trẻ trong và ngoài nước. Một lần nữa xin chân thành cảm ơn sự tham gia của các anh Tài, Hùng ở Miền Nam, và anh Vỹ cùng anh Minh ở phía Bắc, đă đóng góp ư kiến cho chương tŕnh ngày hôm nay.
Thanh niên Sinh viên Việt Nam tiếp tục biểu t́nh phản đối Trung Quốc 2007.12.16Hằng trăm người Việt Nam sáng Chủ nhật 16-12, một lần nữa tập trung biểu t́nh tại Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh phản đối việc Trung Quốc cho thành lập cơ sở hành chính quản lư các đảo Ḥang Sa và Trường Sa đang tranh chấp ở Biển Đông. Tin của hăng thông tấn AFP loan đi từ Hà Nội nói rằng chừng 300 người tham gia tuần hành ở thủ đô và 100 người tham gia họat động tương tự tại thành phố Sài G̣n. Công an Cảnh sát đă ngăn cản họat động này của những người tuần hành bày tỏ quan điểm về chủ quyền lănh thổ của họ. Trong khi đó th́ bản tin trên tờ Sài G̣n Giải Pḥng online loan rằng tổ chức Việt Tân ở hải ngọai và trang web 'Tập hợp Thanh niên Dân chủ', diễn đàn X- caphe và một số trang blog trên Yahoo 360o lợi dụng mạng Internet để kích động thanh niên, sinh viên, học sinh xuống đường tuần hành, biểu t́nh phản đối Trung Quốc. Nhắc lại, hôm Chủ nhật tuần trước 9-12. Lần đầu tiên hàng trăm sinh viên thanh niên Việt Nam đă cùng tập trung trước Ṭa đại sứ Trung Quốc ở Hà Nội và Lănh sự quán Trung Quốc tại thành phố Hồ Chí Minh, biểu t́nh phản đối Trung Quốc lập đơn vị hành chính để quản trị các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam.
Không Quên Bạn TùKhông Quên Đồng Bào Đau Khổ |
|