
|
|
Không Thể Có Hai Ngọn Cờ Tại Hải Ngọai Đào Văn B́nh Cuộc đấu tranh cho nền độc lập, tự chủ chống lại những cuộc xâm lăng và đồng hóa của Hán Tộc từ thuở Âu Lạc tới nước Vạn Xuân, Đại Cồ Việt, Đại Việt rồi tới Nam Việt và Việt Nam bây giờ của dân tộc ta là một truyền thống anh dũng, đẹp tuyệt vời, lưu truyền như máu chảy về tim, không bao giờ đứt đọan. Trong quá khứ, tổ tiên ta – do sức yếu, nhiều lần đă phải triều cống giặc Phương Bắc nhưng không bao giờ khuất phục, không chịu để mất một tấc đất vào tay kẻ thù. Ngược lại, đă có những thời kỳ huy hoàng như Ngô Quyền, Lư Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung…đă “đánh cho chim muông tan tác” (1) và đ̣i lại Châu Ung, Châu Liêm, Lưỡng Quảng vốn là đất đai của dân tộc Việt từ thuở xa xưa. Chưa bao giờ tổ tiên ta xưng tụng, tán dương, bợ đỡ, t́m sự che chở của Hán Tộc để giữ yên bờ cơi. Mà tổ tiên ta lúc nào cũng đề cao cảnh giác với kẻ thù truyền kiếp này, ngay cả trong những lúc đất nước thái b́nh. Chúng ta hăy nghe Trần Quang Khải nhắn nhủ cho muôn ngàn đời sau:
Và ngay cả việc Đức Vua Trần Nhân Tôn rời bỏ ngai vàng xuất gia cũng đă được Ngô Thời Nhiệm diễn giải là nhà vua truyền ngôi cho con, lên núi Yên Tử tu hành là nh́n động tĩnh từ Phương Bắc để giúp con giữ yên bờ cơi.(2) Thế nhưng truyền thống oai hùng và bất khuất này lại bị hoen ố bởi sự yếu hèn, ngu xuẩn của Hồ Chí Minh và Đảng CSVN. Chưa bao giờ đất nước Việt Nam lại trải qua một thời kỳ dài tán dương, ngưỡng mộ, đầu phục giặc Phương Bắc như triều đại cộng sản kéo dài từ Hồ Chí Minh cho tới ngày nay. V́ quá tôn sùng Trung Cộng và điên cuồng theo đuổi chủ nghĩa cộng sản, họ trở nên mù quáng mà quên mất cả hiểm họa nô lệ và mất nước:
Hồ Chí Minh và tập đ̣an lănh đạo Đảng CSVN luôn luôn nghĩ rằng khi họ đă “nằm trong ṿng tay tŕu mến” của bà mẹ Trung Quốc th́ họ sẽ dần dần trở nên một đại cường “thế giới phải đỏ ḿnh” (Tố Hữu). Giống như Lê Duẩn sau khi chiếm trọn Miền Nam dương dương tự đắc, ví ḿnh với A Lịch Sơn Đại Đế năm xưa và chuẩn bị cho bộ đối tiến đánh Thái Lan và sẽ bơi qua Biển Đông để đánh Mỹ. Ảo tưởng điên cuồng và ngu dại của Hồ Chí Minh và Đảng CSVN giống như Cô Bé Quàng Khăn Đỏ ngây thơ hỏi con chó sói Trung Quốc:
Cho nên cái thảm họa mất nước bây giờ là do Hồ Chí Minh và Đảng CSVN gây ra. Trong suốt thời kỳ dài lỡ “nằm trong ṿng tay tŕu mến” của bà mẹ Trung Quốc, Đảng CSVN chỉ phản ứng chiếu lệ hoặc không phản ứng ǵ trước âm mưu thôn tính lănh thổ của tập đ̣an lănh đạo Trung Nam Hải. C̣n trí thức và người dân trong nước v́ bị bưng bít cho nên đă không hay biết ǵ về hành vi bán nước, yếu hèn của Đảng CSVN. Và cũng chẳng có thanh niên, sinh viên trong nước nào dám dứng ra biểu t́nh hoặc hô hào biểu t́nh để phản đối Trung Cộng cả. Trong khi đó th́ tại Hải Ngọai, ngay từ năm 1988 khi Hải Quân Trung Cộng xua quân chiếm Quần Đảo Trường Sa và nhất là các hiệp định về lănh thổ kư kết với Trung Cộng năm 1999 & 2000 đă gây công phẫn cho khối người Việt lưu vong. Công cuộc ngọai vận chống chính sách Đại Hán của Tàu Cộng kiên tŕ kéo dài ít nhất đă 20 năm qua cho tới ngày 2-12-07. Thế nhưng sự kiện Trung Cộng tuyên bố thành lập Thành Phố Tam Sa trên các Quần Đảo Ḥang Sa và Trừơng Sa của Việt Nam vào ngày nói trên giống như một liều thuốc kích thích khi trong nước nổ ra những cuộc biểu t́nh của thanh niên, sinh viên…những cuộc biểu t́nh lần đầu tiên sau hơn 20 năm dài im lặng. Phải nói đây là một tích lũy từ nhiều biến cố như: Sự xụp đổ của chủ nghĩa cộng sản ở Liên Xô & Đông Âu, sự thức tỉnh của hàng ngũ trí thức cộng sản, cuộc cách mạng về truyền thông, công lao của các nhà đấu tranh dân chủ, tự do, các văn nghệ sĩ ái quốc ở trong nước và nhất là cuộc đấu tranh chống cộng sản bền bỉ của khối ba triệu người Việt hải ngọai ṛng ră 32 năm. Trong khi cuộc dấu tranh của các nhà dân chủ tự, của dân oan bị đàn áp khốc liệt, các cuộc biểu t́nh của thanh niên, sinh viên trong nước đă đă được coi như một nguồn cổ vũ mới cho số đông người Việt ở hải ngọai cho nên các cuộc biểu t́nh đó đă được quảng bá và hoan hô nhiệt liệt. Thế nhưng có điều trớ trêu là khi thanh niên, sinh viên trong nước xuống đường để phản đối quân cướp nước họ dương cao ngọn cờ của quân bán nước, của thủ phạm bán nước đó là ngọn cờ đỏ sao vàng! Tôi ḥan ṭan đồng ư với nhận định của nhà báo Vi Anh khi ông viết “ Người Việt hải ngọai đủ khoan dung, đủ ư thức tự do, dân chủ để có thể hiểu sinh viên trong nước v́ ḥan cảnh bất khả kháng phải biểu t́nh dưới bóng cờ CSVN”. Thế nhưng sự khoan dung, hiểu biết, cảm thông của chúng ta ngày hôm nay đă tạo nên một vết dầu loang có nguy cơ tai hại không biết đâu mà lường. Những tin tức mới nhất cho biết thanh niên, sinh viên trong nước trong khi biểu t́nh chống Trung Cộng ở Hà Nội và Sài G̣n họ đă hát những bản nhạc “ Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng! ” ...ngày bức tử của hơn 30 triệu dân Miền Nam, ngày hơn 1 triệu người bỏ xác trên Biển Đông, ngày 65,000 quân-cán-chính VNCH bỏ ḿnh trong lao tù cộng sản… và bản Tiến Quân Ca “Thề phanh thây, uống máu quân thù “ ..tức phanh thây và uống máu người Miền Nam, nay là người Việt tỵ nạn chúng ta. Vết dầu loang này đang có nguy cơ biến thành một bệnh dịch lan tràn mau chóng với chủ trương đ̣i dương cao ngọn cờ máu trong các cuộc biểu t́nh chống Trung Cộng tại hải ngọai. Tôi không có đủ dữ kiện để kết luận rằng đây là âm mưu thâm độc của cộng sản lợi dụng sinh viên để “nhờ gío bẻ măng” hoặc giả đây chỉ là chuyện đi quá đà và quá bồng bột của một số sinh viên du học. Nhưng nếu ngọn cờ máu được dương cao ở hải ngọai hoặc đứng song song với ngọn cờ vàng ba sọc đỏ th́ bạo quyền bất chiến tự nhiên thành. Đảng CSVN trong suốt 32 năm qua, bỏ ra biết bao tiền của mà không thể nhuộm đỏ hải ngọai- tức ngọn cờ máu của chúng không thể xuất hiện ở hải ngọai. Nay do biến cố Tam Sa, nương theo những cuộc biểu t́nh của du sinh mà ngọn cờ máu đó đứng sừng sững ở hải ngọai và từ đó trở nên ngọn cờ tiểu biểu cho dân tộc Việt Nam, đầy đủ chính nghĩa để bày tỏ ḷng yêu nước chống ngọai xâm! Cái trớ trêu, nghiệt ngă của vấn đề là ở chỗ đó. Tôi không phải là người cực đoan, tự che mắt ḿnh để chống đối các cuộc biểu t́nh của thanh niên, sinh viên trong nước cũng như ng̣ai nước. Thế nhưng tôi muốn đặt một câu hỏi với các bạn thanh niên, sinh viên trong và ng̣ai nước như sau:
Theo dơi những cuộc đàn áp, ngặn chặn và đe dọa của bạo quyền đối với các cuộc biểu t́nh của các bạn trẻ trong nước thời gian qua, tôi thấy: Dù các bạn có giương cao ngọn cờ máu để làm cái “mộc che” th́ bạo quyền vẫn đàn áp các cuộc biểu t́nh của các bạn như thường. Vậy th́ dương cao ngọn cờ máu làm ǵ trong khi chính nó không là “cái bùa hộ mệnh” hữu hiệu nữa? Để công cuộc đấu tranh, nhất là để cho ḷng ái quốc của các bạn không bị hoen ố, tôi đề nghị từ rày về sau, trong các cuộc biểu t́nh chống Trung Cộng, các bạn không nhất thiết phải vác theo ngọn cờ máu. Chỉ cần lời hô, biểu ngữ, lời gào thét yêu nước của các bạn là quá đủ. Nếu chỉ v́ các bạn không vác theo ngọn cờ máu mà bạo quyền đàn áp các bạn th́ đây lại thêm một bằng chứng rơ ràng bạo quyền là kẻ bán nước không thể chối căi. C̣n đối với khối ba triệu người Việt hải ngọai, chúng ta nghĩ ǵ khi ngọn cờ máu được treo ngang với cờ vàng ba sọc đỏ hoặc đứng riêng trong các cuộc biểu t́nh chống Trung Cộng?
Trong bất kỳ cuộc đấu tranh một mất một c̣n nào, không thể có hai ngọn cờ cùng giương lên một lúc trên một đất nước. Khi cộng sản chiếm Miến Nam th́ ngọn cờ vàng ba sọc đỏ phải bị kéo xuống. Khi Tưởng Giới Thạch bỏ chạy ra Đài Loan th́ ngọn cờ “Thanh Thiên Bạch Nhật Măn Địa Hồng” của Trung Hoa Dân Quốc phải bị ném xuống đường và cờ của Mao Trạch Đông được trương lên. Khi Bắc Quân chiến thắng Nam Quân trong cuộc Nội Chiến (Civil War) tại Hoa Kỳ th́ ngọn cờ của Miền Nam phải bị hạ xuống và ngọn cờ 50 ngôi sao trắng & sọc đỏ hịên diện hiên ngang cho tới bây giờ. Khi chế độ cộng sản tại Nga sụp đổ th́ ngọn cờ búa liềm phải bị vứt đi và thay thế vào đó bằng ngọn cờ cũ của nước Nga. Do đó ngọn cờ là tiêu biểu cho sức mạnh và chính nghĩa của cuộc đấu tranh. Khi ngọn cờ của chúng ta bị kéo xuống hoặc bị xâm lấn bởi ngọn cờ của kẻ thù là lúc cuộc đấu tranh của chúng ta đang đi vào bại vong. Chúng ta không thể lăng mạn trong cuộc chiến đấu này. Chúng ta không thể đánh đổi cả cuộc chiến đấu hào hùng, gian khổ của thế hệ cha anh, của chúng ta cho lư tưởng Tự Do, Dân Chủ cho 80 triệu đồng bào để chiều ḷng một số du sinh. Nếu các anh em du sinh hiểu rằng họ cần phải dứt khóat giă từ chủ nghĩa cộng sản - cùng những hệ lụy của nó - để đứng chung với chúng ta - bằng cách không giương cao ngọn cờ máu trong các chiến dịch phản đối Trung Cộng là điều tốt lành nhất. Nếu họ cứ khăng khăng làm thế và vu vạ cho chúng ta cản trở ḷng yêu nước của họ th́ chúng ta phải quyết tâm và không khoan nhượng. Chúng ta đang có khối đồng minh đang càng ngày càng lớn mạnh trong nước, đó là các nhà đấu tranh dân chủ, các dân oan, các văn nghệ sĩ, trí thức phản tỉnh và sự hỗ trợ của lương tâm ḷai người. Một số du sinh ở hải ngọai, hoặc v́ yêu nước bồng bột, hoặc do cộng sản đạo diễn, không thể bẻ gẫy cuộc đấu tranh gian khổ và hào hùng của chúng ta. Ngọn Cờ Vàng đang là linh hồn của cuộc chiến đấu này. Nó không thể đứng chung với ngọn Cờ Máu. Nên nhớ rằng chúng ta không phải chỉ chiến đấu cho chính chúng ta mà c̣n cho tiền đồ của muôn dời con cháu mai sau. Đào Văn B́nh California đêm 23-12-07
(1) B́nh Ngô Đại Cáo (2) Ngô Gia Văn Phái
|
|
Không dương cao ngọn cờ của tội ác để làm những chuyện tốt lành